Thập Niên 80 Theo Quân: Đại Tiểu Thư Nhận Nhầm Chồng Rồi Bị Hôn Khóc - Chương 282: Mèo Nhỏ Say Rượu Làm Nũng Với Tạ Doanh Trưởng
Cập nhật lúc: 29/03/2026 19:03
Tô Chiêu Chiêu chỉ hy vọng Hứa Gia Minh cũng có thể tìm được chân mệnh thiên nữ của mình đi.
“Nào, Chiêu Chiêu, chúng ta uống một ly!” Hứa Gia Hân rót cho Tô Chiêu Chiêu một ly rượu.
Tô Chiêu Chiêu nhìn thấy hành động này của Hứa Gia Hân, xua tay: “Không được không được, chị không thể uống rượu.”
Cô trước kia ngược lại thích uống vài ly, nhưng từ sau khi tới thế giới này, phát hiện bản thân uống rượu dễ say như vậy, Tô Chiêu Chiêu liền không bao giờ dám uống rượu nữa.
Cô nghĩ đến lần đầu tiên mình say rượu ở bên ngoài, may mắn Tạ Hoài Tranh tuy rằng không phải nam chính, nhưng anh là một người tốt.
Cái này nếu gặp phải một người không tốt, Tô Chiêu Chiêu cảm thấy mình xong đời rồi.
Cho nên Tô Chiêu Chiêu hiện tại ngoại trừ ở trong nhà sẽ uống chút rượu, ở bên ngoài, đặc biệt là lúc Tạ Hoài Tranh không ở bên cạnh cô, cô đều sẽ lựa chọn lảng tránh vấn đề uống rượu này.
Hôm nay cô nói với Tạ Hoài Tranh muốn đi ăn cơm với Hứa Gia Hân, Tạ Hoài Tranh còn dặn dò cô không được uống rượu.
Hiện tại xem ra, Tạ Hoài Tranh thật đúng là thần cơ diệu toán, biết chắc chắn sẽ có tiết mục này.
Vì thế, Tô Chiêu Chiêu cũng nghe lời Tạ Hoài Tranh, kiên quyết từ chối lời mời uống rượu của Hứa Gia Hân.
“Sợ cái gì? Chiêu Chiêu, chị sợ say rượu à? Yên tâm, t.ửu lượng của em rất tốt, chị nếu say, em đưa chị về! Huống hồ chúng ta cũng chỉ uống hai ngụm thôi, sao có thể say được chứ?”
Hứa Gia Hân nói đến đây, rót cho Tô Chiêu Chiêu một ly rượu.
Tô Chiêu Chiêu ngửi thấy mùi của ly rượu trước mặt, lập tức hai mắt sáng lên.
Vốn dĩ những lời từ chối kia, giờ khắc này, hình như cũng không nói ra miệng được nữa.
Bởi vì ly rượu trước mặt này, thật sự quá thơm.
Mang theo một mùi hoa quế, đại khái chính là rượu hoa quế rồi.
Làm sao bây giờ? Mùi thơm nức mũi như vậy, mang theo một mùi rượu thơm, Tô Chiêu Chiêu cảm giác con sâu rượu trong bụng đều bị câu ra rồi.
Không còn cách nào, mùi vị này, làm cho Tô Chiêu Chiêu thật sự rất muốn nếm thử xem.
Cố tình Hứa Gia Hân còn ở bên cạnh nhiệt tình gọi cô: “Chiêu Chiêu, uống đi, đây chính là rượu em tìm ông chủ mua, là ông ấy tự mình ủ, đoán chừng không có vấn đề gì, chị cho em chút mặt mũi, nhấp một ngụm cũng được.”
“Cũng đúng, chị uống một chút xíu, chắc là sẽ không say.”
Tô Chiêu Chiêu nhìn cái ly rượu nhỏ tinh xảo trước mặt này. Dựa theo t.ửu lượng trước đó của cô, Tô Chiêu Chiêu nghĩ, mình nhiều nhất uống nửa ly là được rồi.
Nửa ly thì, còn chưa đến mức say.
