Thập Niên 80: Tiểu Cay Thê Được Kinh Thiếu Cưng Chiều Vô Hạn - Chương 281

Cập nhật lúc: 05/05/2026 07:46

Mua nhà cho em trai

Bố mẹ nuôi của Cố Minh Lãng nghe xong cũng hiểu ra là mình đã mắc mưu hiểu lầm Lão Cố, vội vàng xin lỗi: “Hóa ra là vậy, chúng tôi tưởng mọi người thật sự muốn kiện chúng tôi trong lòng sợ hãi cho nên mới chuyển nhà ngay trong đêm.” Vì chuyển nhà cuộc sống của họ càng khổ hơn. Cơ thể vốn đã không chịu nổi gánh nặng trong khoảng thời gian này lại càng ngày càng sa sút, nay họ ngay cả tiền mua t.h.u.ố.c cũng không lấy ra được nữa.

“Hiểu lầm giải thích rõ ràng là tốt rồi, mọi người vẫn nên chuyển về căn nhà cũ mà ở đi, căn nhà này làm sao mà ở được người chứ.” Lão Cố nói rồi nghĩ đến căn nhà rách nát của họ ở vùng ven biển nhịn không được nhíu mày, “Hay là đổi một căn khác đi, căn nhà ở vùng ven biển đó của mọi người cũng không ổn lắm.”

Nói qua nói lại Lão Cố liền nảy sinh ý định mua nhà cho họ. Ý định trong lòng ông vừa nảy sinh liền càng nghĩ càng thấy khả thi. Ông nhìn bố mẹ nuôi của Cố Minh Lãng giọng điệu chân thành: “Anh cả chị dâu, mọi người cũng đừng tạm bợ ở đây nữa. Tôi tìm cho mọi người một căn nhà phù hợp trên thành phố, mọi người chuyển qua đó ở sau này cuộc sống cũng có thể thoải mái hơn một chút.” Cho dù không vì họ, vì Minh Lãng của ông ông cũng phải đổi cho họ một chỗ ở tốt hơn chứ!

Hai vợ chồng nghe xong lập tức trợn tròn mắt trên mặt tràn đầy sự khó tin. Chỉ thấy bố nuôi Tiểu Liễu vội vàng xua tay: “Chuyện này sao được, không được đâu! Chúng tôi đã gây cho mọi người nhiều rắc rối như vậy rồi sao còn có thể để mọi người mua nhà cho chúng tôi được chứ.” Mẹ nuôi cũng ở một bên hùa theo gật đầu trong mắt tràn đầy sự hoảng sợ. Mua nhà? Chuyện này họ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!

Cố Mạn nghe xong hai mắt sáng lên: “Nhà ở bên này cũng không đắt, nhà ngói gạch hình như cũng chỉ 300 một căn.”

Cũng chỉ? Bố mẹ nuôi của Tiểu Liễu nghe thấy lời này nhịn không được nuốt nước bọt ánh mắt nhìn hai người lại thay đổi. Họ còn tưởng đối phương cũng giống như mình cũng rất nghèo, không ngờ 300 đồng đối với họ lại nhẹ nhàng như vậy. Nhất thời bố mẹ nuôi của Tiểu Liễu chỉ cảm thấy mình cưỡng ép giữ Tiểu Liễu ở lại bên cạnh quả thực chính là đang hại thằng bé! Tiểu Liễu vốn dĩ có thể sống rất tốt là họ ích kỷ hại thằng bé phải chịu khổ cùng mình. Nhìn Tiểu Liễu gầy gò ốm yếu mặt vàng như nghệ hai vợ chồng vô cùng tự trách.

“Tiểu Liễu à con theo bố ruột con về đi, con nhìn con xem đi theo chúng ta ngay cả một bữa cơm cũng ăn không no.” Mẹ nuôi đau lòng nước mắt chảy ròng ròng nói rồi nhịn không được quay mặt đi. Đều tại cái cơ thể không tranh khí này của bà! Không những không thể giúp kiếm tiền phụ cấp gia đình lại còn trở thành gánh nặng của Tiểu Liễu hại thằng bé ngay cả học cũng không được đi cơm cũng ăn không no còn nhỏ tuổi đã phải chịu khổ cùng họ.

