Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 420: Bầu Cử Cán Bộ Lớp
Cập nhật lúc: 19/03/2026 05:29
Haiz, xem ra có chút khó khăn rồi. Ấn tượng của mọi người về Bối Nam Nam đã tệ, mà hình như cô ta cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Bao nhiêu công sức gây dựng nhân mạch, chỉ vì mấy câu nói của Quan Ngọc Bình mà tan thành mây khói.
Tần Tương ban đầu còn chưa biết chuyện này, mãi đến buổi tối họp lớp để bầu cử lại cán bộ lớp, Quan Ngọc Bình mới kể cho cô nghe. Tuy nhiên, Tần Tương vẫn không mảy may bận tâm, bận đến tối mắt tối mũi, ai rảnh đâu mà để ý mấy chuyện vặt vãnh này. Thế nên việc bầu cử cán bộ lớp, cô thậm chí còn không thèm ứng cử, lấy đâu ra thời gian chứ, đến dự để bỏ phiếu được đã là tốt lắm rồi.
Hai ngày nay cô bận rộn dán thông báo tuyển dụng, lại liên hệ về tỉnh thành hỏi thăm Đàm Tú, bảo cô ấy lên thủ đô giúp một thời gian, thực sự là phân thân không xuể. Quản lý một doanh nghiệp cần có bản lĩnh, dù chỉ là quản lý cái sạp nhỏ của mình cô cũng thấy có lúc lực bất tòng tâm. Tóm lại vẫn là do cô chưa đủ chín chắn, suy xét sự việc chưa toàn diện, còn phải học hỏi nhiều.
Mấy người ngồi phía dưới tranh thủ lúc giáo viên phụ đạo chưa tới mà tán gẫu, Phó Vân Mai tận dụng cơ hội cuối cùng để lôi kéo bạn học và bạn cùng phòng, hiệu quả thế nào thì chưa biết. Dù sao Tần Tương cũng thấy Phó Vân Mai tích cực chạy đôn chạy đáo, như một con bướm hoa bay qua bay lại.
Đến lúc bầu cử, Bối Nam Nam mới phát hiện Phó Vân Mai cũng ứng cử, mà lại còn tranh chức Bí thư chi đoàn giống hệt mình. Bối Nam Nam lúc này mới vỡ lẽ, hóa ra nãy giờ Phó Vân Mai tích cực kéo phiếu không phải cho mình mà là cho chính cô ta, tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng Bối Nam Nam cũng biết hai ngày nay mình có chút mất kiểm soát, khiến ấn tượng của mọi người về mình giảm sút nghiêm trọng. Cùng đường, cô ta đành lân la sang chỗ nhóm Tần Tương, lời ra tiếng vào ý muốn bọn họ bầu cho mình một phiếu.
Đám người Đinh Hương cúi đầu không nói gì, Tần Tương càng không thèm phản ứng, Quan Ngọc Bình cười nhạo: “Mơ đẹp đấy.”
Bối Nam Nam tức nghẹn: “Các người đúng là đồ m.á.u lạnh, sau này có việc gì đừng hòng tìm tôi giúp đỡ.” Nói xong liền quay ngoắt đi tìm người khác.
Nhưng chuyên ngành của bọn họ tổng cộng chỉ có hơn 30 người, ký túc xá của bọn họ đã chiếm mất năm người, những người khác chắc chắn cũng sẽ kéo phiếu, nên rất khó nói.
Về phần Tần Tương, tuy không nói ra nhưng trong lòng đều đã có chủ ý, bầu cho ai cũng được, trừ Phó Vân Mai và Bối Nam Nam.
Kết quả đã rõ, cả Phó Vân Mai và Bối Nam Nam đều trượt. Lớp trưởng vẫn là người cũ, cậu ta có thực lực, biết làm việc và có khả năng tổ chức. Tần Tương thấy kết quả này khá ổn. Còn chức Bí thư chi đoàn thuộc về một nữ sinh rất nghiêm túc, tóm lại không phải hai người kia là Tần Tương thấy mãn nguyện rồi.
