Thập Niên 80 Theo Quân: Đại Tiểu Thư Nhận Nhầm Chồng Rồi Bị Hôn Khóc - Chương 351: Lời Tỏ Tình Dưới Ánh Trăng & Hạnh Phúc Viên Mãn

Cập nhật lúc: 29/03/2026 19:12

Cô bé thực sự rất xinh đẹp.

Thực ra ngay ngày đầu tiên gặp cô bé, Lục Tuân Dư đã phát hiện ra rồi, cô bé rất đẹp.

Nhưng lúc đó, có lẽ cũng cảm thấy bản thân thấp kém, cậu thậm chí không dám nhìn kỹ cô bé.

Nhưng giờ đây, cuối cùng cậu cũng có thể quan sát cô bé thật kỹ.

Thu hết vẻ đẹp của cô bé vào đáy mắt.

Đợi đến khi mí mắt Tạ Tư Viện rung rung mở ra, Lục Tuân Dư vội vàng dời tầm mắt, giả vờ đang đọc sách.

Tạ Tư Viện ngồi thẳng dậy, phát hiện tấm chăn đắp trên người mình bỗng nhiên trượt xuống.

Cô bé hơi ngơ ngác, quay sang nhìn Lục Tuân Dư: “Là cậu đắp cho tớ à?”

“Cậu ngủ rồi, tớ lo cậu bị lạnh.”

“Cảm ơn cậu nhé! Cậu tốt thật đấy.” Tạ Tư Viện nói rồi vươn vai một cái.

Quả nhiên, ngủ lúc làm bài tập là sướng nhất.

Lục Tuân Dư ừ một tiếng, ánh mắt rơi trên người Tạ Tư Viện, khi cô bé không chú ý đến cậu, cậu sẽ vô thức quan sát cô bé.

Nhưng khi Tạ Tư Viện quay đầu nhìn cậu, Lục Tuân Dư lại sẽ theo bản năng thu hồi tầm mắt.

Cậu cũng không biết tại sao khi bị Tạ Tư Viện nhìn chăm chú, cậu lại có cảm giác tim đập loạn nhịp.

Cậu không nhịn được hỏi: “Đúng rồi, kỳ sau phải phân ban rồi, cậu định chọn ban xã hội hay ban tự nhiên?”

Tạ Tư Viện nghĩ ngợi, nói: “Tớ vẫn học ban xã hội thôi, ban tự nhiên của tớ ấy à, tuy mấy môn kia cũng khá ổn, nhưng môn toán của tớ không được tốt lắm.”

Lục Tuân Dư mím môi mỏng: “Tớ có thể dạy cậu, ban tự nhiên thì triển vọng tương lai tốt hơn, lên đại học cũng có thể chọn nhiều chuyên ngành hơn.”

Tạ Tư Viện nghe Lục Tuân Dư nói vậy, không nhịn được "hả" một tiếng: “Nói thật đi, Tiểu Lục, có phải cậu muốn tiếp tục được phân vào cùng một lớp với tớ không?”

Dù sao hiện tại thành tích của họ cũng ngang ngửa nhau, nếu Tạ Tư Viện chọn ban tự nhiên, khả năng cao sẽ cùng Lục Tuân Dư được phân vào lớp chọn.

Biết đâu còn có thể tiếp tục làm bạn cùng bàn.

Lục Tuân Dư bị Tạ Tư Viện nhìn chằm chằm, má cậu nhanh ch.óng đỏ bừng, sau đó khẽ nói: “Phải.”

“Haha, cậu đáng yêu quá! Vậy tớ sẽ cố gắng một chút, sau này môn toán của tớ nhờ cả vào cậu đấy!”

Thực ra, Tạ Tư Viện cũng muốn học ban tự nhiên, chỉ là vì thành tích môn toán mãi không tốt, nhưng toán của Lục Tuân Dư rất giỏi, nếu cậu ấy có thể dạy cô bé, thì cũng coi như bù trừ cho nhau.

Thời gian tiếp theo, Lục Tuân Dư nỗ lực phụ đạo toán cho Tạ Tư Viện.

Tạ Tư Viện cũng học hành nghiêm túc.

Cuối cùng đến lúc phân lớp, thành tích môn toán của cô bé cũng tăng lên, còn được phân vào cùng một lớp với Lục Tuân Dư.

Họ lại một lần nữa trở thành bạn cùng bàn.

Đợi đến ngày thi đại học kết thúc, Lục Tuân Dư gọi cô bé lại: “Buổi tối, có thể không về nhà ăn cơm được không?”

“Cậu muốn ăn cơm cùng tớ à?”

Trong mắt Tạ Tư Viện mang theo vài phần ý cười, ánh mắt nhìn Lục Tuân Dư cũng mang theo vẻ dịu dàng.

