Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 292: Gậy Ông Đập Lưng Ông
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:14
Quản Chí Bân đương nhiên cũng đang mạo hiểm, nhưng giống như việc Tần Tương từng đặt cược niềm tin vào anh ta, tại sao anh ta lại không thể cược một lần? Một ngàn bộ quần áo tuy không ít, nhưng cũng không đến mức anh ta không dám đ.á.n.h cược.
Tần Tương lần này rất hài lòng với hàng của Quản Chí Bân, kiểu dáng đa dạng, chất liệu lại tốt. Cô cười nói: “Ánh mắt của Quản lão bản ngày càng tinh tường rồi đấy.”
“Cũng là nhờ cô cả thôi. Tôi phát hiện ra mỗi lần cô chọn mẫu nào, tôi lấy mẫu đó ra bày bán đều chạy cực kỳ. Lâu dần tôi cũng bắt đầu bắt kịp nhịp độ của cô.” Quản Chí Bân thực sự khâm phục Tần Tương. Nhớ lần đầu tiên cô đến, chỉ nhập có vài bộ đồ, nếu lúc đó anh ta không kiên nhẫn một chút thì có lẽ đã chẳng có mối quan hệ làm ăn như ngày hôm nay.
Tần Tương lắc đầu, không cho là vậy. Nếu Quản Chí Bân không tự mình lưu tâm thì cũng chẳng thể phát hiện ra quy luật đó, nói trắng ra là do anh ta có đầu óc kinh doanh nhạy bén.
Quản Chí Bân nói tiếp: “Đúng rồi, Kiều Quốc An bên kia vừa nhắn tin qua máy nhắn tin, bảo là có thể chở hàng của cô đi cùng luôn. Chiều nay tôi sẽ cho người chở hàng qua đó, giao một lần cho đủ bộ luôn.”
Nghe vậy, Tần Tương lập tức vui mừng: “Thế thì tốt quá rồi!”
Tóm lại một câu, cái "oai hùm" này mượn thật là đáng giá, quay đầu lại nhất định phải tìm cách cảm ơn Mạnh Hoài Khanh cho thật chu đáo.
Thế là Tần Tương tranh thủ nhập thêm 200 chiếc ô che nắng và 500 chiếc mũ, nhờ Quản Chí Bân chuyển hết vào khu công nghiệp.
Buổi chiều, Tần Tương và Tần Dương qua đó, tận mắt nhìn hàng hóa được xếp lên xe tải, sau đó mời Kiều Quốc An một bữa cơm rồi mới chuẩn bị mua vé tàu về.
Thời gian rất gấp rút, lúc này đã là đầu tháng Tám, tính toán thời gian thì chắc hai ngày nữa giấy báo nhập học sẽ tới.
Ngồi trên chuyến tàu trở về, Tần Tương thoải mái nằm trên giường tầng nói: “Lần này coi như thắng lợi trở về rồi.”
Tần Dương nở nụ cười: “Nhưng túi tiền thì rỗng tuếch rồi đúng không?”
Tần Tương ngẩn ra, rồi nhún vai: “Anh nói đúng thật.”
Nhưng đợi đến khi về nhận được giấy báo nhập học, lại được đài truyền hình tuyên truyền một đợt, cô chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội vàng này. Cô không tin là không có ai tìm đến mua đồ vì cái danh Thủ khoa của mình. Hơn nữa, cô tin vào mắt nhìn của mình, lô quần áo này chắc chắn sẽ giúp cô thu hồi vốn trước khi khai giảng.
Đợi sau khi khai giảng, đồ thu đông lên kệ lại là một mùa cao điểm của ngành thời trang.
Chỉ tiếc là sau khi nhập học cô sẽ không có thời gian chạy xuống Dương Thành thường xuyên nữa, nhìn lịch trình, cô vẫn muốn tranh thủ đi thêm một chuyến nữa nếu có thể.
Tần Tương nhìn anh ba nói: “Tam ca, sau này việc nhập hàng phải trông cậy vào anh rồi. Tuy anh không cần tham gia vào việc sản xuất của các cửa hàng khác, nhưng em sẽ trả riêng cho anh một khoản phí thu mua.”
