Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 140: Cạnh Tranh Và Mở Rộng
Cập nhật lúc: 17/03/2026 15:16
Mà vị trí ban đầu bọn họ bày sạp đã bị hai anh em Triệu Minh chiếm mất, bên kia cũng đã bắt đầu tiếng rao hàng.
Tần Dương sốt ruột, vội vàng cất tiếng rao, tiếng rao hàng trên chợ phiên cứ thế vang lên hết đợt này đến đợt khác.
Cũng may hai anh em Triệu Minh không vi phạm lời hứa mà tự ý giảm giá, bằng không việc buôn bán này thật sự không làm nổi.
Nhưng đối với người đi chợ định mua quần áo mà nói, đó lại là chuyện tốt, người bán nhiều thì còn có thể mặc cả.
Tuy nhiên, bất kể là bên Triệu Minh hay bên Tần Tương đều không ai chịu giảm giá, chỉ cần khách mặc cả là họ đều nói không có lãi không bán được.
Người đi phiên chợ trước mua quần áo về liền khoe khoang trong thôn, những người không đi được tự nhiên cảm thấy tiếc nuối. Thế nên, đến ngày họp chợ hôm nay, mọi người liền tốp năm tốp ba rủ nhau đi.
Nhưng vừa đến nơi thấy có tận hai nhà bán, vậy thì phải chọn lựa cho kỹ.
Hàng của hai nhà không phải cùng một xưởng sản xuất, nhưng đều có đặc điểm chung là chất lượng khá tốt, giá cả rẻ.
Ban đầu mọi người còn so sánh một chút, sau đó phát hiện dường như cũng không khác biệt lắm.
Tần Tương quan sát một chút thì thấy ưu thế bên cô nằm ở chỗ không chỉ có áo mà còn có quần, tất và đồ lót. Trong khi đó bên hai anh em Triệu Minh chỉ có áo ngắn, hơn nữa kiểu dáng để lựa chọn cũng chỉ có hai loại, số lượng cũng có hạn, cô ước chừng hai anh em kia nhiều nhất chỉ có hai trăm chiếc quần áo.
Hơn nữa hai anh em Tần Tương và Tần Dương diện mạo ưa nhìn, dáng người cao ráo, mỗi người mặc một bộ quần áo trên người chính là cái móc treo quần áo di động chuẩn nhất, nhìn qua đều thấy đẹp hơn hẳn.
Một đám các bà các cô tự nhiên thích ghé vào chỗ Tần Tương hơn.
Đến hơn 3 giờ chiều, chợ vãn người, Tần Tương thở dài bất đắc dĩ.
Bọn họ đã dùng hết mọi thủ đoạn, nhưng vì có cạnh tranh nên lượng bán ra cũng không nhiều bằng phiên chợ Đại Trang trước đó. Tính sơ sơ, nhiều nhất cũng chỉ bán được 200 chiếc.
200 chiếc quả thực không ít, nhưng đối với Tần Tương thì đó chẳng phải chuyện tốt lành gì.
“Đi thôi, trên đường về chúng ta ghé vào trong thôn bán thêm một đợt nữa.”
Tần Tương có ý thức về sự gian nan, sợ lần sau người bán càng nhiều, hơn nữa sắp đến vụ cày bừa mùa xuân, người đi chợ cũng sẽ giảm đi rất nhiều, cho nên phải tranh thủ trước tháng Hai bán cho hết hàng.
Trở về huyện thành mất hơn một giờ đi đường, dọc đường đi qua vài cái thôn, hai anh em giống như hồi ở Ninh Thành, đi dọc theo thôn rao hàng. Còn đừng nói, hiệu quả không tồi.
Ít nhất không có ai cạnh tranh, giá cả lại thực tế, mỗi thôn cũng bán được hai ba mươi chiếc.
Đợi đến khi về tới huyện thành, mang đi 400 chiếc quần áo thì còn thừa lại 120 chiếc.
Nhưng cứ như vậy thời gian tiêu tốn cũng nhiều, về đến nhà thì trời đã sẩm tối.
Và ở ngay cửa, bọn họ nhìn thấy Tần Bảo Điền.
Nhìn thấy ông, Tần Tương tưởng ông đến vì chuyện của Tần Quân, trong lòng liền có chút không thoải mái.
Tần Bảo Điền vội nói: “Bố không phải đến vì anh cả chị dâu con, bọn nó bị giam năm ngày là đáng đời, bố là lo cho con thôi.”
