Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 435: Bẽ Mặt Giữa Đám Đông
Cập nhật lúc: 19/03/2026 05:31
Mễ Hồng Quân ghé tai Tần Đông thì thầm vài câu, mắt Tần Đông sáng rực lên: “Anh Mễ, anh cũng thâm thật đấy.”
“Thế này đã là gì.” Mễ Hồng Quân nheo mắt nói, “Mau đi đi.”
Tần Đông từ sau quầy hàng bước ra, giả vờ kinh ngạc kêu lên: “Ái chà, đây chẳng phải là chị Thôi Hồng và anh Tuấn Sinh sao? Hai người làm gì ở đây thế này?”
Không ít người đang lên tiếng chỉ trích Vương Tuấn Sinh, hai thanh niên kia cũng định áp giải hắn lên văn phòng quản lý, không ngờ Tần Đông lại xuất hiện.
Tần Đông tiến lại gần, vẻ mặt đầy tò mò: “Sao hai người lại ở đây? À, tôi biết rồi, Vương Tuấn Sinh, không lẽ anh lại đi ăn vụng bị bắt quả tang đấy chứ?”
Rồi cậu ta quay sang nhìn Thôi Hồng: “Ôi trời, chị Thôi Hồng cũng ở đây à? Thế là chị đi ăn vụng hay là Vương Tuấn Sinh đi ăn vụng vậy?”
Mặt Vương Tuấn Sinh đỏ bừng lên vì nhục nhã: “Cậu là ai? Đừng có nói nhăng nói cuội.”
“Tôi nói nhăng nói cuội á?” Tần Đông cười khoái chí, “Chẳng lẽ anh chưa từng đi ăn vụng bao giờ?”
Thôi Hồng mắt đỏ hoe: “Tần Đông, cậu đừng có ngậm m.á.u phun người.”
“Phải không? Phải không?” Tần Đông cười hì hì, “Hay là chúng ta trực tiếp đến trường của Vương Tuấn Sinh để đối chất một phen nhé?”
Chuyện này làm sao mà đối chất được, Vương Tuấn Sinh càng không dám làm lớn chuyện.
Hai thanh niên khống chế hắn do dự hỏi: “Thế có cần đưa đi không?”
Tần Đông cười bảo: “Hai vị đồng chí này, hai người họ là vợ chồng đấy. Khó khăn lắm mới nhờ cái trò ăn vụng mà đến được với nhau, sao có thể nảy sinh mâu thuẫn được chứ? Đây đều là hiểu lầm thôi, hiểu lầm cả.”
Nghe đến đây, đám đông xung quanh lập tức xôn xao, nhao nhao hỏi han xem có chuyện gì.
Tần Đông đương nhiên không thể nhắc đến chuyện của Tần Tương, chỉ nói lấp lửng: “Hai người này ấy à, một kẻ thì phản bội vợ để đi ăn vụng, một kẻ thì cướp chồng của bạn thân. Đêm giao thừa bị người ta bắt tại trận ngay trên giường...”
Mọi người xung quanh lập tức ồ lên bàn tán xôn xao.
Vương Tuấn Sinh không ngờ chỉ là đưa Thôi Hồng đi tìm việc mà lại gặp phải chuyện nhục nhã thế này, lập tức mặt đỏ tía tai, lôi xồng xộc Thôi Hồng bỏ chạy.
Tần Đông đứng phía sau hét lớn: “Nghe nói mẹ anh hại người không thành giờ nằm liệt giường rồi đấy, Vương Tuấn Sinh, anh là đứa con hiếu thảo thì mau về mà chăm sóc mẹ đi, cả nhà anh đang tìm anh loạn lên kìa!”
Đám đông thấy hai người chạy mất thì vẫn chưa thỏa mãn, cứ vây lấy Tần Đông hỏi han chi tiết.
Tần Đông tất nhiên không nói thêm, xua tay bảo: “Thôi không nói nữa, chuyện xấu hổ ấy mà.”
Nói xong cậu ta quay lại sau quầy, một chữ cũng không hé răng.
Danh tiếng của Vương Tuấn Sinh có thối nát thì cũng mặc kệ hắn, nhưng chị Tương thì không thể bị ảnh hưởng. Nếu để những người này biết chuyện, không chừng họ lại chỉ trỏ sau lưng chị ấy. Làm cho hai kẻ kia mất mặt, ghê tởm bọn họ một trận là đủ rồi.
