Thập Niên 80: Phúc Thê Dưỡng Bánh Bao - Chương 740: Treo Ngược Cành Cây: Màn Tra Tấn Tinh Thần Cực Độ
Cập nhật lúc: 06/01/2026 09:39
Giữa lưng chừng núi đêm khuya thanh vắng, vang lên từng tiếng gầm rú đau đớn, những nhà gần đó dù có bị đ.á.n.h thức cũng đều giả vờ như không nghe thấy.
Ai biết tiếng kêu giữa đêm hôm khuya khoắt này là người hay ma?
Điều hiếm thấy là tên này bị đ.á.n.h cả buổi trời, thế mà càng lúc càng tỉnh táo, chẳng có chút dấu hiệu phát điên nào.
Diệp Uyển Anh cảm thấy rất lạ, càng thêm hứng thú, đủ kiểu đ.á.n.h, đá, nghiền đã không thể thỏa mãn thú vui ác độc nữa rồi...
Treo ngược người lên cây lớn, nhân lúc không để ý thì đột ngột thả dây thừng xuống, sau đó khi đỉnh đầu sắp chạm đất lại gấp gáp thu lại.
Người không qua huấn luyện đặc biệt thì không thể nào chịu nổi, nôn mửa là chuyện bình thường, nhưng vì người bị treo ngược, nên sẽ không nôn ra từ miệng, mà từ cổ họng chảy thẳng vào mũi, tai, sau đó lại từ hai nơi này chảy ra, mùi vị trong đó......
"Cặn bã, cảm giác thế nào? Có phải cực kỳ sảng khoái không?"
Tay Khổng T.ử Lý quơ quào trong không trung, yếu ớt nói: "Cầu xin cô, tha cho tôi, bất kể cô muốn tôi làm gì cũng được, đừng làm nữa!"
Diệp Uyển Anh nhếch khóe miệng cười, lòng bàn tay buông lỏng nút thắt, lập tức nhìn thấy bóng dáng Khổng T.ử Lý rơi xuống nhanh ch.óng.
"A~ a~ a~ đừng làm nữa! Đừng làm nữa! Tôi chịu không nổi nữa rồi!"
"Tôi nói này tên cặn bã, mày tốt nhất đừng kêu nữa, nhỡ đâu dọa tôi run tay, không kịp nắm lấy dây thừng, thì cái sọ dừa của mày nở hoa đấy!" Vừa nói, cô vừa buộc lại dây thừng vào cái cây bên cạnh.
Người đàn ông vẫn luôn nhìn vợ mình làm tất cả mọi chuyện từ đầu đến giờ, trong lòng quả thực có chút sợ hãi, may mà, những thủ đoạn này không dùng lên người mình.
Chỉ là, bây giờ thời gian cũng hòm hòm rồi, chơi tiếp nữa trời sẽ sáng bảnh mắt.
"Khụ, vợ à, có thể đàm phán với hắn rồi!"
Diệp Uyển Anh đang chơi vui vẻ, nghe thấy chồng nhắc nhở, rất luyến tiếc nhìn thoáng qua Khổng T.ử Lý đang sợ mất nửa cái mạng, sau đó mới đáp lời chồng:
"Được rồi!"
Dây thừng lại được thả xuống, chỉ là lần này tốc độ không nhanh, rất chậm.
Nhưng Khổng T.ử Lý như chim sợ cành cong cứ tưởng lại sắp có kích thích phi thường, sợ đến mức kêu quàng quạc, trên quần lúc này cũng ướt một mảng khả nghi.
Diệp Uyển Anh đi tới liền nhìn thấy chỗ ướt át vô cùng khả nghi đó, ghét bỏ bĩu môi, còn người đàn ông thì trực tiếp tiến lên đá một cái, Khổng T.ử Lý liền từ nằm ngửa chuyển sang nằm sấp.
"Hừ, cặn bã, tiếp theo mày tốt nhất ngoan ngoãn nghe lời, nếu không, chúng ta lại tiếp tục biết chưa?"
Khổng T.ử Lý nghe thấy giọng nói như ác ma vang bên tai, cơ thể thế mà xuất hiện phản ứng có điều kiện, rõ ràng là sợ đến run rẩy:
"Cô... cô nói đi!" Khó khăn thốt ra ba chữ.
Diệp Uyển Anh đương nhiên không cần khách sáo, cũng chẳng cần vòng vo tam quốc: "Ly hôn với Cao Thúy Thúy! Mày chỉ có một lựa chọn này, nếu từ chối, tao sẽ ném mày thẳng từ vách núi này xuống, mày chắc biết dưới vách núi có cái gì chứ?"
Dưới vách núi rừng sâu, có rất nhiều thứ hung dữ tồn tại, người rơi xuống, nếu c.h.ế.t ngay thì còn đỡ, nhưng nếu không c.h.ế.t, sẽ bị rất nhiều loài động vật hoang dã không tên ăn sống!
Nghĩ đến đây, Khổng T.ử Lý lại run như cầy sấy, miệng đương nhiên là đồng ý: "Ly ly ly hôn, tôi chọn ly hôn."
Giữa ly hôn và bị động vật ăn thịt, đương nhiên chọn cái trước rồi.
Chỉ cần ly hôn, ma đầu này chắc sẽ không tìm mình nữa, Khổng T.ử Lý sợ từ trong xương tủy, căn bản cũng không dám từ chối.