“Đúng, tớ muốn đưa cậu đến một nơi, cậu có muốn đi cùng tớ không?”

“Tất nhiên là được.” Tạ Tư Viện nói, “Tớ cũng phải cảm ơn cậu, nếu không nhờ sự giúp đỡ của cậu trong ba năm qua, tớ cảm thấy tớ thi cử có thể sẽ không thuận lợi như vậy.”

Đặc biệt là về môn toán, Lục Tuân Dư đã giúp đỡ cô bé rất nhiều.

“Không đâu, Đoàn Đoàn, đó đều là những gì cậu xứng đáng nhận được.”

Nghe thấy Lục Tuân Dư vậy mà lại gọi tên ở nhà của mình, má Tạ Tư Viện đỏ lên.

“Sao cậu gọi lung tung thế, cái tên này chỉ có người nhà tớ mới được gọi thôi.”

Lục Tuân Dư không ngờ Tạ Tư Viện lại còn biết xấu hổ, cậu như nắm bắt được điều gì đó, lại trầm giọng gọi một tiếng: “Đoàn Đoàn.”

Giọng thiếu niên trong trẻo, như dòng nước róc rách, cực kỳ êm tai.

Tạ Tư Viện không nhịn được đưa tay, bịt miệng cậu lại: “Cậu im đi.”

Lòng bàn tay cô gái mềm mại, dán lên môi Lục Tuân Dư, khiến Lục Tuân Dư sững sờ.

Thơm quá, mềm quá, thật muốn hôn.

Nhịp tim trong khoảnh khắc này tăng tốc.

Tạ Tư Viện cũng ý thức được điều gì, cô bé lập tức rút tay về.

“Được rồi, tối gặp, tớ về nhà một chuyến đã.”

Tạ Tư Viện nói xong liền rời khỏi trường đi tìm bố mẹ.

Lúc này họ đều đang đợi ở cổng trường.

Lục Tuân Dư không đuổi theo, nhìn bóng lưng cô gái, dưới ánh mặt trời, cô gái mặc bộ đồng phục xanh trắng xinh đẹp như một bức tranh.

Dù chỉ là một bóng lưng, nhưng vẫn có thể nhìn ra dáng vẻ linh động của cô bé.

Buổi tối, Tạ Tư Viện nói Lục Tuân Dư rủ cô bé đi ăn cơm, Tô Chiêu Chiêu biết được liền vui mừng khôn xiết.

Xem ra, đến tiết mục tỏ tình mà cô yêu thích nhất rồi.

Cô dặn dò Tạ Tư Viện: “Trang điểm xinh đẹp một chút nhé.”

Tạ Tư Viện a một tiếng: “Tại sao ạ?”

“Đừng mặc bộ đồng phục này nữa, mặc chiếc váy đỏ này đi, tôn da con lắm, còn tóc nữa, mẹ giúp con uốn xoăn sóng nước, tốt nhất là trang điểm một chút.”

Tạ Tư Viện trơ mắt nhìn mẹ kéo mình vào phòng sửa soạn trang điểm, sau đó tiễn cô bé đi.

Tô Chiêu Chiêu cười híp mắt nhìn con gái mình mặc một chiếc váy đỏ, làn da trắng nõn được tôn lên như thể phát sáng.

Đẹp thật đấy, con gái ở độ tuổi này, giống như đóa hoa đang nở rộ.

Và cô cảm thấy, cặp đôi mà mình "đẩy thuyền", tối nay sẽ thành công thôi.

Đến lúc đó Tạ Hoài Tranh biết chuyện, không biết anh có đau lòng không nhỉ?

Nhưng mặc kệ, nhìn con gái mình nuôi lớn yêu đương, đối phương lại là một chàng trai rất đáng tin cậy, Tô Chiêu Chiêu vẫn vô cùng vui mừng.

Tạ Tư Viện không biết tại sao mẹ lại bắt mình mặc thế này, sau khi cô bé ra khỏi cửa, Lục Tuân Dư đã đứng đợi cách đó không xa.

Nhìn thấy cô bé ăn mặc thế này, cậu sững sờ, đồng t.ử run lên một cái.

Đẹp quá.

Ngày thường, Tạ Tư Viện đều mặc đồng phục, cuối tuần không mặc đồng phục nhưng cô bé cũng ăn mặc giản dị.

Nhưng hôm nay, cô bé mặc váy đỏ, tóc xõa xuống, còn trang điểm nhẹ.

Khuôn mặt vốn đã tươi tắn sinh động, lúc này càng thêm vài phần quyến rũ.

Đôi mắt to đen láy kia nhìn cậu chăm chú, khiến cậu như bị rút cạn linh hồn.