Nghe lời này, trái tim đang treo lơ lửng của Tần Tương mới hạ xuống, cô mở cửa để anh ba kéo xe vào: “Bố, vào nhà rồi nói chuyện ạ.”
Tần Bảo Điền nhìn con gái và con trai đầy người mệt mỏi cũng thấy đau lòng, cũng không nói việc mình đã đợi cả buổi chiều: “Các con mới đi chợ về à? Sao muộn thế này.”
Tần Tương liền kể chuyện ở chợ: “Thế nên mới chậm một chút, không sao đâu ạ, đây đều là chuyện bình thường.”
Tần Bảo Điền thở dài: “Các con cũng đừng quá sức, biết các con không sao là bố về đây.”
Giờ này cũng không còn xe nữa, Tần Tương liền khuyên: “Bố ở lại đây ngủ một đêm, ngày mai chúng con đi chợ phiên ở trấn mình, bố đi cùng rồi hẵng về.”
Trời đã tối hẳn, Tần Bảo Điền cũng không còn cách nào khác, chỉ đành ở lại.
Buổi tối Tần Tương nấu cơm, ba bố con ăn xong, Tần Tương liền đi học bài trước. Tần Dương đưa Tần Bảo Điền vào phòng mình ngủ: “Đêm nay bố ngủ chung với con.”
Tần Bảo Điền nhìn Tần Dương, hỏi: “Thời gian qua các con vẫn ổn chứ?”
“Khá ổn ạ.” Tần Dương trả lời.
Tần Bảo Điền lại hỏi: “Con thật sự đã nghỉ việc rồi à?”
Tần Dương gật đầu: “Vâng, nghỉ rồi, hiện tại Tương Tương là ông chủ của con.”
Tần Bảo Điền thở dài, rồi lại cười: “Anh em ruột thịt nói gì ông chủ với không ông chủ.”
Nghe vậy Tần Dương không vui: “Anh em ruột còn phải tính toán rõ ràng mà bố. Con chính là làm công cho Tương Tương. Bố quay về cũng trông chừng mẹ cẩn thận, đừng để bà lại bị anh cả chị dâu dỗ ngon dỗ ngọt làm ra mấy chuyện không đâu vào đâu, lần sau có khi không chỉ đơn giản là bị tạm giam đâu.”
Nhắc tới chuyện này sắc mặt Tần Bảo Điền cũng khó coi. Hai ngày nay trong thôn chưa có gì, vẫn chưa biết chuyện vợ chồng Tần Quân bị bắt giam, Liên Phượng Anh ở nhà cũng không dám nói. Trong thôn đến giờ mỗi ngày đều bàn tán chuyện con gái ông làm hộ cá thể bán quần áo ở chợ phiên. Không ít người đến tìm ông hỏi thăm Tần Tương kiếm được bao nhiêu tiền, thậm chí có người còn đến dạm hỏi.
Những việc này đều bị ông ngăn lại. Ông biết Tần Tương mắt cao, tâm cũng lớn, trải qua chuyện của Vương Tuấn Sinh, ông không muốn dễ dàng can thiệp vào hôn nhân của con gái nữa.
Tần Bảo Điền nói: “Em gái con ở đây con phải để mắt nhiều hơn.”
Tần Dương: “Cái này còn cần bố phải dặn sao?”
Hai bố con đang nói chuyện thì Tần Tương gõ cửa bước vào, cô đưa bản thỏa thuận mình viết qua: “Anh ba, anh xem đi.”
Tần Dương cầm lấy nhìn thoáng qua, chẳng nói chẳng rằng xé nát vụn: “Anh đã nói rồi, em cứ trả lương cho anh là được, nếu thấy áy náy thì trả nhiều thêm chút, hoặc chia theo lợi nhuận cũng được, anh không cần số tiền này.”
Tần Tương bất đắc dĩ, lại từ trong túi móc ra một bản khác đưa cho Tần Bảo Điền: “Bố, bố xem giúp con, anh ba cứ lấn cấn mãi, bố giúp con chốt lại đi.”
Tần Bảo Điền cầm lấy xem, nhìn về phía Tần Dương: “Con nghĩ sao?”
“Cứ trả lương cho con là được rồi.” Tần Dương nói, “Con ở đội xe cũng là nhận lương cố định và phúc lợi, em là hộ cá thể, có thể trả lương cho con cao hơn chút, không có phúc lợi cũng không sao.”
