Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 36: Màn Kịch Trên Đường Về Quê

Cập nhật lúc: 17/03/2026 06:11

Cô ta khựng lại một chút, rồi nhanh ch.óng nói thêm: “Anh Ba, em sẽ mãi mãi yêu anh.”

Một chữ "yêu" kia làm sống lưng Vương Tuấn Sinh đột nhiên cứng đờ.

Đều nói người trong cuộc thì mê, kẻ bàng quan thì tỉnh. Tần Tương đi theo một bên, càng thêm khẳng định hai người này có chuyện gì đó giấu cô.

Tuy rằng cô cảm thấy Vương Thanh Sơn đáng thương, nhưng cô cũng không cao thượng đến mức đi chia rẽ đôi gian phu dâm phụ này, đặc biệt Thôi Hồng có thể là người ra tay trước, vậy thì cô càng không thể lúc này đi thông báo cho Vương Thanh Sơn.

Đi được nửa đường, Thôi Hồng muốn xuống đổi cho Tần Tương lên ngồi. Tần Tương lắc đầu: “Thôi, nhìn mặt cô trắng bệch kìa, thân thể này không ổn đâu, phải tẩm bổ cho tốt vào. Cô cứ ngồi đi, tôi đi bộ là được, không thấy mệt.”

Thôi Hồng nhỏ giọng nói: “Như vậy để người ta nhìn thấy thì không hay lắm.”

“Không sao, tôi đi cùng thì người khác có thể nói cái gì? Cùng lắm thì tới cửa thôn cô xuống đi bộ là được.”

Vương Tuấn Sinh nhìn về phía Tần Tương, không tán đồng nói: “Tương Tương.”

Tần Tương ừ một tiếng, vẫn như cũ không để bụng. Thôi Hồng thở dài: “Làm phiền chú Ba rồi.”

Lời này cô ta nói lớn tiếng hơn một chút, lại là gọi theo vai vế trong nhà họ Vương.

Vương Tuấn Sinh chẳng những không cảm thấy yên tâm, ngược lại còn có chút hoảng loạn. Hắn không dám nhìn thẳng vào mắt Tần Tương, cũng không dám nhìn tới Thôi Hồng, sợ để lộ ra cảm xúc gì khác thường làm Tần Tương phát hiện.

Sắp đến cửa thôn, Thôi Hồng muốn xuống xe, lại không ngờ đụng ngay phải thím Hai của Tần Tương. Bàng Tú Cúc - thím Hai của Tần Tương - ánh mắt quét qua Thôi Hồng, lại nhìn sang Vương Tuấn Sinh, nhịn không được nhíu mày. Tần Tương vội đi qua chào hỏi thím Hai.

Bàng Tú Cúc cảm thấy mình nghĩ nhiều, trước kia quan hệ giữa Tần Tương và Thôi Hồng vốn rất tốt, bà cười nói: “Các cháu về biếu quà Tết đấy à?”

Tần Tương gật đầu. Bàng Tú Cúc lại hỏi Thôi Hồng: “Thôi Hồng, chồng cháu đâu? Sao cháu lại đi cùng vợ chồng cái Tương về thế này?”

Thôi Hồng c.ắ.n c.ắ.n môi nói: “Chồng cháu còn ở trên huyện chưa về, cháu lo mẹ cháu chờ sốt ruột nên về trước.”

Bàng Tú Cúc còn có việc, nói với Tần Tương vài câu rồi cũng đi.

Ba người tiến vào thôn liền gặp không ít người, hôm nay người về nhà mẹ đẻ biếu quà Tết cũng không thiếu.

Tần Tương cùng Thôi Hồng năm đó cũng là "người nổi tiếng" trong thôn, một đường đi tới người chào hỏi thật không ít. Đừng quan tâm sau lưng họ bàn tán thế nào, nhưng ngoài mặt thì ai nấy đều khách khách khí khí nói chuyện.

Tới cửa nhà họ Tần, Thôi Hồng cầm lấy quà cáp của mình chào tạm biệt Tần Tương: “Buổi chiều tôi tự về là được rồi.”

Tần Tương nói: “Không sao, về cùng nhau đi.”

Thôi Hồng mím môi nhìn về phía Vương Tuấn Sinh, thấy Vương Tuấn Sinh không nhìn mình, trong lòng có chút hụt hẫng: “Được, cảm ơn Tương Tương nhiều.”

Vào nhà họ Tần, Tần Bảo Điền và Liên Phượng Anh đều không ở nhà. Tần Dương liền nói: “Hai đứa chờ chút, anh đi gọi bố mẹ.”

Ra ngoài ruộng tìm được vợ chồng Tần Bảo Điền, Tần Dương lại cẩn thận dặn dò cha mẹ một phen lúc này mới đi theo vào nhà.