“Đi thôi.” Tạ Tư Viện cẩn thận đi đến bên cạnh Lục Tuân Dư, thấy ánh mắt Lục Tuân Dư cứ dán c.h.ặ.t lên người mình, cô bé còn có chút ngại ngùng.

“Được.”

Hai người một trước một sau bước đi.

Họ đến một nhà hàng gần đó ăn cơm, sau đó ra bờ sông hóng gió.

Gió đêm rất dịu dàng, lướt qua khuôn mặt họ.

Tạ Tư Viện còn đang nói về chuyện lên đại học sau này, Lục Tuân Dư bỗng nhiên gọi cô bé một tiếng: “Đoàn Đoàn.”

Tạ Tư Viện ế một tiếng: “Chẳng phải bảo cậu đừng gọi tớ như thế rồi mà, tớ thấy hơi kỳ cục.”

Lục Tuân Dư lại cười cười: “Ừm, có lẽ vì tớ muốn làm người thân thiết của cậu chăng.”

Tạ Tư Viện a một tiếng, cô bé kinh ngạc nhìn cậu.

Lúc này khuôn mặt thiếu niên trong màn đêm m.ô.n.g lung lại dịu dàng.

“Tớ thích cậu, Đoàn Đoàn, từ lần đầu tiên gặp cậu đã thích rồi, những năm này ở bên cạnh cậu, càng cảm thấy cậu đáng yêu xinh đẹp. Cho nên, cậu có thể hẹn hò với tớ không?” Lục Tuân Dư hỏi cô bé.

Những năm này, Tạ Tư Viện chữa lành nỗi đau của cậu, khiến cậu trở nên giống một người bình thường, cậu cũng không muốn buông tay.

Tạ Tư Viện ngẩn người, sau đó lập tức lao tới ôm chầm lấy Lục Tuân Dư: “Tất nhiên, tớ đồng ý!”

Thực ra cô bé cũng trong quá trình tiếp xúc ngày càng nhiều với cậu mà nảy sinh tình cảm nam nữ, giờ Lục Tuân Dư đã nói rõ, Tạ Tư Viện cũng thuận thế chấp nhận.

Hehe, hóa ra mẹ cô bé có ý này à, bây giờ Tạ Tư Viện mới hiểu.

Lục Tuân Dư cũng không ngờ Tạ Tư Viện đồng ý nhanh như vậy, còn chủ động ôm cậu.

Khoảnh khắc này, Lục Tuân Dư rất kích động, nhưng tay cậu cũng chỉ cẩn thận đặt lên vai Tạ Tư Viện.

Cậu phải kiềm chế, không thể dọa Tạ Tư Viện sợ.

Tiếp theo, hai người nắm tay nhau đi xem phim, đi dạo.

Cuối cùng, Lục Tuân Dư đưa Tạ Tư Viện về nhà, Tạ Tư Viện cũng chia sẻ tin vui này cho Tô Chiêu Chiêu và Tạ Hoài Tranh.

“Tốt quá rồi, cục cưng của mẹ, con có thể tận hưởng mối tình này thật tốt nhé!”

Lúc này Tô Chiêu Chiêu còn nghĩ, nếu may mắn, biết đâu họ còn có thể từ vườn trường bước vào hôn nhân.

Nhưng Tạ Hoài Tranh lại rất tức giận, anh nhìn Tô Chiêu Chiêu: “Bà xã, em không cảm thấy có cảm giác hoa mình trồng bị heo ủi mất sao?”

“Có sao?” Tô Chiêu Chiêu chớp mắt, “Em thấy thằng bé Tiểu Lục kia cũng khá được mà.”

“Đoàn Đoàn cũng rất giỏi đấy chứ, sau này không cần chúng ta lo lắng nữa rồi! Hay là bây giờ chúng ta nghỉ phép đi, đi chơi luôn mười ngày tám ngày ăn mừng một chút?”

Thấy bà xã cuồng công việc vậy mà lại chịu nghỉ phép, Tạ Hoài Tranh rất ngạc nhiên.

“Được, anh xin nghỉ ngay, chúng ta đi du lịch khắp cả nước!”

Con cái lớn rồi, nghe lời hiểu chuyện như vậy, thi đại học cũng xong rồi, họ quả thực cũng không cần lo lắng nữa.

Bây giờ, thế giới hai người của anh và Chiêu Chiêu lại quay về rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 80 Theo Quân: Đại Tiểu Thư Nhận Nhầm Chồng Rồi Bị Hôn Khóc - Chương 337: Chương 351: Lời Tỏ Tình Dưới Ánh Trăng & Hạnh Phúc Viên Mãn | MonkeyD