Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 7: Gặp Gỡ Ngốc Bảo, Một Cước Đạp Ngã Cậu Nhóc
Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:07
Dư Noãn Noãn nghe tiếng liền nhìn sang, thấy Tần Nguyệt Lan đang bế một cậu bé bước vào.
Tần Nguyệt Lan là con dâu nhà họ Cố ở sát vách nhà họ Dư, đứa bé cô đang bế trên tay chính là con trai cô, Đai Bảo.
Lần đầu tiên Dư Noãn Noãn nghe nói cậu bé này tên là Đai Bảo, cô còn thấy kỳ lạ.
Nhưng sau này gặp nhiều, phát hiện cậu bé này suốt ngày giữ một khuôn mặt vô cảm, trước trán lại có một lọn tóc xoăn nhỏ, trông vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu, cô mới thấy cái tên này quả thực rất hợp với cậu bé.
Tên thật của Đai Bảo là Cố Mặc, năm nay đã một tuổi rưỡi.
Lý do Tần Nguyệt Lan bế Đai Bảo sang đây cũng rất đơn giản. Sắp đến mùa thu hoạch vụ hè rồi, nhà họ Cố không có ai trông Đai Bảo, Trần Xảo Cầm lại không phải ra đồng làm việc, nên Tần Nguyệt Lan đã bàn bạc với Trần Xảo Cầm, bế Đai Bảo sang nhờ cô trông giúp một lát.
Hai nhà là hàng xóm láng giềng, Trần Xảo Cầm và Tần Nguyệt Lan gả về đây gần như cùng một thời điểm, quan hệ cũng khá tốt.
Bây giờ Tần Nguyệt Lan đã mở lời nhờ vả, Trần Xảo Cầm đương nhiên không có lý do gì để từ chối.
Tần Nguyệt Lan đặt Cố Mặc xuống giường, rướn người nhìn Dư Noãn Noãn: "Cô nhóc này, sao cứ thở dài thườn thượt thế?"
Nhắc đến chuyện này, Trần Xảo Cầm cũng nhịn không được mà thở dài: "Ai mà biết được! Thím xem con bé mới tí tuổi đầu, hơi tí là thở dài, chẳng biết đang sầu não chuyện gì nữa!"
"Thế vẫn còn hơn Đai Bảo nhà thím, chị xem Đai Bảo kìa, suốt ngày chẳng có lấy một biểu cảm. Nếu không phải bác sĩ khám xong bảo không sao, thím còn tưởng thằng bé bị bệnh gì rồi cơ!"
"Đai Bảo thế là điềm đạm."
"Noãn Bảo thế là hiểu chuyện!"
Dư Noãn Noãn liếc nhìn hai bà mẹ đang bật chế độ "thổi phồng" lẫn nhau, dứt khoát dời mắt đi, quay sang nhìn Đai Bảo.
Vừa vặn Đai Bảo cũng nhìn sang, bốn mắt nhìn nhau.
Là một người mê cái đẹp, Dư Noãn Noãn vẫn khá thích Cố Mặc.
Tuy cậu bé suốt ngày chẳng có biểu cảm gì, nhưng bù lại ngũ quan lại rất đẹp!
Tần Nguyệt Lan chỉ có mỗi cậu con trai này nên chăm bẵm rất kỹ, trắng trẻo mập mạp, đôi mắt to tròn ươn ướt, lúc nhìn người khác gần như có thể làm tan chảy trái tim người ta.
Dư Noãn Noãn toét miệng, nở một nụ cười ngọt ngào với Cố Mặc.
Cố Mặc nhìn thêm một cái, rồi vô cảm dời mắt đi.
Dư Noãn Noãn: "..."
Cái thằng nhóc ranh này!
Mùa gặt không đợi ai, Tần Nguyệt Lan không nán lại lâu đã vội vã rời đi.
Nếu đổi lại là những đứa trẻ bình thường khác, ở cái tuổi hơn một tuổi này, thấy mẹ ruột bỏ đi chắc chắn sẽ khóc lóc ầm ĩ.
Nhưng Cố Mặc lại vô cảm nhìn theo bóng lưng Tần Nguyệt Lan khuất dần, sau đó tiếp tục vô cảm đ.á.n.h giá căn phòng này.
Trần Xảo Cầm nhìn Cố Mặc, rồi lại nhìn Dư Noãn Noãn, nhịn không được bật cười.
Tính cách của hai đứa trẻ này đúng là trái ngược nhau hoàn toàn.
Cố Mặc nhìn quanh một vòng, ánh mắt lại rơi xuống người Dư Noãn Noãn.
Cô bé sáu tháng tuổi, trắng trẻo mũm mĩm, đôi mắt đen láy sáng ngời như hai quả nho.
Tròng mắt đảo liên tục, chẳng biết đang nghĩ gì, trông rất lém lỉnh, tinh ranh.
Cậu bé đã không ít lần nghe Tần Nguyệt Lan khen ngợi Dư Noãn Noãn, chẳng lẽ đây mới là dáng vẻ mà một đứa trẻ nên có sao?
Cậu có nên học theo một chút không?
Đang mải suy nghĩ thì bỗng một bàn chân nhỏ xíu đạp thẳng vào bụng cậu.
Nói thật thì lực đạo của cú đạp này không mạnh, nhưng Cố Mặc không hề phòng bị, vẫn bị đạp ngã ngửa ra giường.
Cố Mặc cạn lời nhìn lên mái nhà, rốt cuộc cậu có nên đạp lại không đây?
Dư Noãn Noãn cũng nghe thấy tiếng "bịch", nghiêng đầu nhìn sang thì thấy Cố Mặc đang nằm ngửa ở đó.
Chỉ nhìn góc nghiêng thôi cũng đủ thấy, lúc này cậu bé đang vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ.
