Thập Niên 80: Tiểu Đáng Thương Ở Đại Viện Là Đại Lão Huyền Học - Chương 24: Nhân Chứng Xuất Hiện, Vạch Trần Âm Mưu
Cập nhật lúc: 09/03/2026 07:07
Tống Tuyết trong lòng âm thầm đắc ý, con nhỏ mù này rõ ràng chính là đang lấy đá ghè chân mình.
Thống khoái!
Trong phòng học tất cả đều là tiếng phụ họa, liền học sinh lớp ngoài đều bị kinh động chạy tới xem náo nhiệt.
Tô Nhan nheo mắt, toàn thân tản mát ra một cổ áp lực vô hình.
Cái miệng này, nên trị!
“Được, nếu các người muốn chứng cứ, liền cho các người.”
Tống Tuyết nao nao, trái tim lỡ một nhịp.
Sao có thể có chứng cứ?
Lúc ấy chỉ có cô ta cùng Vương Lan mấy đứa, chẳng lẽ bọn Vương Lan còn có thể tự mình c.ắ.n chính mình sao?
Không chỉ có cô ta nghĩ như vậy, đám Vương Lan cũng đều nghĩ thế.
Thậm chí cảm thấy Tô Nhan là đang cố ý hư trương thanh thế, muốn vãn hồi một ít mặt mũi.
Nhưng lúc này Tô Nhan lại nhìn về phía cửa sau phòng học.
“Tôn Mãng, cậu ra đây nói một chút đi?”
Tất cả mọi người đều lộ biểu tình kinh ngạc, động tác nhất trí tìm kiếm thân ảnh Tôn Mãng.
Chuyện này cùng cậu ta lại có quan hệ gì?
Đột nhiên bị điểm danh, Tôn Mãng cũng hoàn toàn bất ngờ, suốt cứng lại bốn năm giây mới hiểu được ý của Tô Nhan.
Cậu ta tức khắc khóc tang mặt, sớm biết thế ngày hôm qua đã không nói với nàng những lời đó. Cậu ta thật sự không muốn trộn lẫn vào tranh chấp giữa đám con gái a.
“Cái kia…… Tô Nhan, tôi hay là đừng nói nữa đi? Nói nữa mọi người đều là đồng học, hơn nữa cậu hiện tại không phải vẫn khỏe mạnh sao, liền thôi bỏ đi?”
Tôn Mãng ấp úng ngược lại làm Tống Tuyết tự tin, hướng về phía cậu ta chất vấn: “Tôn Hầu Tử, mày chừng nào thì cùng Tô Nhan quậy với nhau thế?”
“Tôi không có a.” Tôn Mãng hoảng loạn xua tay.
“Tô Nhan đều kêu mày ra làm chứng, hai đứa bay căn bản chính là thông đồng tốt. Con nhỏ mù này rốt cuộc cho mày cái gì chỗ tốt, làm mày bôi nhọ tao?” Tống Tuyết trả đũa.
Tôn Mãng nhíu mày. Vốn dĩ cậu ta còn muốn giúp các nàng che giấu, không nghĩ tới Tống Tuyết lại kiêu ngạo ương ngạnh như vậy, nếu cậu ta không nói còn không biết sẽ bị oan uổng thành bộ dáng gì đâu.
Nghĩ đến đây, cũng liền không có gì phải che giấu nữa.
“Tôi cùng Tô Nhan căn bản là không thân, chẳng qua là tiết thể d.ụ.c hôm thứ hai, nhìn đến cậu còn có Vương Lan, Lưu Thiến các nàng mang theo Tô Nhan đi về phía cửa sau trường học, tôi lúc ấy nhàn rỗi nhàm chán liền đi theo phía sau. Sau đó liền nhìn đến các cậu đem Tô Nhan mang vào tòa nhà bỏ hoang kia, mười phút tả hữu chỉ có mấy người các cậu đi xuống.”
Lời này của cậu ta giống như một đạo sấm sét, hoàn toàn chứng minh cách nói vừa rồi của Tô Nhan.
Trong phòng học tức khắc liền nổ tung, tất cả đều là tiếng nghị luận khiếp sợ.
Vương Lan cùng Lưu Thiến đối mặt với ánh mắt xem xét của mọi người, hận không thể tìm cái lỗ chui xuống.
