Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 501: Cái Tết Đoàn Viên Ở Tỉnh Thành
Cập nhật lúc: 20/03/2026 05:06
Tần Quân nhất quyết không chịu cút đi, cứ ngồi lỳ trước mộ cha của Tần Bảo Điền mà khóc lóc t.h.ả.m thiết. Đúng lúc này, Tần nhị thúc dắt theo con trai cũng vừa tới. Thấy cảnh tượng Tần Quân như vậy, ông cũng không nhịn được mà nổi giận: “Anh làm cái trò gì thế này, sao lại có thể mặt dày vô sỉ đến mức này chứ?”
“Tôi chẳng cần mặt mũi gì nữa, tôi chỉ muốn vợ con được sống sung sướng, tôi còn phải phụng dưỡng mẹ già nữa mà.”
Tần nhị thúc nhổ toẹt một cái: “Anh mà cũng đòi phụng dưỡng mẹ à? Mẹ ở nhà anh chẳng khác gì trâu ngựa, thế mà anh cũng thốt ra được lời đó.”
Đối với chuyện nhà anh cả, Tần nhị thúc cũng lười quản. Vợ ông nói đúng, bà chị dâu đó là tự làm tự chịu, chính mình gây ra thì giờ phải nhận báo ứng thôi.
Tần Hải thu dọn đồ đạc xong, cười nói: “Nhị thúc, chúng cháu thắp hương xong rồi, giờ phải về huyện ngay nên xin phép đi trước ạ.”
Tần nhị thúc hỏi: “Không ở lại nhà ăn Tết sao?”
“Dạ không ạ.” Tần Hải đáp: “Chúng cháu đi đây.”
Nói xong, hai anh em gánh đòn gánh rời đi. Tần Bảo Điền nói với Tần Quân: “Lớn bằng ngần này rồi, tự mình mà tìm cách mà sống, đừng có suốt ngày tơ tưởng đến đồ của người khác.”
Tần Quân vẫn gào khóc: “Tôi cũng đâu có muốn thế, nhưng tôi hết cách rồi mà.”
Nghe những lời lặp đi lặp lại đó, Tần Bảo Điền xoay người đi thẳng, ở lại thêm chắc ông tức c.h.ế.t mất.
Ba cha con vừa đi, Tần Quân cuống cuồng đứng dậy đuổi theo, nhưng bị Tần nhị thúc giữ c.h.ặ.t lại: “Anh thôi ngay cái trò đó đi.”
Đến khi Tần Quân đuổi kịp thì ba cha con đã đạp xe đi mất hút. Họ thậm chí còn chẳng thèm ghé qua nhà mà đi thẳng luôn. Tần Quân cảm thấy mình thật xui xẻo, chuyện không thành mà còn bị ăn một trận đòn vô cớ. Mấy người khác vốn cũng định nhờ vả Tần Bảo Điền thấy vậy bỗng thấy được an ủi phần nào, đến con trai ruột mà Tần Bảo Điền còn chẳng nể mặt, huống chi là họ. Nhưng họ cũng chẳng nói lời nào t.ử tế, cứ châm chọc mỉa mai khiến Tần Quân tức đến nổ phổi. Tết nhất mà bị ăn đòn, tuy không thương gân động cốt nhưng cũng thật sự khó chịu.
Ba cha con Tần Bảo Điền đạp xe về đến huyện thành. Tần Bảo Điền bảo: “Cả nhà bốn người các con cùng lên tỉnh thành ăn Tết với mọi người đi. Bên đó có ký túc xá công nhân, hiện giờ vẫn còn mấy phòng trống, ở lại đó qua năm rồi về.”
Chuyện này Tần Tương thực ra đã gọi điện cho Tần Hải từ sớm, và anh cũng không từ chối. Trước đây Tết nào họ cũng về quê, giờ anh chị em đều ở tỉnh thành, họ qua đó cũng là lẽ đương nhiên. Dù sao cũng không thể về Tần Gia Truân ăn Tết cùng Tần Quân được.