“Thế mới đúng chứ, nào chúng ta cạn ly! Chiêu Chiêu, cảm ơn sự chăm sóc của chị trong khoảng thời gian này, cũng vì tình bạn của chúng ta cạn ly!”
Ly rượu chạm vào nhau, phát ra âm thanh lanh lảnh.
Tô Chiêu Chiêu uống một ngụm nhỏ, cô thoải mái nheo mắt lại.
Thật đúng là uống rất ngon!
Cô vốn dĩ không muốn uống quá nhiều, nhưng không nhịn được, một ly xuống bụng rồi.
Độ cồn của rượu này không tính là cao, nhưng cũng không thấp, cảm giác nóng hừng hực, làm ấm dạ dày cô. Thật sự rất dễ chịu a!
Đặc biệt là hiện tại thời tiết càng ngày càng lạnh, buổi tối lại càng khỏi phải nói.
Hứa Gia Hân thấy Tô Chiêu Chiêu uống một ly rượu, lập tức lại rót cho Tô Chiêu Chiêu một ly.
Tô Chiêu Chiêu ngược lại rất tự giác xua tay: “Thôi thôi, chị uống một ly là đủ rồi.”
Cô hiện tại còn có thể duy trì trạng thái tỉnh táo, nhưng mà, nếu Hứa Gia Hân còn bắt cô tiếp tục uống, Tô Chiêu Chiêu cảm thấy mình căn bản không có cách nào giữ cho mình tỉnh táo được.
Lát nữa bị Tạ Hoài Tranh biết được thì phiền toái lớn.
“Haizz, Chiêu Chiêu, em đã nói rồi, chị nếu say, em sẽ đưa chị về, dù sao nơi này, cách nhà chị cũng không xa, không phải sao?”
Hứa Gia Hân đưa ly rượu cho Tô Chiêu Chiêu: “Nào! Tiếp tục! Chị nếu thật sự lo lắng, thì bảo người đàn ông nhà chị tới đón chị.”
Kết quả giây tiếp theo, ly rượu cô ấy vốn đưa cho Tô Chiêu Chiêu, đã bị một bàn tay khác đón lấy.
Bàn tay kia khớp xương rõ ràng, thon dài, nhìn qua là biết rất có lực độ.
Hứa Gia Hân ngẩn người.
Ngước mắt, nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng sương của Tạ Hoài Tranh, đôi mắt đen nhánh của người đàn ông, tràn ngập vẻ lạnh lẽo, từ trên cao nhìn xuống cô ấy, giống như giây tiếp theo có thể bóp c.h.ế.t cô ấy vậy.
Hứa Gia Hân bị dọa đến rùng mình một cái.
Lập tức cảm giác được cả người lạnh toát, vốn dĩ còn cười hi hi ha ha, lúc này, cô ấy cũng nghiêm túc lại.
“Tạ doanh trưởng... sao anh lại tới đây?”
Không phải chứ, sao Tạ Hoài Tranh biết bọn họ ăn cơm ở chỗ nào a?
Tô Chiêu Chiêu nhìn thấy sự xuất hiện của Tạ Hoài Tranh cũng có chút kinh ngạc, cô mỉm cười với anh: “Hoài Tranh, anh tới rồi à? Anh ăn cơm chưa?”
Trên người Tạ Hoài Tranh, còn mặc một bộ đồ tác chiến màu đen, thân hình đĩnh đạc khôi ngô kia, trong bóng đêm nguy nga giống như một ngọn núi cao.
Nhưng mà, nhìn từ thần sắc của anh, đây đại khái càng giống một tảng băng trôi hơn.
“Ăn rồi.” Tạ Hoài Tranh biết tối nay Tô Chiêu Chiêu và Hứa Gia Hân đi ra ngoài ăn, cho nên chỉ ở nhà ăn quân khu tùy tiện ăn một chút.
Ăn xong, anh lại không yên tâm Tô Chiêu Chiêu, cho nên liền tìm tới.