“Không, mẹ, con muốn đi theo mẹ!” Tiểu Liễu dường như sợ bị vứt bỏ mạnh mẽ ôm chầm lấy mẹ nuôi.

Lão Cố hiểu rõ chuyện đón Tiểu Liễu về không thể nóng vội được. Ông bước lên trước nhẹ nhàng vỗ vai bố nuôi ánh mắt chân thành: “Anh cả, mọi người nuôi nấng Minh Lãng tốt như vậy ân tình này cả nhà chúng tôi sẽ mãi mãi ghi nhớ trong lòng. Những năm qua mọi người đã chịu quá nhiều khổ cực. Chúng tôi mua cho mọi người một căn nhà coi như là một chút tâm ý của chúng tôi mọi người ngàn vạn lần đừng từ chối. Hơn nữa Minh Lãng còn phải sống cùng mọi người, có một môi trường tốt an ổn thoải mái đối với tất cả mọi người đều tốt. Thằng bé cũng có thể yên tâm học hành sau này có một tiền đồ tốt.”

Cố Mạn cũng ở một bên nhẹ giọng khuyên nhủ: “Chú dì, hai người đừng từ chối nữa. Chúng ta đều là người một nhà không cần phải khách sáo như vậy.”

Bố nuôi vội vàng xua tay vẻ mặt hoảng sợ: “Như vậy sao được chứ? Căn nhà này chúng tôi tuyệt đối sẽ không nhận đâu.”

“Đúng vậy, 300 đồng đấy không phải là con số nhỏ đâu.” Mẹ nuôi cũng vẻ mặt không muốn. Nhà họ ngay cả 8 hào tiền t.h.u.ố.c cũng không mua nổi càng đừng nói là nhận căn nhà 300 đồng họ tặng.

Cố Mạn thấy họ kiên quyết như vậy suy nghĩ một lát lùi một bước: “Thế này đi, chúng cháu thuê cho hai người một căn nhà, số tiền còn lại cũng đưa cho hai người. Như vậy hai người cũng có một chỗ ở an ổn cuộc sống cũng có thể dư dả hơn một chút.”

Hai người nghe xong vẫn muốn từ chối nhưng còn chưa đợi họ mở miệng Cố Mạn đã giành nói trước: “Hai người có thể không nhận nhưng còn Minh Lãng thì sao? Em ấy còn phải ăn cơm còn phải đi học, hơn nữa em ấy bây giờ đang tuổi ăn tuổi lớn dinh dưỡng không theo kịp lỡ dở chính là cả một đời của em ấy đấy.”

Nghe thấy lời này hai vợ chồng do dự. Họ đưa mắt nhìn nhau trong mắt tràn đầy sự giằng co và bất đắc dĩ. Cuối cùng hai người vẫn thỏa hiệp mang ơn đội nghĩa cảm tạ ân tình của Lão Cố và Cố Mạn.

Sáng sớm hôm sau một nhóm người đã trở về Quảng Hải. Để tiện cho Minh Lãng đi học Lão Cố đặc biệt chọn một căn nhà rất gần trường học. Vừa vào nhà hai mắt Cố Minh Lãng chớp mắt sáng lên trên mặt tràn đầy sự kinh ngạc khó tin. Cậu bé ngửa đầu nhìn mẹ nuôi hỏi: “Mẹ, sau này chúng ta sẽ ở căn nhà này sao? Vậy sau này lúc mưa to gió lớn có phải sẽ không nghe thấy tiếng gỗ kêu cọt kẹt nữa không?” Bức tường cứng thế này bão có đến chắc cũng không thổi đổ được đâu nhỉ?

“Ừ.” Mẹ nuôi dùng sức gật đầu giọng nói mang theo một tia nghẹn ngào. Tiểu Liễu đi theo họ thật sự là quá tội nghiệp quá chịu khổ rồi. Bố mẹ nuôi của Cố Minh Lãng càng tự trách thì lại càng muốn trả thằng bé lại cho họ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.