Cô nói rất nghiêm túc, Tần Dương biết nếu mình từ chối thì em gái sẽ không vui, nên gật đầu: “Được.”
Nhưng trong lòng anh vẫn không ngừng nung nấu ý định tự mình khởi nghiệp.
Đến cả ông già ở nhà còn làm thầu xây dựng ra trò, anh hai cũng đang lên kế hoạch mở tiệm tạp hóa, anh làm sao có thể không nhanh ch.óng nỗ lực cho bằng anh bằng em được.
Đường về không phải mang theo nhiều tiền mặt nên tâm trạng rất nhẹ nhõm. Hai anh em mua cơm hộp trên tàu ăn qua bữa. Khi đi ngang qua Hàng Thành để chuyển tàu, cô vốn định ghé thăm bà Mã, nhưng thời gian không cho phép, chỉ kịp tranh thủ lúc chờ tàu để đặt thêm một ngàn đôi tất cotton xuân thu, rồi hai anh em xách theo số tất đó lên tàu trở về tỉnh lỵ.
Trong khi đó, tại tỉnh lỵ, Hách Tinh Tinh và Mễ Hồng Quân cũng đã từ làng họ Vương trở về.
Ở làng họ Vương, Hách Tinh Tinh đã được "thưởng thức" không ít chuyện bát quái nông thôn, thu thập được những thông tin mắt thấy tai nghe vô cùng đắt giá, khiến tam quan của cô hoàn toàn bị đảo lộn.
Thậm chí cô còn gặp được bà mẹ chồng cũ "trong truyền thuyết" của Tần Tương – bà lão Thôi Liên Hoa. Lúc đó, bà lão ấy cứ nắm lấy tay cô mà khóc lóc sướt mướt, kể lể mình đã đối xử tốt với Tần Tương thế nào, từng câu từng chữ không trực tiếp nói xấu nhưng lại đầy ẩn ý oán trách Tần Tương là kẻ m.á.u lạnh, tuyệt tình, tâm địa độc ác.
Khi biết được hành động của Tần Dương lúc đi đòi lại đồ cưới, Hách Tinh Tinh chỉ muốn giơ ngón tay cái tán thưởng cho người đàn ông mặt lạnh ít nói ấy, thật là hả dạ vô cùng.
Đổi lại là cô, chắc cô chẳng có đủ dũng khí đó.
Hách Tinh Tinh cảm thấy bà Thôi Liên Hoa này đích thị là một "bạch liên hoa" phiên bản già, chẳng phải hạng tốt lành gì.
Nếu là người tốt, liệu có thể vì muốn cưới vợ cho con mà cố ý mua chuộc chị dâu người ta, hạ t.h.u.ố.c tiêu chảy để con gái nhà người ta không đi thi đại học được không?
Thật là ghê tởm, thật là đáng ghét.
Sau khi điều tra xong xuôi, Hách Tinh Tinh liền lôi Mễ Hồng Quân – người đang muốn xông vào đ.á.n.h nhau với nhà họ Vương – trở về thành phố.
Trên đường về, Mễ Hồng Quân vẫn còn hậm hực, cảm thấy Hách Tinh Tinh đã ngăn cản mình báo thù.
Hách Tinh Tinh nói thẳng: “Cậu đ.á.n.h họ một trận thì bõ bèn gì. Cậu thử nghĩ xem, đợi đến khi chương trình của chúng ta phát sóng, cả tỉnh này đều sẽ thấy, cậu đoán xem hiệu quả sẽ thế nào?”
Nhưng Mễ Hồng Quân vẫn còn lo ngại: “Ở quê họ làm gì có tivi.”
“Sao lại không có.” Hách Tinh Tinh với bản năng phóng viên đã quan sát rất kỹ: “Nhà Bí thư thôn họ có tivi đấy. Cậu nghĩ mà xem, cả làng chỉ có một cái tivi, đến lúc đó cả làng sẽ kéo đến xem. Hơn nữa, tôi còn cố ý dặn ông Bí thư rồi, bảo tối mùng 4 tháng Tám nhất định phải mở tivi lên.”
Nghe cô nói vậy, ánh mắt Mễ Hồng Quân nhìn cô hoàn toàn thay đổi: “Quả nhiên là lòng dạ đàn bà, thâm hiểm thật.”
