Thập Niên 80: Trà Xanh Công Đức Phóng Hạ Đồ Đao - Chương 152
Cập nhật lúc: 25/03/2026 12:05
“So với nguyên chủ thì có thể coi là hai người có quan hệ tệ nhất cả thôn, Khương Đường hiện tại vừa bận công việc vừa phải đi học, cũng căn bản không có thời gian để kết giao bạn bè.”
Người bạn duy nhất chơi khá thân lại là Thường Tĩnh Di, nhưng đó là em chồng, cũng không thể đến đưa dâu cho cô được.
Nhà Khương gia tam phòng đã tách ra riêng, mặc dù bên phía nhà Khương cả có ý muốn hòa hoãn quan hệ với bọn họ, nhưng Khương Đường lại chẳng muốn dính dáng gì đến những kẻ vô lại đó nữa.
Đặc biệt là, cô là một nữ phụ pháo hôi, thật sự không dám lại gần bên cạnh nữ chính.
Nếu lỡ xảy ra chuyện gì, người nhận được lợi lộc tuyệt đối là nữ chính, còn cái b-ia đỡ đ-ạn pháo hôi như cô chỉ có thể là kẻ đổ vỏ mà thôi.
Hai người thôi cũng chẳng có gì không tốt, tự mình sống tốt là được, không cần để ý đến lời ra tiếng vào của người khác.
Vì thế, Khương Đường đã thuyết phục mẹ mình, ngày hôm đó chỉ có Tô Tuệ Quyên tiễn cô đi lấy chồng.
Cũng may, sau giây phút thất thố ngắn ngủi, Tô Tuệ Quyên đã điều chỉnh lại cảm xúc.
“Đường Đường, chắc là Tiểu Mặc đến rồi, chúng ta cũng chuẩn bị sẵn sàng thôi."
Thường Vũ Mặc ở bên ngoài dẫn theo bạn thân và mấy anh em trong thôn cùng tới, vì ngay từ đầu đã chào hỏi trước nên mọi người đều biết tâm trạng bên phía nhà gái.
Không sao cả, dù sao cũng đều là những chàng trai trẻ tuổi nhiệt huyết tràn trề, chỉ riêng bọn họ thôi cũng đã làm cho khung cảnh trở nên vô cùng náo nhiệt rồi.
Vì có đốt pháo, mà Thường Vũ Mặc lại hào phóng chuẩn bị rất nhiều kẹo, thế nên trên suốt dọc đường có rất nhiều trẻ con đi theo đoàn rước dâu.
Dù không có duyên với người thân, Tô Tuệ Quyên cũng có vài ba người chị em tốt, họ cũng giúp đỡ tản thu-ốc l-á ở một bên.
Dù thế nào đi nữa, bầu không khí tại hiện trường cũng được khuấy động rất sôi nổi.
Mà bà mối của Thường Vũ Mặc và Khương Đường là thím Trương cũng có mặt, bà chạy đôn chạy đáo giúp đỡ cả hai bên.
Vốn dĩ là đi theo đàng trai tới đây, lúc này bà lại chặn ngay trước cửa nhà họ Khương.
Thím Trương trực tiếp hỏi:
“Đồng chí Tiểu Thường, cậu sẽ đối xử tốt với Khương Đường của chúng tôi chứ?"
Chương 126 Ba người đàn bà thành một vở kịch
“Tôi dùng tính mạng của mình thề rằng, cả đời này, đều sẽ đối xử tốt với đồng chí Khương Đường."
Giọng nói của Thường Vũ Mặc rất lớn, khiến đám thanh niên đứng sau lưng anh cười rộ lên.
Ngay cả Khương Đường ở bên trong nghe thấy cũng có chút muốn cười.
Không biết tại sao, cô lại chợt nhớ đến lời thoại kinh điển trong phim Sư T.ử Hà Đông.
Thực ra vợ chồng với nhau mà, không có chuyện gió đông áp đảo gió tây hay gió tây áp đảo gió đông, cùng nhau dìu dắt sống qua ngày mới là chính đạo.
Kiếp trước việc học của Khương Đường luôn rất bận rộn, cô lại muốn sớm tốt nghiệp để đi làm ở bệnh viện, nên rất nghiêm túc vùi đầu vào việc học cũng như các hoạt động thực tập khác nhau.
Mãi đến khi sắp hoàn thành chương trình học mới thực sự bắt đầu yêu đương, vả lại Khương Đường rất nghiêm túc, ngay từ khi bắt đầu yêu đã nhắm đến việc kết hôn.
Thế nhưng không ngờ rằng, lại gặp phải kết cục bị phản bội.
Sống lại một lần nữa, hoàn cảnh lại giống với kiếp trước đến thế.
Hai người xác định quan hệ chưa bao lâu đã chuẩn bị kết hôn rồi, lần này có thể thuận lợi tu thành chính quả, liệu họ có thể mãi mãi tốt đẹp bên nhau không?