Lúc Tô Chiêu Chiêu nói với anh, không nói rõ ràng tụ tập ở đâu, chỉ nói là ở gần đây, cho nên, Tạ Hoài Tranh cũng tìm một lúc lâu.
Kết quả liền nhìn thấy Tô Chiêu Chiêu và Hứa Gia Hân đang uống rượu.
Lúc anh đi tới trước mặt, Tô Chiêu Chiêu đã uống một ly rồi.
Thấy Hứa Gia Hân muốn đưa cho Tô Chiêu Chiêu ly thứ hai, Tạ Hoài Tranh lập tức ngăn lại.
Ánh mắt anh nhìn về phía Tô Chiêu Chiêu cũng có chút lạnh lẽo.
Nhưng Tô Chiêu Chiêu không giống Hứa Gia Hân sợ anh như vậy, ở chung với Tạ Hoài Tranh lâu rồi, biết người này chính là ngoài lạnh trong nóng.
Cô nắm lấy tay Tạ Hoài Tranh, vùi gò má mình vào trong lòng bàn tay khô ráo của người đàn ông, cọ cọ.
“Em biết em đã đồng ý với anh, cho nên vừa rồi em, chỉ uống một ly rượu nhỏ thôi, anh biết t.ửu lượng của em mà, tuy rằng không ra sao, nhưng mà một ly nhỏ vẫn sẽ không say đâu. Em nghe lời chứ?”
Tô Chiêu Chiêu vừa nói, vừa cọ lòng bàn tay Tạ Hoài Tranh.
Dáng vẻ kia giống như con mèo nhỏ đang làm nũng với chủ nhân vậy.
Hứa Gia Hân nhìn sự ỷ lại của Tô Chiêu Chiêu đối với Tạ Hoài Tranh, có chút không dám nhìn thẳng.
Chiêu Chiêu thật sự không phải say rượu sao?
Chị ấy ngày thường, căn bản không như vậy mà! Hứa Gia Hân bỗng nhiên hiểu được, tại sao vừa rồi Tô Chiêu Chiêu một ly rượu cũng không muốn uống.
Hóa ra, chị ấy là thật sự một chút t.ửu lượng cũng không có a!
Hứa Gia Hân một hơi uống ba ly, lại vẫn tỉnh táo muốn c.h.ế.t, nhìn lại Tô Chiêu Chiêu.
Từ sau khi Tạ Hoài Tranh xuất hiện, ánh mắt Tô Chiêu Chiêu vẫn luôn đuổi theo Tạ Hoài Tranh.
Còn nắm tay anh.
Mà Tạ Hoài Tranh thì sao?
Thần sắc vốn dĩ lạnh băng, cũng dưới thế công làm nũng của Tô Chiêu Chiêu, trong nháy mắt sụp đổ.
Anh nhíu mày nói với Tô Chiêu Chiêu: “Em đấy... rõ ràng biết không thể uống, còn uống.”
Tuy rằng lời nói ra mang theo vài phần trách cứ, nhưng mà, Hứa Gia Hân lại nghe ra được, giọng điệu nói chuyện lúc này của Tạ Hoài Tranh vô cùng nhu hòa.
“Em không thể uống sao? Em trước kia uống cũng được lắm, chỉ là hiện tại không thể uống nữa thôi.”
Tô Chiêu Chiêu xoa xoa gò má của mình, kéo Tạ Hoài Tranh ngồi xuống bên cạnh cô: “Anh cũng tới ăn một chút đi? Thịt dê nướng ở đây ngon lắm!”
Tạ Hoài Tranh ngồi xuống bên cạnh Tô Chiêu Chiêu, cùng bọn họ.
Dưới sự chăm chú của ánh mắt Tạ Hoài Tranh, Hứa Gia Hân cũng trở nên hướng nội hẳn lên.
Ngược lại Tạ Hoài Tranh cười nói với cô ấy: “Không cần câu nệ, ăn nhiều chút, thịt dê xiên nướng ở bên này, chính tông hơn em ăn ở trong thành phố nhiều.”
“Vâng... vâng.” Hứa Gia Hân kiên trì đồng ý.