Vì thế, khi về đến huyện, Hoàng Tú Phân đã chuẩn bị xong quà cáp, con cái cũng đã mặc quần áo chỉnh tề, cả nhà cùng ra bến xe. Khi họ lên xe khách đi tỉnh thành, Tần Quân vì không nuốt trôi cơn giận này nên cũng lôi kéo Liên Phượng Anh lên huyện. Nhưng khi họ tới nơi thì gia đình Tần Hải đã đi được nửa đường rồi. Xe khách đi tỉnh thành mỗi ngày chỉ có hai chuyến, chuyến hôm nay đã hết.
Mẹ vợ của Tần Hải cũng đã nghe kể về chuyện của anh, biết chuyện Liên Phượng Anh và Tần Bảo Điền đã ly hôn, bà chân thành khuyên nhủ: “Bà thông gia à, chúng ta làm cha mẹ tuy không thể công bằng tuyệt đối, nhưng cũng không nên gây thêm phiền phức cho con cái, đúng không? Thằng cả là con bà, chẳng lẽ mấy đứa kia thì không phải sao?”
Thực ra Liên Phượng Anh cũng không muốn đến mức này, bà chỉ là kiểu người thấy mất mặt. Nhưng Tần Quân cứ nhất quyết lôi bà đi, bà cũng chẳng còn cách nào. Giờ bị mẹ vợ Tần Hải nói thẳng vào mặt, bà không nhịn được mà thốt lên: “Tôi cũng hết cách rồi, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt cả, bọn chúng sống tốt thì giúp đỡ anh em một chút thì đã sao, đối với bọn chúng đâu có phải chuyện gì to tát.”
Vừa nghe vậy, mẹ vợ Tần Hải biết ngay bà thông gia này hết t.h.u.ố.c chữa, nên cũng chẳng khuyên thêm: “Vậy bà về đi, bọn chúng lên tỉnh thành cả rồi. Đương nhiên ông bà cũng có thể đuổi theo lên đó.”
Tần Quân mặt dày hỏi: “Vậy chúng tôi có thể ở lại đây một đêm không?”
Hoàng lão thái thái lắc đầu: “Không được, nhà chật không có chỗ chứa, ông bà tự tìm cách đi.”
Đuổi được người đi, Hoàng lão thái thái nói với chồng: “Chẳng trách ông thông gia đòi ly hôn, cái bà này đúng là không bảo nổi.”
Khi nhóm Tần Bảo Điền tới tỉnh thành thì trời đã tối mịt. Vừa ra khỏi bến xe đã thấy Tần Tương đang đạp xe ba bánh chờ sẵn. Tần Bảo Điền ngẩn ra, rồi cười nói: “Sao con lại ra đón, không bảo thằng Mễ ra à?”
Nghe xem, đúng là cha đẻ, thực ra ông đã coi Mễ Hồng Quân như người trong nhà rồi. Tần Tương cười đáp: “Anh ấy còn đang bận việc khác ạ.”
Trong lúc nói chuyện, Tần Hải dắt vợ con lại gần. Hoàng Tú Phân mỉm cười chào: “Tần Tương.” Rồi bảo hai đứa nhỏ chào cô. Hai đứa trẻ đang tuổi đáng yêu, được cha mẹ bọc kín như hai quả bóng, nãi thanh nãi khí gọi: “Cô cô!”
Tần Tương cười rạng rỡ: “Lên xe thôi, về nhà ăn cơm nào.”
Dù vậy, xe cũng không chở hết được ngần ấy người, Tần Hải và Tần Dương đành đi bộ theo sau. Về đến dưới lầu đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi. Tần Tương đẩy xe ba bánh vào thẳng cửa hàng tầng một, rồi nói với Tần Bảo Điền: “Con đi mời bác Cát cùng qua ăn cơm luôn ạ.”
Tần Bảo Điền gật đầu: “Đi đi con.”
Ông đã biết về mối quan hệ giữa Tần Tương và Mạnh Hoài Khanh. Tuy rất bất đắc dĩ và lo lắng, nhưng đúng như ông đã nói, ông không thể quyết định thay Tần Tương, chỉ có thể để cô tự làm theo ý mình. Vậy nên, người làm cha như ông chỉ còn cách giữ mối quan hệ tốt với người nhà của Mạnh Hoài Khanh. Người thân của Mạnh Hoài Khanh phần lớn ở Cảng Thành, chỉ có bác Cát ở tỉnh thành là ông có thể tiếp xúc, đương nhiên phải cư xử cho thật tốt.
