Thập Niên 80: Tiểu Cay Thê Được Kinh Thiếu Cưng Chiều Vô Hạn - Chương 370
Cập nhật lúc: 05/05/2026 08:11
Sự khác biệt giữa hai gia đình
Cố Mạn khẽ nhíu mày, bị giục sinh trong lòng có chút không vui nhưng vì có trưởng bối hai nhà ở đây cô cũng không biểu hiện ra ngoài, cười gật đầu: “Vâng, chúng con sẽ cố gắng.”
“Không vội, đợi chúng con muốn sinh tự nhiên sẽ sinh.” Cố Ngôn nhẹ nhàng nắm tay Cố Mạn không muốn gây áp lực cho cô. Mẹ Cố vừa nghe định mắng hai câu nhưng đã bị Cố Minh giành trước: “Ăn cơm ăn cơm, ăn cơm trước đã.”
Tuy nhiên khi món ăn được dọn lên mẹ Cố và Vương Tú Anh đều đồng loạt nhíu mày. Nhìn đĩa thức ăn đơn sơ, người dì phục vụ đã có tuổi, mẹ Cố ăn mà không có vị gì lòng đầy chê bai. Bà luôn cảm thấy nhà hàng này không đủ sạch sẽ vệ sinh, món ăn xào cũng khó nuốt không có đẳng cấp gì thậm chí còn lo ăn vào sẽ bị bệnh. Vương Tú Anh trong lòng cũng có chút không hài lòng bà cảm thấy món ăn ít dầu mỡ giá cả lại đắt đến vô lý không bằng món ăn bà tự xào ở nhà, bữa cơm này ăn thật là đắt!
Sau bữa ăn Vương Tú Anh và Lão Cố nhiệt tình mời Cố Minh về nhà ở nhưng Cố Minh và mẹ Cố dù thế nào cũng không muốn làm phiền khăng khăng rằng họ đã đặt hai phòng ở nhà khách trong thị trấn. Tuy nhiên điều kiện ở nhà khách trong thị trấn vô cùng đơn sơ ngay cả nhà vệ sinh cũng không có huống chi là thiết bị tắm vòi sen. Thấy việc rửa mặt cũng phải đến nhà vệ sinh công cộng mẹ Cố lập tức suy sụp. Dù sao Lão Cố và Vương Tú Anh cũng không có ở bên cạnh mẹ Cố cũng hoàn toàn không còn giả vờ nữa, cảm xúc bùng nổ: “Tôi muốn về Kinh Thành ngay bây giờ, lập tức, ngay lập tức!” Nhà hàng không được nhà khách cũng không được bà thật sự sắp bị ép đến phát điên rồi!
Thấy mẹ Cố cảm xúc kích động như vậy Cố Ngôn không khỏi nhíu mày hỏi: “Mẹ, hay là mẹ đến nhà Mạn Mạn ở? Ít nhất nhà cô ấy có phòng tắm vòi sen khá hiện đại.” Lúc sửa nhà Cố Mạn đã đặc biệt lắp đặt một phòng tắm kiểu vòi sen tuy không có bồn cầu vẫn là hố xí xổm nhưng so với điều kiện ở nhà khách đã tốt hơn rất nhiều.
Mẹ Cố nghe xong vẻ mặt nghi ngờ nhìn Cố Ngôn: “Con chắc chứ? Nhà cô ấy có thể so được với nhà khách sao?” Bà nghe nói ở nông thôn đều là nhà xí khô lúc đi vệ sinh còn có thể nhìn thấy giòi!
“Mẹ, mẹ cứ yên tâm nhà họ mới mua ở ngay thị trấn Cố Mạn đã đặc biệt lắp đặt phòng tắm vòi sen. Hay là thế này con đưa mẹ qua đó trước nếu mẹ cảm thấy không hài lòng con lại đưa mẹ về.” Cố Ngôn vừa nói vừa cầm lấy chìa khóa xe.
Mẹ Cố nghe xong vội vàng gật đầu: “Cần cần cần! Nhà khách này hoàn toàn không thể so với khách sạn chăn mền này bẩn đến nỗi có mùi lạ.” Nếu không được nàng quay lại là được! Rất nhanh Cố Ngôn đã lái xe đưa mẹ Cố đến nhà Cố Mạn. Cố Mạn thấy Cố Ngôn và mẹ Cố quay lại có chút ngạc nhiên: “Cố Ngôn, mẹ hai người đây là?”