Tô Tuệ Quyên kiểm tra lại một lần nữa, quả nhiên con gái bà chính là cô nàng xinh đẹp nhất thôn, sau đó mới hài lòng mở cửa phòng.
Sau đó Thường Vũ Mặc bị đám thanh niên đẩy tới, là người đầu tiên bước vào phòng.
Ngay cái nhìn đầu tiên đã thấy tân nương t.ử, đôi mắt Thường Vũ Mặc xẹt qua một tia kinh diễm.
Anh dĩ nhiên biết Khương Đường xinh đẹp, nhưng Khương Đường của ngày hôm nay ngoài xinh đẹp ra còn có một loại phong thái khó nói thành lời.
Khiến Thường Vũ Mặc nhất thời kinh ngạc đến ngẩn ngơ, nhìn đến ngây người.
Vốn dĩ định nói điều gì đó để bày tỏ lòng mình, kết quả Thường Vũ Mặc phát hiện cổ họng mình có chút khô khốc, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Để chuẩn bị cho buổi rước dâu hôm nay, tối qua anh và đám bạn thân đã nghiên cứu rất lâu, thậm chí mẹ và em gái anh cũng giúp hiến kế.
Kết quả hôm nay nhìn thấy cô dâu xinh đẹp, Thường Vũ Mặc mới phát hiện ra rằng, chuẩn bị tốt đến mấy cũng vô dụng.
Cô chỉ cần nhìn thẳng qua đây như vậy, tâm hồn anh đã hoàn toàn lạc lối rồi.
Đi cùng Thường Vũ Mặc, ngoài người anh em tốt Hứa Đông, còn có mấy người anh em chí cốt quen biết ở đội vận tải trong mấy tháng qua.
Mấy người bọn họ đều là lần đầu tiên nhìn thấy Thường Vũ Mặc vốn khéo ăn khéo nói, xử lý công việc rất linh hoạt ở bên ngoài lại có lúc nghẹn lời như thế này, từng người một đều vui mừng khôn xiết, reo hò rằng chuyến này đi thật đúng đắn.
Trong tiếng cười đùa náo nhiệt xung quanh, Thường Vũ Mặc lấy lại tinh thần, anh cố gắng kiềm chế sự kích động trong lòng.
Tiến lên một bước, đi tới trước mặt Khương Đường khoảng hơn một mét mới đứng lại.
Mở miệng ra đã là một câu chấn động:
“Vợ ơi, anh đến đón em đây."
Sau đó không đợi ai kịp phản ứng, anh trực tiếp bế ngang cô dâu lên.
Chuyện này cũng đã được phụ huynh hai bên bàn bạc qua.
Thông thường, khi cô dâu ra khỏi cửa thì chân không được chạm đất, phải để anh em cõng ra cửa.
Khương Đường không có anh em ruột, lúc này không thể đi tìm người bên phía nhà Khương cả, Khương hai để tự chuốc lấy nhục nhã được.
Thế là Thường Vũ Mặc chủ động xung phong, dĩ nhiên, để không khiến phụ huynh nhà gái hiểu lầm là anh mạo phạm giai nhân, anh đã đặc biệt xin phép mẹ vợ trước rồi.
Tuy nhiên những người khác không biết, thế nên tiếng trêu chọc, cười đùa xung quanh càng lớn hơn, thậm chí còn có người huýt sáo.
Bầu không khí nhiệt liệt hoàn toàn được đẩy lên cao trào, đám thanh niên của đội vận tải này vô cùng ra sức, dù người thân bạn bè nhà gái không nhiều cũng không để hiện trường trở nên lạnh lẽo.
Lúc này lại có một người, không hòa mình vào bầu không khí vui vẻ tại hiện trường.
Tô Tuệ Quyên đứng ở một bên, chắp tay sau lưng hơi ngẩng đầu, muốn kìm nén nước mắt lại.
Hôm nay là ngày vui của con gái, bà không được rơi nước mắt, phải vui vẻ tiễn Đường Đường đi lấy chồng.
Kết quả Thường Vũ Mặc không bế trực tiếp Khương Đường đi ra ngoài, ngược lại còn quy củ đi tới trước mặt Tô Tuệ Quyên đứng định:
“Mẹ."
“Ơi."
Tô Tuệ Quyên lanh lảnh đáp lại.
Một người con rể bằng nửa con trai, Tô Tuệ Quyên cũng không phải mong đợi sau này Thường Vũ Mặc phải thế này thế nọ, chỉ mong anh có thể luôn đối xử tốt với Đường Đường.
Tô Tuệ Quyên lấy bao lì xì đã chuẩn bị sẵn đưa cho Thường Vũ Mặc, Khương Đường cũng gọi theo một tiếng:
“Mẹ."
