Thập Niên 80: Tiểu Cay Thê Được Kinh Thiếu Cưng Chiều Vô Hạn - Chương 276
Cập nhật lúc: 05/05/2026 07:45
Uy áp của con trai
Ra đến ngoài sân, ánh mắt quét một vòng lại chỉ thấy Tô Tuyết đang ngồi trên xích đu, không hề thấy bóng dáng Cố Ngôn đâu.
“Tô Tuyết, Ngôn nhi đâu rồi?” Mẹ Cố vừa dáo dác nhìn quanh vừa cao giọng hỏi.
Vừa dứt lời liền cảm thấy sau lưng thình lình xuất hiện một bóng người, mẹ Cố giật mình run rẩy mạnh mẽ xoay người lại. Chỉ thấy Cố Ngôn không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng bà, đang dùng ánh mắt rực lửa nhìn bà chằm chằm.
Mẹ Cố vuốt n.g.ự.c, trái tim vẫn còn đang đập thình thịch, lòng vẫn còn sợ hãi trách móc: “Cái thằng bé này, sao cứ thoắt ẩn thoắt hiện thế?”
“Mẹ, sáng nay mẹ nói Cố Mạn đã nếm thử từ lâu rồi là có ý gì?” Ánh mắt Cố Ngôn sâu thẳm tựa như chim ưng nhìn chằm chằm vào mẹ.
Trong lòng mẹ Cố “thịch” một tiếng, sự hoảng loạn chớp mắt dâng lên. Bà theo bản năng liền muốn nói toạc hết bí mật của Cố Mạn ra, nhưng lời đến khóe miệng lại do dự. Bà cũng không nắm chắc được ý của Cố Minh, nhỡ đâu ông thật sự chỉ nhận định mỗi Cố Mạn làm con dâu thì sao? Vậy nếu bà làm hỏng chuyện, sau này Cố Ngôn thật sự không lấy được vợ thì phải làm sao?
Ánh mắt mẹ Cố né tránh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười gượng gạo cố gắng chuyển chủ đề: “Ngôn nhi, con nghe nhầm rồi phải không, mẹ nói câu này lúc nào chứ?”
Cố Ngôn vốn đã sinh lòng nghi ngờ, nghe thấy lời này lông mày lập tức càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
“Mẹ, mẹ chưa bao giờ biết nói dối.” Ánh mắt Cố Ngôn rực lửa khóa c.h.ặ.t lấy mẹ, dường như muốn nhìn thấu bà.
Mẹ Cố chỉ cảm thấy bị ánh mắt của con trai quét qua khiến bà có một loại hoảng loạn không chốn dung thân. Nhưng chuyện này bảo bà phải nói thế nào? Nói ra rồi hai người chia tay thành công bà liền hài lòng sao? Không, với tính cách của Cố Minh và Cố Ngôn, không oán hận bà đã là may lắm rồi. Trong cuộc đời bà, hai người đàn ông quan trọng nhất chính là chồng và con trai, nếu cả hai người này đều oán hận bà vậy bà sống còn có ý nghĩa gì nữa?
“Thật trùng hợp, câu này vừa nãy Mạn Mạn cũng hỏi, con bé nói lát nữa sẽ tìm mẹ giải thích rõ ràng. Con muốn nghe câu trả lời của mẹ, hay là muốn nghe lời giải thích của con bé?” Mẹ Cố cũng không né tránh nữa, cứ thế nhìn thẳng vào Cố Ngôn phản kích lại.
Cố Ngôn: “...”
“Được, con đi tìm Mạn Mạn.” Cố Ngôn nói rồi xoay người đi vào trong nhà.
Cố Ngôn vừa đi, mẹ Cố như trút được gánh nặng thở phào nhẹ nhõm. Thằng bé này, uy áp của nó quả thực còn mạnh hơn cả bố nó! Đặc biệt là ánh mắt kia khiến bà không có chỗ nào để né tránh, suýt chút nữa thì nói ra sự thật rồi.
