Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 143
Cập nhật lúc: 17/03/2026 15:16
Tần Tương gật đầu: “Đúng vậy, ngày nào cũng đi họp chợ vất vả quá.”
“Vất vả cái gì mà vất vả, có vất vả bằng hồi trước làm ruộng không? Hồi đó làm lụng cực khổ như vậy em có than vãn tiếng nào đâu, bây giờ ngồi sạp kiếm được bao nhiêu tiền lại còn ra vẻ.” Thái Hồng Diễm buột miệng nói xong mới nhận ra mình lỡ lời, vội chữa lại: “Em thật sự định bán sỉ à? Bao nhiêu tiền một chiếc?”
Tần Tương nhìn cô ta, nói đùa: “Sao nào, chị cũng hứng thú à? Nếu hứng thú thì em nói chuyện với chị, không thì thôi.”
Thái Hồng Diễm quả thực có chút động lòng.
Tuy nhà họ Vương nợ không ít, nhưng hai ông bà già đã nói, một nghìn tệ kia sau này Vương Tuấn Sinh phải trả, không liên quan đến họ. Vợ chồng cô ta mấy năm nay cũng dành dụm được 180 tệ. Cô ta không biết buôn bán này của Tần Tương kiếm được bao nhiêu, nhưng một chiếc quần áo dù chỉ lời 5 hào thì tính ra cũng không phải là con số nhỏ.
Thái Hồng Diễm mong đợi nhìn Tần Tương: “Em thấy chị làm được không?”
Tần Tương cười: “Chỉ cần có tiền thì em thấy không có gì là không được. Nhưng cũng nói trước, nếu muốn làm thì một lần phải lấy ít nhất 50 chiếc, nếu không thì cũng chẳng bõ công. Chính em đi bán hàng, một phiên chợ cũng bán không dưới 50 chiếc.”
“Năm mươi chiếc cơ à, thế thì hết bao nhiêu tiền chứ.” Thái Hồng Diễm đứng đó bấm đốt ngón tay tính toán, cho dù tính theo giá bảy tệ một chiếc thì cũng đã là 350 tệ, cô ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy.
Tần Tương thấy có người đến hỏi mua quần áo nên cũng không để ý đến Thái Hồng Diễm nữa.
Thật ra cô cũng nhận ra, đi họp chợ nhiều, lượng hàng bán ra cũng dần giảm xuống. Dù sao thì những người muốn mua quần áo cũng đã mua ở mấy phiên chợ trước rồi, còn lại chỉ có thể bán lắt nhắt. Không phải là không kiếm được tiền, chỉ là không bán nhanh như lúc đầu nữa. Nếu không làm như trước, một ngày dù chỉ bán tất và quần lót kiếm được ba bốn mươi tệ cũng không phải là ít. Con người vốn không dễ thỏa mãn, sau khi có được lợi nhuận lớn thì có chút không chấp nhận được lợi nhuận nhỏ.
Tần Tương vốn định tích cóp được hai ba vạn rồi mới thôi để làm việc khác, bây giờ xem ra không phải vậy, cô phải kịp thời rút lui khỏi đây.
Làm bán sỉ cũng không tệ, tiểu viện ở huyện chính là nhà kho ở huyện. Đến lúc đó, ai muốn làm thì có thể đến huyện lấy hàng, cũng có thể để anh ba giao hàng. Tất cả đều ở quanh huyện, dù lợi nhuận thấp hơn một chút cũng tốt hơn nhiều so với việc tự mình bận rộn, mà kiếm được cũng không ít. Cô có thể thoát khỏi việc bán hàng trực tiếp để lo chuyện nhập hàng, sau đó tập trung học tập. Chờ tích lũy đủ vốn là có thể đến Dương Thành nhập hàng.
Lúc đông người, đến hỏi han cũng không nhiều, chủ yếu là người dân bình thường vẫn lấy việc trồng trọt làm chính, có chút e ngại với việc làm hộ cá thể, lúc nào cũng lo sẽ bị bắt vì tội đầu cơ trục lợi. Cùng lắm là hỏi vài câu, chứ người thật sự muốn tìm hiểu thì không có.
