Thập Niên 80: Phúc Thê Dưỡng Bánh Bao - Chương 587: Trái Tim Bé Bỏng Của Con Không Bị Ảo Giác Chứ?

Cập nhật lúc: 05/01/2026 05:21

"Luyện tập mộc nhân thung, trước hết phải học tốt động tác. Cậu chưa từng học quyền pháp, vậy thì hãy ghi nhớ các chiêu thức quyền pháp của Diệp gia mà tôi đang thị phạm."

Diệp Uyển Anh thực hiện các động tác rất chậm, đủ để Cố Dư Tân nhìn rõ ràng, sau đó vừa làm vừa giải thích.

"Chị dâu, quyền pháp này là của nhà chị ạ?"

Vãi chưởng, chẳng lẽ nhà chị dâu thực ra là hậu duệ của một thế gia võ học ẩn dật?

Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Cố Dư Tân, những gì trong lòng nghĩ đều hiện hết lên mặt, khiến Diệp Uyển Anh giật giật khóe miệng.

Chỉ là, cũng rất có khả năng không phải sao?

"Cha tôi quả thực có nói bộ quyền pháp này là gia truyền của nhà tôi, còn có phải là thế gia võ học như cậu nói không, có lẽ phải hỏi ông nội của ông nội tôi mới biết."

Cố Dư Tân lập tức lộ vẻ tiếc nuối.

Diệp Uyển Anh đã đ.á.n.h xong một bộ quyền pháp, lập tức thu tay: "Nhớ kỹ chưa?" Cô hỏi.

Cố Dư Tân gật đầu: "Nhớ kỹ rồi."

Có lẽ trong gen của nhà họ Cố thật sự tồn tại gen trí nhớ siêu phàm, chỉ thị phạm một lần mà Cố Dư Tân đã nhớ hết tất cả các động tác.

"Ừm, phải làm theo đúng động tác quyền pháp tôi vừa sử dụng, nếu không sẽ là đ.á.n.h loạn, cũng không có hiệu quả. Sau này mỗi ngày cậu cần luyện tập mộc nhân thung ít nhất sáu tiếng, rồi dành một tiếng đối kháng với tôi.

Đương nhiên, giữa chừng nếu cậu cảm thấy không chịu nổi thì tạm dừng một chút, chú ý đừng để bị thương.

Đây đều là những vấn đề thường gặp khi luyện tập mộc nhân thung, chỉ cần qua được giai đoạn đầu, đợi quen rồi, trình độ nâng cao sẽ đơn giản hơn nhiều."

Cố Dư Tân không hề nghi ngờ gì, đối với lời của chị dâu bây giờ là tin tưởng một trăm phần trăm.

Sau đó Diệp Uyển Anh quay vào lều ngồi, bắt đầu chuẩn bị bữa trưa, còn Cố Dư Tân thì khổ sở luyện tập mộc nhân thung ở đó.

Thường xuyên nghe thấy tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của cậu ta khi va tay va cánh tay, nghe đến mức hai mẹ con đều miễn nhiễm.

"Á á..."

Đấy, lại nữa rồi.

Cục bột đưa tay xoa tai: "Mẹ ơi, có thể bảo chú nhỏ đừng kêu nữa được không ạ?" Nổi hết cả da gà rồi.

Diệp Uyển Anh tỏ ra mình cũng bất lực: "Ráng chịu đi, ngày mai chắc sẽ đỡ hơn một chút, trưa nay con muốn ăn gì?"

Muốn chuyển sự chú ý của con trai, Diệp Uyển Anh đương nhiên biết phải dùng cách gì, đồ ăn là tốt nhất!

Quả nhiên, Cục bột lập tức quên đi tiếng kêu t.h.ả.m thiết của chú nhỏ, mà nghiêm túc suy nghĩ trưa nay ăn gì.

Cuối cùng như đã hạ quyết tâm: "Mẹ ơi, bít... bít tết."

Động tác trên tay Diệp Uyển Anh dừng lại, ánh mắt nhìn con trai cười như không cười: "Còn muốn ăn bít tết? Có cần mẹ chuẩn bị thêm một chai sâm panh cho con không?"

Tưởng đây là khách sạn năm sao à?

Đối với sự trêu chọc của Diệp Uyển Anh, Cục bột tỏ ra không hiểu: "Mẹ ơi, sâm panh là gì ạ? Ăn được không ạ?"

Ngoài ăn ra thì vẫn là ăn, dù sao cũng không có gì khác.

"Hừ, mơ đẹp quá nhỉ, bít tết không có, sâm panh càng không, con nít ranh mà còn muốn uống rượu? Mơ đi!"

Món bít tết trong truyền thuyết không có, Cục bột lập tức xị mặt xuống: "Mẹ có phải không yêu con nữa không?"

Tức quá đi~~

Ơ?

Diệp Uyển Anh chớp chớp mắt, rồi nhìn về phía nhóc con: "Nói xem, tại sao mẹ lại không yêu con nữa?" Cô tò mò hỏi.

Chẳng lẽ chỉ vì không có bít tết?

Cục bột khẽ hừ mấy tiếng, đưa tay chỉ vào l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ của mình: "Cục bột biết ở đây này, hừ~~"

Ồ, trong lòng biết à?

Nhưng con có chắc là trái tim bé bỏng của con không bị ảo giác không?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.