Trong nhà, Cố Ngôn đi thẳng đến tìm Cố Mạn đang ngồi trên sô pha. Lông mày hơi nhíu lại, vừa định mở miệng hỏi đột nhiên nhớ ra mẹ anh luôn không mấy công nhận Mạn Mạn, thậm chí còn tìm Tô Tuyết đến rắp tâm muốn chia rẽ hai người. Thế là lời hỏi han đến khóe miệng lại bị nuốt ngược trở lại. Anh mới không mắc mưu mẹ anh mà nảy sinh hiềm khích với Mạn Mạn đâu! Dù sao mẹ anh thể hiện cũng quá rõ ràng rồi, rành rành là muốn khiêu khích ly gián.
“Mạn Mạn, mẹ anh đã nói gì với em vậy?” Cố Ngôn đi thẳng đến ngồi xuống bên cạnh cô. Để được gần gũi hơn, anh còn cố ý ngồi sát vào Cố Mạn, hai người gần như vai kề vai thân mật.
Cố Mạn thân mật ôm lấy vòng eo săn chắc của anh, nép vào vai anh nói: “Bác gái rất quan tâm đến anh, cho nên bác ấy hy vọng bên cạnh anh có thể có một người vợ ưu tú.”
Vừa dứt lời liền nghe thấy Cố Ngôn vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô nói: “Em đã rất ưu tú rồi.”
Cố Mạn cười lắc đầu: “Em không có gia thế như Tô Tuyết, thậm chí còn là người từ nông thôn lên, chưa từng ra nước ngoài cũng chưa từng học đại học. Bất luận là điểm nào cũng đều không mang ra so sánh được.”
Thực ra cô có thể hiểu được nỗi lo lắng của mẹ Cố. Nếu cô là mẹ Cố cũng hy vọng con trai mình có thể tìm được một người vợ môn đăng hộ đối, chứ không phải là loại chân lấm tay bùn từ nông thôn lên như cô.
Cố Ngôn nghe xong nhẹ nhàng vỗ lưng cô, không mấy bận tâm nói: “Trong lòng anh, em chính là người ưu tú nhất, chỉ là mẹ anh vẫn chưa phát hiện ra mà thôi. Bà ấy bây giờ chỉ là nhất thời bị vẻ bề ngoài đ.á.n.h lừa, sau này bà ấy sẽ biết em mới là người phù hợp nhất với anh.”
Nói rồi Cố Ngôn ôm lấy eo Cố Mạn hơi cúi đầu xuống, đang định hôn nhẹ lên trán cô một cái thì nghe thấy phía sau truyền đến tiếng hít khí đầy khiếp sợ của mẹ Cố: “Ngôn nhi con...”
Trong giọng nói ấy tràn đầy sự kinh ngạc và khó tin. Mặt mẹ Cố đen kịt lại! Bà còn lo lắng hai người sẽ cãi nhau to cho nên chạy đến để khuyên can. Kết quả...
“Ây da, chuyện tốt đẹp thế này bà nói nhảm cái gì chứ!” Cố Minh ở một bên không biết từ đâu chui ra, giống như gà mẹ bảo vệ con, một tay kéo vợ đi. Động tác kia vừa vội vừa nhanh dường như sợ mẹ Cố lại quấy rầy đến khoảnh khắc ngọt ngào của con trai và con dâu tương lai. Mắt thấy kịch hay sắp diễn ra, kết quả mẹ Cố thì hay rồi, chạy ra phá đám làm hỏng chuyện tốt của con trai ông! Trong lòng Cố Minh tức giận biết bao!
Ông vừa kéo vợ đi vừa nhỏ giọng lầm bầm: “Bà nói xem, bà cũng không nhìn hoàn cảnh, lúc này đến góp vui cái gì chứ.”
Cố Mạn và Cố Ngôn không ngờ bố mẹ đều ở đây, mặt hai người chớp mắt giống như quả táo chín mọng bất giác đỏ bừng lên. Cố Mạn xấu hổ cúi đầu càng thấp hơn, hận không thể tìm một cái lỗ nẻ nào đó để chui xuống. Cố Ngôn thì bình tĩnh hơn một chút, anh nhanh ch.óng phản ứng lại, một tay ôm lấy vai Cố Mạn nhẹ nhàng kéo cô vào lòng mình để cô có thể vùi đầu vào n.g.ự.c anh.
Đợi bố mẹ đi khỏi, căn phòng khách chớp mắt trở nên yên tĩnh. Cố Ngôn lúc này mới nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Cố Mạn tựa như dỗ dành trẻ con, nhỏ giọng: “Không sao rồi, họ đều đi cả rồi.”