Thực ra Tần Đông còn định bàn với Mễ Hồng Quân đến trường của Vương Tuấn Sinh dán thông báo bêu rếu, nhưng bị Mễ Hồng Quân cản lại: “Vương Tuấn Sinh mất mặt là thật, nhưng lão bản cũng đang ở thủ đô, vạn nhất ảnh hưởng đến chị ấy thì không hay. Sau này còn nhiều cơ hội, cứ để hắn nhảy nhót thêm một thời gian nữa.”
Buổi trưa khi Tần Tương đến, Mễ Hồng Quân kể lại chuyện này để cô lưu ý.
Tần Tương cũng chẳng để tâm: “Sáng nay tôi cũng thấy bọn họ rồi, kệ đi, cứ để bọn họ tự c.ắ.n xé lẫn nhau.”
Vụ bắt gian đêm giao thừa là nỗi nhục nhã suốt đời của Vương Tuấn Sinh, mà Thôi Hồng lại cứ lù lù trước mặt hắn mỗi ngày, Vương Tuấn Sinh làm sao mà không hận đến nghiến răng nghiến lợi cho được?
Hai kẻ đó cứ bám lấy nhau như vậy là tốt nhất, tuyệt đối đừng có buông tay.
Thấy cô không bận tâm, Mễ Hồng Quân cũng không nói thêm nữa, chuyển sang báo cáo tình hình kho hàng.
Làm bán sỉ khác hẳn với bán lẻ, lượng hàng đi nhanh hơn nhiều.
Ngoại trừ mấy ngày đầu khai trương lượng người cực kỳ đông, thời gian sau đó lượng khách đã dần ổn định. Họ cũng đã tích lũy được một số khách hàng quen, thu nhập mỗi ngày đi vào quỹ đạo. Tuy nhiên, doanh thu mỗi ngày hầu như không dưới tám chín ngàn tệ, lợi nhuận tuy thấp hơn bán lẻ một chút nhưng tính ra cũng được hơn ba ngàn tệ một ngày. Đây là con số mà các cửa hàng bán lẻ bình thường không dám mơ tới.
Tần Tương kiểm tra xong tình hình ở đây, lại sang gian hàng nam trang ở tầng một xem xét. Bên trong kệ tủ đã được lắp đặt chỉnh tề, chờ đợt hàng tiếp theo về là cô định để Mễ Hồng Quân dẫn người qua đó quản lý.
Cửa hàng đều là của mình, cứ từ từ mà mở rộng.
Vừa bước ra ngoài, cô lại chạm mặt Quách Cường đang đi dạo quanh đó.
Nghe Mễ Hồng Quân nói, tên Quách Cường này cũng là kẻ có năng lực. Ở đây hắn có hai gian hàng, mà ở một khu bán sỉ khác của thủ đô hắn cũng có thêm hai gian nữa. Xem ra hắn có khá nhiều mối quan hệ, nguồn hàng đều lấy từ các nhà máy quanh thủ đô.
Cửa hàng đều có nhân viên trông coi, hắn làm ông chủ nên ngày ngày chỉ việc đi dạo quanh khu bán sỉ.
Đối với người này, Tần Tương không có ấn tượng tốt, cô vẫn nhớ lời Hạ Thành Hoa dặn là nên tránh xa hắn ra.
Khốn nỗi cô muốn tránh nhưng đối phương lại cứ thích sán lại gần: “Nha, đây chẳng phải là Tần lão bản sao, hôm nay lại rồng đến nhà tôm à? Ồ, đúng rồi, tôi quên mất, Tần lão bản còn là sinh viên đại học cơ mà. Sinh viên thời nay giỏi thật đấy, cũng ra ngoài lăn lộn xã hội tranh miếng cơm manh áo với chúng tôi, thật là đáng nể.”
Quách Cường nói chuyện với giọng điệu âm dương quái khí, đặc sệt giọng địa phương, khiến những người xung quanh đều ngoái lại nhìn.
Tần Tương không muốn đôi co với hắn, chỉ nhàn nhạt đáp: “Sinh viên thì cũng phải sống thôi. Chính phủ khuyến khích phát triển hộ cá thể, sinh viên là nhân tài được quốc gia bồi dưỡng, đương nhiên phải đi đầu thực hiện chính sách, đóng góp cho xã hội rồi.”
Nói xong, cô đi thẳng về phía cửa hàng của mình. Quách Cường nhìn chằm chằm theo bóng lưng cô, ánh mắt tối sầm lại.
