Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 1013: Kế Hoạch Thay Đổi Và Sự Xuất Hiện Của Liên Phượng Anh
Cập nhật lúc: 24/03/2026 08:08
Kết quả thật trớ trêu, kế hoạch không đuổi kịp sự thay đổi, Mễ Hồng Quân rốt cuộc vẫn chạy trước họ một bước.
Trở về Thủ đô, Tần Tương vội vã chạy ra sân bay. Lúc sắp lên máy bay, nàng nhìn Mạnh Hoài Khanh hỏi: “Anh có hâm mộ cậu ấy không?”
“Hâm mộ chứ.” Mạnh Hoài Khanh gật đầu, “Hâm mộ cậu ta có thể kết hôn sớm hơn.”
Tần Tương nghiêm túc nói: “Em đang nói chuyện đứa trẻ cơ.”
Mạnh Hoài Khanh ôm lấy nàng: “Anh hiểu ý em, nhưng chuyện con cái chúng ta đã bàn rồi mà, em đổi ý à?”
“Không có.” Tần Tương lắc đầu, “Em chỉ sợ anh đổi ý thôi.”
Mạnh Hoài Khanh nhìn nàng, hơi nhíu mày: “Anh tưởng chúng ta đã đạt được sự đồng thuận rồi chứ.”
Tần Tương vội nói: “Vâng, đã đồng thuận rồi, em đi đây.”
Hai người tạm biệt nhau, Tần Tương thở phào nhẹ nhõm.
May mà hai người họ tâm ý tương thông.
Con người ta chỉ khi rảnh rỗi mới hay suy nghĩ vẩn vơ, chứ một khi đã bận rộn thì chẳng còn thời gian đâu mà nghĩ ngợi nhiều.
Đến Bằng Thành, nàng bận tối tăm mặt mũi, thời gian nghỉ ngơi cũng chẳng có bao nhiêu.
Mễ Hồng Quân thì về chuẩn bị hôn lễ với Hách Tinh Tinh, phòng tân hôn chính là căn nhà lớn ở ngoại ô đó.
Mùng 1 tháng 8, giữa tiết trời nóng nực, Mễ Hồng Quân hớn hở rước Hách Tinh Tinh về dinh.
Hỉ phục của tân lang tân nương vẫn do đích thân Tần Tương thiết kế, nhưng Hách Tinh Tinh thích váy cưới, nên khi kết hôn cô mặc một chiếc váy cưới lộng lẫy, còn Mễ Hồng Quân diện bộ vest đen, trông anh tuấn và trầm ổn hơn hẳn thường ngày.
Hôn lễ của hai người được tổ chức vô cùng náo nhiệt, họ hàng ở tỉnh nhà đều kéo tới. Nhìn thấy hai đứa sau bao năm cuối cùng cũng kết hôn, cha mẹ Hách Tinh Tinh mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Mấy năm trước khi biết hai đứa yêu nhau, cha mẹ Hách Tinh Tinh không mấy ủng hộ, cảm thấy Mễ Hồng Quân còn quá trẻ, không đủ chín chắn.
Nhưng qua mấy năm, họ đã chứng kiến Mễ Hồng Quân trưởng thành nhanh ch.óng, không chỉ thành công trong sự nghiệp với tư cách phó tổng công ty Tương Y, mà còn nỗ lực học tập lấy bằng đại học để xứng đáng với Hách Tinh Tinh. Trong suốt những năm yêu nhau, hai đứa thực sự chưa từng to tiếng với nhau lần nào.
Trong bài phát biểu tại hôn lễ, Hách Tinh Tinh nhìn Mễ Hồng Quân nói: “Mọi người đều nghĩ là em nhường nhịn anh vì em lớn tuổi hơn, nhưng thực tế không phải vậy, chính anh mới là người luôn bao dung những tính xấu của em. Tương lai còn rất dài, em hy vọng chúng ta có thể mãi mãi bên nhau.”
Hai người ôm hôn nồng thắm, không khí tại hiện trường vô cùng nồng nhiệt.
Tần Tương nhìn cảnh đó, trong lòng cũng dâng lên niềm mong đợi.
Dường như mới hôm qua còn dự đám cưới của Mễ Hồng Quân và Hách Tinh Tinh, chớp mắt đã đến tháng Chín, đám người Tần Tương đột nhiên nhận được thiệp mời của Tần Quyên.
Tần Quyên và Đào Gia Hưng sắp kết hôn. Hai người đã xác định quan hệ được một năm, tình cảm ổn định, Tần Niệm cũng dần chấp nhận sự hiện diện của Đào Gia Hưng, cuối cùng họ cũng tu thành chính quả.