Vương Tuấn Sinh thấy người nhà họ Tần đối đãi với hắn không có gì khác thường, Tần Dương cũng không uy h.i.ế.p hắn nữa, trái tim đang treo lơ lửng mới chậm rãi hạ xuống.

Buổi trưa, hai vợ chồng ăn cơm ở nhà họ Tần. Mặc dù Tần Dương không dặn dò thì vợ chồng Liên Phượng Anh cũng sẽ không chủ động nhắc đến chuyện ly hôn. Thế hệ trước vẫn kiêng kỵ chuyện xui xẻo, ngày Tết đến biếu quà mà nói chuyện ly hôn thì thật không may mắn chút nào.

Qua buổi trưa, Liên Phượng Anh liền giục bọn họ đi về. Ra tới bên ngoài thì Thôi Hồng đã đứng chờ sẵn, thấy bọn họ đi ra liền ngượng ngùng cười cười: “Đi thôi.”

Tần Dương đứng ở cửa nhìn ba người rời đi. Liên Phượng Anh chờ không nhìn thấy người nữa mới hỏi: “Sao con bé Thôi Hồng lại đi về cùng bọn nó?”

Nghe vậy, trong lòng Tần Dương suy đoán chuyện kia rốt cuộc đã có tin tức, chẳng phải đây là cơ hội có sẵn sao.

Về đến nhà, sau khi Thôi Hồng nói cảm ơn rồi về nhà mình, Vương Tuấn Sinh nói với Tần Tương: “Giữa chúng ta không cần trộn lẫn người thứ ba.”

Tần Tương nhìn hắn: “Thôi Hồng không phải người ngoài, là bạn của tôi.”

Tuy rằng mỗi lần nhắc tới đều cảm thấy ghê tởm, nhưng cũng không thể không nhắc a.

Vương Tuấn Sinh nhíu mày, cảm thấy chính mình phải tìm cơ hội nói rõ ràng với Thôi Hồng. Hắn đích xác rất thưởng thức Thôi Hồng, nhưng hắn cũng không dám làm chuyện có lỗi với Tần Tương. Sự chuyển biến của Thôi Hồng làm hắn có chút khủng hoảng, ông anh vợ kia thật sự đã dọa hắn sợ rồi.

Trong lòng tồn tại ý tưởng này, Vương Tuấn Sinh liền vội vàng muốn giải quyết. Hắn nhìn ra được Thôi Hồng thích hắn rất sâu đậm. Ở thủ đô hắn cũng đã gặp không ít chuyện vì yêu mà điên cuồng, hắn sợ ngày nào đó Thôi Hồng sẽ làm ầm ĩ lên chuyện gì đó, khi đó đả kích đối với hắn sẽ là trí mạng, vậy thì hắn thật sự không còn đường sống.

Nhưng mà không đợi hắn đi "ngẫu nhiên gặp được" Thôi Hồng, thì Vương Thanh Sơn đã về ăn Tết.

Cũng phải, chẳng còn mấy ngày nữa là Tết rồi.

Tần Tương nhìn ra được Vương Tuấn Sinh có chút nôn nóng, liền hỏi: “Vương Tuấn Sinh, qua năm tôi sẽ đến trường hỏi chuyện học lại, nhà anh có đồng ý hay không tôi đều đã quyết định như vậy rồi. Dù sao chúng ta cũng chưa đăng ký kết hôn, đến lúc đó tôi đi luôn, chúng ta cứ như vậy mà tính.”

Vương Tuấn Sinh mấy ngày nay vẫn luôn trốn tránh Tần Tương, nhưng vẫn bị cô tóm được. Hắn tức khắc vừa nôn nóng lại vừa phẫn nộ, nhịn không được hô lớn: “Muốn ly hôn với tôi à? Không có cửa đâu! Tôi sẽ không ly hôn với cô. Chúng ta tuy rằng không có giấy chứng nhận, nhưng lại là hôn nhân thực tế. Cô dám bỏ đi, tôi liền tìm đến trường học, cô thi đậu đại học tôi cũng đuổi tới trường học.”

Nói xong người lại bỏ đi ra ngoài.

Nhà họ Vương yên tĩnh được mấy ngày lại bắt đầu thần hồn nát thần tính. Thôi Liên Hoa khuyên Vương Tuấn Sinh chịu thua Tần Tương: “Hay là chúng ta cứ đồng ý với nó, cho nó đi thi, nó cũng chưa chắc đã thi đậu. Nó thi đại học có thể kéo dài một hồi, bụng mang dạ chửa là có thể kéo dài hai lần, mẹ cũng không tin nó còn có thể thi đậu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.