Thập Niên 80: Trà Xanh Công Đức Phóng Hạ Đồ Đao - Chương 160

Cập nhật lúc: 25/03/2026 13:11

Thường Chí Vinh nhìn mọi người, không nói nhảm mà trực tiếp tuyên bố:

“Về chuyện chúng ta đã bàn bạc trước đó sẽ không thực hiện nữa, tôi và mẹ các anh chị quyết định rồi, không chia gia đình cho các anh chị nữa."

Thường Vũ Mặc và Khương Đường nhìn nhau, cả hai đều có thể thấy được sự bất ngờ trong mắt đối phương;

Đồng thời họ cũng có chút thấu hiểu.

Đây cũng là tâm lý chung của các bậc cha mẹ, con cái trong nhà mười đầu ngón tay có ngón dài ngón ngắn.

Nhưng họ lại hy vọng các con đều được sống tốt, thế nên mới nôn nóng mong muốn những đứa con khá giả hơn sẽ trợ cấp cho những đứa con kém hơn để thu hẹp khoảng cách giữa các anh chị em.

Kết quả của việc làm này thực ra là lợi bất cập hại, trái lại còn làm cho tình anh em vốn đang hòa thuận trở nên xa cách, nói không chừng còn trở mặt thành thù nữa.

Cha mẹ họ không phải kẻ hồ đồ, những đạo lý như vậy chắc chắn không thể không hiểu, nên cả hai vợ chồng đều nhận ra chắc là cha anh còn có lời chưa nói hết.

Tương ứng với phản ứng của họ thì mắt Tào Đại Hoa lại sáng rực lên, cả người tràn đầy khí thế.

Nói thật thì chị ta là người sợ chia gia đình nhất, anh cả thì cả đời chỉ biết bới đất lộn cỏ thôi chẳng kiếm được tiền lớn đâu.

Nhưng chú hai thì khác, vợ chồng chú ấy đều đảm đang lắm, chỉ cần từ kẽ tay họ rớt ra chút đồ thôi cũng đủ cho gia đình Tào Đại Hoa ăn một thời gian dài rồi.

Thường Vũ Văn thì lại chẳng mấy vui vẻ, anh không phải kiểu người thích chiếm hời, anh không có bản lĩnh thì anh thừa nhận.

Em trai có bản lĩnh thì đó cũng là chuyện của chính em trai, làm anh lớn không nói là giúp đỡ được em thì chí ít cũng không được kéo chân em chứ.

Nhìn dáng vẻ của vợ mình là Thường Vũ Văn biết ngay Tào Đại Hoa đang nghĩ vớ vẩn gì rồi, dĩ nhiên anh không đồng ý.

Nhưng đó cũng là chuyện hai vợ chồng họ về phòng thảo luận, Thường Vũ Văn sẽ không làm vợ mất mặt trước mặt cha mẹ và anh em.

Đang cảm thấy bất lực thì kết quả nghe thấy mẹ anh lên tiếng.

Kỳ Ngọc Lan vốn dĩ muốn để ông nhà nói hết trong một lượt, dù sao ông ấy mới là chủ gia đình nên cần có uy tín trước mặt các con.

Kết quả là ông ấy chỉ nói đúng một câu rồi thôi luôn, Kỳ Ngọc Lan vô cùng bất lực.

Chao ôi, gia đình này rút cuộc vẫn phải dựa vào bà mà, mối quan hệ giữa hai đứa con trai phải dựa vào người làm mẹ như bà điều tiết thôi.

Cái tính nết không thích nói dư lấy một câu nhảm nhí của ông nhà, chẳng biết mười mấy năm qua ông ấy làm Bí thư chi bộ thôn kiểu gì nữa.

Kỳ Ngọc Lan liền nói:

“Ý của cha các con thì mọi người cũng nghe thấy rồi đấy, chính là không chia gia đình, tất cả chúng ta vẫn chung sống với nhau.

Nhưng mà chung sống với nhau cũng không thể giống như trước kia được, phương án phân bổ cụ thể cần phải thay đổi một chút."

Kỳ Ngọc Lan lại liếc nhìn mọi người một cái, quả nhiên mỗi người mỗi ý, sắc mặt của mọi người đều khác nhau.

“Tôi và cha các con quyết định không chia gia đình chủ yếu cũng là vì hoàn cảnh gia đình chúng ta đặc thù."

Trước đây rất nhiều nhà có nhiều con trai thì sau khi đứa con thứ hai thứ ba lập gia đình đều sẽ chọn cách chia gia đình.

Thông thường là người già ở cùng con cả, tiền bạc trong nhà chia cho con thứ hai, thứ ba, con út để họ ra ngoài xây nhà mới.

Chủ yếu là vì cả đại gia đình sống chung với nhau quá chật chội cũng không mấy phù hợp, chắc chắn sẽ nảy sinh thêm nhiều mâu thuẫn.