“Lần trước con có đồ quên trong phòng quay lại lấy.” Cố Ngôn nói đưa mẹ Cố vào nhà. Ngay sau đó mẹ Cố tìm một cái cớ muốn đi vệ sinh thấy nhà vệ sinh sạch sẽ gọn gàng còn có vòi sen chút không vui trong lòng mẹ Cố lập tức tan thành mây khói. Đợi mẹ Cố ra ngoài Cố Ngôn trực tiếp đưa bà đi xem phòng khách. Vương Tú Anh ban đầu tưởng họ sẽ ở lại nhà còn đặc biệt dọn dẹp phòng khách và phòng cho khách kê hai chiếc giường. Chăn mền cũng là loại mới tinh mà Cố Ngôn đã dùng lần trước trông vừa sạch sẽ vừa gọn gàng. Mẹ Cố vừa nhìn lập tức cảm thấy thoải mái hơn nhiều ít nhất cũng tốt hơn nhiều so với chiếc giường ở nhà khách đã có vô số người ngủ qua!
“Ở đây đi.” Mẹ Cố liếc nhìn Lão Cố và Vương Tú Anh trong phòng khách lập tức lại cảm thấy ở nhà người ta không hay. Nhưng dù sao đi nữa cũng sẽ có những chỗ bất tiện! So sánh giữa khách sạn và nhà Cố Mạn bà thà làm phiền Cố Mạn cũng không muốn ở cái nhà khách mà ngàn người đã ngủ qua! “Con gọi cả bố con đến đây nhà khách đó không sạch sẽ.” Mẹ Cố vẻ mặt lo lắng nói.
Cố Ngôn nghe xong cười gật đầu: “Vâng.” Lý do đặt nhà khách cũng là vì mẹ Cố yêu cầu bà cảm thấy nhà ở nông thôn không sạch sẽ nên mới ép buộc ở bên ngoài. Bây giờ mẹ Cố chủ động đề nghị muốn ở nhà Lão Cố e là bố anh vui mừng không kịp. Biết vợ chồng Cố Minh sẽ đến nhà ở Vương Tú Anh vội vàng đun nước bắt đầu pha trà cắt trái cây chuẩn bị tiếp đãi. Ngược lại là Lão Cố ông ngăn bà lại nói: “Không cần bận rộn nữa tôi và Cố Minh uống chút rượu là được.” Ở quê không thể uống rượu nhưng ở thị trấn này thì khác buổi tối thỉnh thoảng còn có chợ đêm khá náo nhiệt.
“Vậy tôi làm cho các ông ít lạc rang nhé? Lạc lần trước dì hàng xóm cho tôi đã rang chín rồi thơm lắm.” Vương Tú Anh nói nhanh nhẹn lấy ra hũ lạc rang đã được đậy kín trong tủ bếp. Ngay sau đó lại mang giày vào chuẩn bị ra ngoài mua vài chai rượu về. Thấy bà định ra ngoài Lão Cố chỉ cần một ánh mắt đã đoán được ý nghĩ của bà vội kéo bà lại nói: “Không cần bận rộn nữa Cố Minh thích uống gì ông ấy sẽ tự mang đến chúng ta mua ông ấy cũng chưa chắc uống quen.” Với tính cách của Cố Minh sẽ không đến tay không. Hơn nữa Vương Tú Anh mà mua e là lại mua loại rẻ nhất ông lo rượu pha nhiều nước Cố Minh ngược lại uống không quen mua cũng là mua không hoàn toàn lãng phí tiền.
Không bao lâu sau chuông cửa vang lên. Cố Mạn nghe tiếng vội ra mở cửa chỉ thấy Cố Minh xách theo một chai rượu bao bì chỉ có một tờ giấy dán trên thân chai trông vô cùng đơn sơ. “Lão Cố à biết ông thích món này chai rượu này là tôi đặc biệt chọn tuyệt đối hợp ý ông.” Cố Minh cười bước vào nhà đưa rượu cho Lão Cố. Lão Cố nhận lấy chai rượu cẩn thận xem xét một hồi trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng: “Đã bao nhiêu năm không thấy rồi?” Chai rượu này e là Cố Minh mang từ Kinh Thành đến, nhãn hiệu này ở Liễu Thành hoàn toàn không thấy. “He he trong những thứ tôi tặng ông có giấu hai chai đấy lúc nào rảnh ông từ từ uống.” Cố Minh đến gần Lão Cố khẽ nói vào tai ông.