Tan họp lớp, Bối Nam Nam lại bắt đầu nã pháo vào Phó Vân Mai. Phó Vân Mai vội vàng giải thích: “Mình làm vậy cũng là vì tốt cho cả hai chúng ta thôi. Mấy lần trước cậu ở trong lớp làm mất mặt Tần Tương nhưng ngược lại lại tự làm xấu mặt mình, ấn tượng của mọi người về cậu đã tệ rồi. Mình nghĩ nếu mình trúng cử thì chẳng phải cũng có lợi cho chúng ta sao? Cậu là bạn tốt của mình, có cơ hội kết nạp Đảng mình lại không nghĩ đến cậu đầu tiên chắc? Chỉ tiếc là mình cũng không trúng.”
Vì cả hai đều trượt, lại nghe Phó Vân Mai giải thích nên Bối Nam Nam cũng nguôi giận. Nhưng cô ta vẫn khăng khăng muốn chuyển ký túc xá.
Phó Vân Mai lại khuyên: “Mình thấy tốt nhất là đừng chuyển, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, cậu định cứ thế nhìn Tần Tương làm mưa làm gió sao?”
Bối Nam Nam mặc kệ, kiên quyết muốn chuyển, vì về ký túc xá chẳng ai thèm nói chuyện với mình, cảm giác rất khó chịu. Làm gì mấy người kia cũng đề phòng mình như đề phòng trộm vậy. Dù Phó Vân Mai có nói thế nào, cô ta vẫn rất kiên quyết, sau đó còn đi tìm bạn cùng phòng của Phó Vân Mai, thuận lợi đổi được chỗ ở.
Thế là sau khi Tần Tương dán xong thông báo tuyển dụng, khu bán sỉ cũng bắt đầu dựng sạp bán hàng trước cửa, Bối Nam Nam dọn đi. Đám người Đinh Hương hưng phấn vô cùng, suýt chút nữa là khua chiêng gõ trống tiễn đưa Bối Nam Nam.
Bối Nam Nam tức đến nổ phổi, trước khi đi còn buông lời đe dọa: “Sau này các người có cầu xin tôi, tôi cũng không thèm quay lại đâu.”
Quan Ngọc Bình tặng cô ta một cái lườm cháy mắt: “Đi thong thả, không tiễn.” Nếu không phải hiện tại không thể chuyển chuyên ngành, Bối Nam Nam mà chuyển đi luôn thì tốt biết mấy.
Tiễn người cũ đón người mới, người chuyển đến là bạn cùng phòng cũ của Phó Vân Mai. Có thể vui vẻ đổi ký túc xá vào lúc này thì khỏi phải nói, quan hệ với Phó Vân Mai chắc chắn cũng chẳng ra sao. Mai Lâm tính tình xởi lởi, loáng cái đã hỏi ra được, cô bạn này tên là Minh Xuyên Thêu, vì không chịu nổi tính cách của Phó Vân Mai nên khi Bối Nam Nam hỏi một cái là đồng ý ngay lập tức.
Mai Lâm nói: “Hoan nghênh cậu.”
Minh Xuyên Thêu là một cô gái rất ôn hòa, luôn giữ khoảng cách an toàn với mọi người, Tần Tương rất hài lòng. Hy vọng thời gian tới có thể yên ổn một chút, vì cô bận lắm.
Cuối cùng cũng đến thứ Bảy, chiều thứ Bảy bọn họ không có tiết. Vừa tan học buổi sáng, Tần Tương đã vội vàng chuẩn bị đi ngay, trước khi đi không quên hỏi mấy người bạn cùng phòng có muốn đi cùng không. Mấy người họ đều rất hào hứng muốn đi xem, nhưng Minh Xuyên Thêu lại lắc đầu: “Các cậu đi đi, mình không đi đâu, mấy môn chuyên ngành mình vẫn chưa hiểu lắm, phải ở lại học bù.”