Hơn nữa nếu không chia gia đình thì việc phân bổ sản vật từ ruộng đất cũng không đồng đều, mấy anh em cũng sẽ ngày ngày cãi vã xích mích.

Tình huống này lại không phù hợp với nhà họ Thường hiện tại, em út Thường Tĩnh Di vẫn đang đi học, chú hai thì làm việc trên huyện.

Ruộng đất trong nhà chắc chắn đều do nhà anh cả canh tác, đừng nói là em dâu thứ hai ngay cả chú hai trước kia cũng đều không thích làm ruộng.

Vì thế chuyện chia gia đình hay không đối với họ thực ra chẳng có khác biệt gì lớn cả.

Hơn nữa năm đó khi xây nhà mới họ đã cân nhắc đến vấn đề này rồi, dù không chia gia đình thì hiện tại họ cũng mỗi nhà ở một phòng riêng biệt nên sẽ không có mâu thuẫn xích mích với nhau đâu.

Hơn nữa đây cũng là sự ích kỷ của hai ông bà, chú hai phải đi lái xe còn vợ chú hai phải đi học.

Phòng ốc để trống lâu ngày không có người ở cũng chẳng ra làm sao, có hai ông bà ở đây trông coi hộ thì họ mới luôn có một gia đình trọn vẹn chứ.

“Chúng tôi quyết định không chia gia đình là vì không muốn cái gia đình này bị tan xẻ nghé, nhưng sau này mỗi phòng là mỗi phòng riêng biệt.

Nhà anh cả dựa vào thu nhập từ ruộng đất, hai ông bà già chúng tôi vẫn còn khỏe mạnh nên ở cùng họ, dĩ nhiên là phải giúp đỡ làm việc rồi.

Chú hai hiện tại mỗi năm trả cho chúng tôi mười đồng phí dưỡng lão, còn về sau này khi chúng tôi không còn sức lao động nữa thì hai anh em tự bàn bạc với nhau.

Ăn uống chúng ta vẫn ở chung nhưng anh cả cũng đừng có nghĩ là chú hai chiếm hời của các anh, hai vợ chồng chú ấy ở nhà ăn ít lắm.

Hơn nữa mỗi lần họ có đồ tốt gì đều mang về nhà cả, thực tế thì không đóng góp ít hơn các anh đâu."

Lời vẫn chưa nói hết, phần tiếp theo mới là quan trọng nhất.

Chương 133 Người đàn ông tốt nhất thế giới

Nhưng Kỳ Ngọc Lan do dự hồi lâu không biết nên mở lời thế nào, vì bà biết lời tiếp theo của mình tuyệt đối là không công bằng đối với hai đứa con trai.

Kỳ Ngọc Lan biết đó là sự ích kỷ của mình, là sự yêu thương dành cho con gái.

Cũng chẳng còn cách nào khác mà, cái thế đạo này con gái sinh tồn vốn dĩ đã gian nan hơn đàn ông rồi.

Bà cũng hy vọng con gái mình học thêm được nhiều bản lĩnh, sau này tốt nhất là không cần dựa dẫm vào đàn ông mà dựa vào chính mình cũng có thể sống tốt.

Như vậy thì chắc chắn phải tiếp tục đi học thôi, đối với người nông dân thì đi học là con đường thoát thân duy nhất.

Lời cổ nhân nói “Vạn bàn giai hạ phẩm, duy hữu độc thư cao" cũng chẳng có gì sai cả, chỉ cần nhìn vào việc em dâu thứ hai có thể dựa vào hiểu biết y lý để lên trạm y tế làm việc là biết ngay.

Con gái đọc nhiều sách học thêm nhiều bản lĩnh thì luôn chẳng có gì sai cả.

Tĩnh Di hiện tại tuổi còn nhỏ, nếu không đi học thì lối thoát lớn nhất của con gái cũng chỉ là chọn một nhà tốt để gả đi thôi.

Kỳ Ngọc Lan lại biết rằng dù có đi đâu quanh đây cả trăm dặm, thậm chí gả lên huyện thì ngày tháng sau này của Tĩnh Di cũng chưa chắc đã dễ chịu như vậy.

Mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu rồi những chuyện vặt vãnh trong nhà sẽ làm nhụt ý chí của một cô gái khiến cô ấy từ đó trở nên mờ nhạt giữa đám đông.

Ví dụ như bà chẳng hạn!

Tiếp tục học lên thì cần phải tốn nhiều tiền bạc hơn, như vậy dù Vũ Văn, Vũ Mặc không nói gì thì vợ của họ chẳng lẽ lại không có ý kiến sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 80: Trà Xanh Công Đức Phóng Hạ Đồ Đao - Chương 160: Chương 160 | MonkeyD