Ngày mùng 8 tháng 9, hai người tổ chức một hôn lễ đơn giản. Đào Gia Hưng không còn người thân, nên anh mời mấy gia đình hàng xóm đã nuôi nấng mình khôn lớn đến Thủ đô dự tiệc. Còn phía nhà họ Tần thì đông đúc hơn, và cũng chính lúc này, Tần Tương gặp lại Liên Phượng Anh.
Liên Phượng Anh trông già đi rất nhiều, và cũng trầm mặc hơn.
Khi nhìn thấy Tần Bảo Điền, bà ta có vẻ thẫn thờ, dường như không dám nhận người quen.
Cũng đúng thôi, Tần Bảo Điền sống vui vẻ, lại cùng Lam Đình chăm chỉ rèn luyện nên trông ngày càng trẻ ra, còn Liên Phượng Anh thì ở quê lo toan cho hai đứa nhỏ, lại phải vất vả kiếm tiền để sau này Tần Quân lấy vợ, nên già đi nhanh ch.óng.
Tần Tương không nói gì nhiều, chỉ thấy ánh mắt Liên Phượng Anh thường xuyên dừng lại trên người Lam Đình, nàng không khỏi lo lắng.
Nàng nhìn theo ánh mắt của Liên Phượng Anh, dừng lại ở vòng bụng hơi nhô lên của Lam Đình, khẽ nhíu mày.
Bụng của Lam Đình hơi phồng lên.
Tần Tương giật mình, chẳng lẽ Lam Đình mang thai?
Nàng nói nhỏ với Triệu Thiến một tiếng, Triệu Thiến đáp: “Chị sẽ chú ý hơn, không sao đâu.”
Tần Tương gật đầu nhưng vẫn không dám lơ là, nàng đi tới bên cạnh Lam Đình hỏi: “Dì Lam, dì m.a.n.g t.h.a.i ạ?”
Mặt Lam Đình đỏ bừng, bà có chút ngượng ngùng nhưng vẫn gật đầu: “Đúng vậy.”
Quả nhiên là thế.
Tần Tương liền nói: “Không sao đâu ạ, m.a.n.g t.h.a.i là chuyện tốt, dì tuổi cũng chưa phải quá lớn, tốt lắm ạ.”
Nhưng nàng cũng không khỏi bùi ngùi, Lam Đình năm nay 44 tuổi, là sản phụ cao tuổi, mà nàng cũng không ngờ cha mình đã ngoài 50 mà lại sắp làm cha một lần nữa.
Nàng trộm nói với Mạnh Hoài Khanh: “Cha em lại sắp làm cha rồi.”
Sắc mặt Mạnh Hoài Khanh cũng rất phức tạp: “Chuyện họ đã quyết định thì chúng ta không cần can thiệp.”
“Em còn lạ gì chuyện đó nữa.” Tần Tương lườm anh, “Chỉ là em thấy ánh mắt của mẹ em không đúng lắm, bà cứ nhìn chằm chằm vào bụng dì Lam...”
Mạnh Hoài Khanh hiểu ý: “Em lo bà ấy sẽ làm gì sao?”
Tần Tương thở dài: “Em cũng không biết, đã mấy năm không sống cùng, em cũng không nắm rõ tính cách hiện tại của bà ấy thế nào.”
“Cứ để mắt kỹ là được.”
Cũng may trong suốt hôn lễ, Liên Phượng Anh không làm gì quá đáng, chỉ lo kéo hai đứa nhỏ ăn uống.
Tần Nam giờ đã mười tuổi, bắt đầu hiểu chuyện, thấy bà nội như vậy thì cảm thấy hơi mất mặt, liền khuyên nhủ bên cạnh.
Nhưng Liên Phượng Anh lại cúi đầu không nói lời nào, chỉ lo lùa cơm vào miệng. Thấy Tần Nam vẫn còn khuyên, bà ta liền ném đũa xuống bàn: “Tao ăn một bữa cơm cũng không được à? Đàn ông của tao không cần tao, con cái không cần tao, giờ tao ăn miếng cơm cũng không xong sao?”
Mọi người tại hiện trường nhất thời im bặt. Tần Tương và Triệu Thiến vội vàng khuấy động không khí. Tần Tương đi tới, nhìn Liên Phượng Anh nói: “Mẹ, con khuyên mẹ đừng làm loạn, chuyện này chẳng tốt cho ai cả.”