Tống Tuyết như thế nào đều không nghĩ tới sẽ bị Tôn Mãng theo dõi, đầu ong ong vang lên, một khuôn mặt đỏ bừng vô cùng.
Cho nên đêm đó con nhỏ mù có thể bình yên vô sự từ trong tòa nhà đi ra, căn bản không phải nó có bản lĩnh gì, mà là Tôn Mãng trộm giúp nó!
Cơ hồ lập tức liền nhận định cái suy đoán này.
“Tôn Mãng! Mày, mày cùng Tô Nhan chính là một giuộc!”
Tô Nhan châm chọc nhìn một màn này, thật là c.h.ế.t đã đến nơi còn không biết hối cải.
“Tôi nói đều là thật sự, lúc ấy mấy người các cậu ra tới nói cái gì tôi đều nghe được rành mạch, còn muốn tôi hiện tại liền nói ra sao?” Tôn Mãng cũng bất cứ giá nào, dù sao đã bị cho rằng cậu ta cùng Tô Nhan là cùng phe, tuyệt đối không thể lại làm Tống Tuyết đổi trắng thay đen.
Lần này không đợi Tống Tuyết nói chuyện, đám Vương Lan liền kinh hồn táng đảm ngăn lại.
“Tôn Mãng đừng nói nữa.”
Phản ứng của mấy người đã đưa ra đáp án khẳng định.
Tống Tuyết quả thực g.i.ế.c các nàng tâm đều có, hiện tại đã mặc kệ nói cái gì đều không thể xoay ngược lại.
Từng đạo tầm mắt phức tạp nhìn cô ta, thật giống như cô ta đã làm chuyện tội ác tày trời.
Rõ ràng vài phút trước, bọn họ còn đều là đứng ở bên phía cô ta.
Tô Nhan cười lạnh một tiếng, cũng không tính toán dễ dàng như vậy buông tha cô ta, thời cơ tới rồi.
“Nếu chuyện này đã chứng thực, kia chúng ta liền tới nói cái vấn đề thứ nhất.”
Tống Tuyết đột nhiên liền có một cổ dự cảm bất tường, muốn cho nàng câm miệng nhưng vẫn chậm một giây.
“Biểu tỷ của cô ở xưởng dệt công tác, cô ta muốn được đề bạt lên làm tổ trưởng tổ sản xuất, lại không có bản lĩnh lớn như vậy, liền đem tâm tư động tới trên người Tô Mạt. Bởi vì thân phận ba tôi, cho nên cô mới lấy lòng Tô Mạt, muốn lợi dụng Tô Mạt làm biểu tỷ cô từng bước thăng chức.”
Ngữ khí Tô Nhan nhẹ nhàng, thật giống như chỉ là đang trần thuật một đề tài râu ria.
Trong phòng học lại một lần lặng ngắt như tờ. Bọn họ đã đều không phải trẻ con, tuy rằng còn chưa bước vào xã hội nhưng rất nhiều chuyện cũng đều có thể minh bạch.
Đầu cơ trục lợi, là hành vi bị người đời khinh thường!
Tô Nhan trực tiếp xé rách tấm màn che đậy của Tống Tuyết, làm tất cả học sinh ở đây vừa khiếp sợ lại vừa bát quái.
Tống Tuyết ở trong lớp trước nay đều là một bộ thanh cao, ngầm thế nhưng cũng có tâm tư xấu xa như vậy!
Quả nhiên là không thể trông mặt mà bắt hình dong!
Tống Tuyết sắp hít thở không thông, giờ khắc này cảm thụ chỉ có kinh tủng.
Chuyện của biểu tỷ ngay cả Tô Mạt cũng không biết, chính là Tô Nhan lại biết rõ ràng như vậy, nó là ma quỷ sao?
Tô Nhan khinh thường nhìn gương mặt trắng bệch của cô ta: “Bất quá cô có phải hay không bị ngu? Tô Mạt rốt cuộc cũng chỉ là con riêng của vợ kế ba tôi, cô cảm thấy ba tôi đối với một đứa con riêng, sẽ so với con gái ruột còn tốt hơn sao?”
Lời nàng nói như một con d.a.o sắc bén hung hăng đ.â.m vào tim Tống Tuyết.
Tống Tuyết rốt cuộc chống đỡ không được, “bùm” một tiếng tê liệt ngã xuống trên mặt đất.