Chờ lúc vãn khách, quả thật có người đến hỏi, đa số đều là những người bán hàng ở chợ. Có người hỏi xong, vừa nghe phải lấy sỉ ít nhất 50 chiếc thì đã chùn bước. Có người nghĩ đến cảnh Tần Tương kiếm tiền thì lại rục rịch, dù gần đây bán không được nhiều như trước nhưng cũng không tệ.
Tần Tương giữ mấy người có ý định ở lại lại, rồi nói cụ thể hơn: “Tôi bán sỉ cho các vị giá sáu tệ rưỡi một chiếc, các vị bán bao nhiêu là chuyện của các vị. Nhưng tôi cũng phải ký thỏa thuận trước, mỗi một phiên chợ chỉ có thể có hai người lấy hàng, nhiều hơn tôi không cung cấp. Nhiều người quá thì việc làm ăn của các vị cũng khó, chỉ có hai nhà thì có thể một người một đầu chợ, bàn bạc giá cả ổn thỏa, bán nhiều bán ít đều có lời, các vị nói có phải không?”
Chuyện này Tần Tương cũng từng nghĩ mỗi phiên chợ chỉ một người, nhưng hiện tại xem ra không thực tế. Bây giờ chỉ có một người bán, chẳng mấy chốc sẽ có người khác bán, cạnh tranh là chuyện sớm muộn.
Tần Tương vừa nói vậy, mấy người đều có chút muốn rút lui.
Lúc này, có người phía sau đột nhiên nói: “Tần Tương à, thương lượng với em chuyện này.”
Tần Tương quay đầu lại, ngạc nhiên nói: “Sao chị còn chưa đi?”
Thái Hồng Diễm xoa tay, ngượng ngùng nhìn cô: “Chị không bán sỉ quần áo, chị bán sỉ tất với quần lót của em được không?”
Cô ta vừa hỏi xong, mấy người khác cũng hỏi như vậy.
Ở phiên chợ này gần như không có ai bán quần áo, nhưng có người bán vải, cũng có người bán kim chỉ, tất cũng có bán.
Đều là buôn bán nhỏ, vốn ít, lợi nhuận tương ứng cũng thấp. Nếu không phải tận mắt thấy Tần Tương bán chạy, họ cũng không dám mặt dày đến hỏi.
Tần Tương nhìn Thái Hồng Diễm, đột nhiên cảm thấy người chị dâu cũ phiền phức này cũng có chút đầu óc.
Cô gật đầu: “Đương nhiên là được, nhưng tất thì lời ít lắm.”
“Lời ít chị không sợ, chỉ cần em chịu bán sỉ cho chị là được rồi.” Thái Hồng Diễm rất lo Tần Tương sẽ vì chuyện của Vương Tuấn Sinh mà không bán sỉ cho mình, cô ta vội nói: “Em yên tâm, sau này Vương Tuấn Sinh về chị cũng không cho nó sắc mặt tốt đâu. Tụi chị đều đã ra riêng rồi, không cùng một phe với nó.”
Tần Tương bật cười: “Chị thế nào em không quan tâm, chỉ cần đưa tiền thì em bán cho ai mà chẳng được, chị nói có phải không?”
Thái Hồng Diễm cười ngượng ngùng.
Tần Tương nhìn sang những người khác: “Các vị có thể suy nghĩ, ai muốn làm thì ngày mai năm giờ chiều có thể đến cửa hàng bách hóa ở huyện tìm tôi. Không muốn thì thôi, tôi tự bán tuy mệt một chút nhưng cũng vẫn bán được.”
Những người khác đi rồi, cô thấy Thái Hồng Diễm vẫn chưa đi, liền hỏi: “Sao thế, chị muốn lấy sỉ ngay bây giờ à? Em nói cho chị biết, nếu bán sỉ tất thì chị phải lấy ít nhất 300 đôi, ít quá em không bán sỉ đâu.”
“Chị lấy.” Thái Hồng Diễm biết tất của Tần Tương, loại tất cotton thường và tất nilon giá ba hào một đôi, cô bán sỉ chắc chắn phải chừa lại lợi nhuận cho cô ta, thế nào cũng không đến một trăm tệ. Như vậy nhà cô ta có thể lo được, nhiều hơn thì không xong.
