Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 510: Trở Lại Thủ Đô
Cập nhật lúc: 20/03/2026 06:08
Thái Hồng Diễm cũng chẳng phải hạng vừa, cảm thấy mất mặt nên chẳng thèm nể nang gì hai ông bà già.
Thế là hai vợ chồng già không biết bàn bạc thế nào, liền nối gót Thôi Hồng lên Thủ đô nương nhờ Vương Tuấn Sinh.
Trước khi đi, dĩ nhiên họ vơ vét hết số tiền ít ỏi còn lại trong nhà, còn bắt mỗi đứa con trai đưa thêm một trăm đồng.
Thái Hồng Diễm từ năm ngoái bắt đầu làm ăn buôn bán nhỏ cũng khá khẩm, bỏ ra một trăm đồng để tống khứ hai ông bà già đi cho rảnh nợ. Nhà anh Hai thì khó khăn hơn, nhưng Vương Nhị Trụ vẫn còn chút hiếu tâm nên cũng cố gom góp đưa tiền.
Hai vợ chồng già cứ thế dắt díu nhau lên Thủ đô.
Tần Tương nghe xong có chút cảm thán, hai vợ chồng già nhà họ Vương cũng coi như gieo gió gặt bão, mà họ lên Thủ đô cũng tốt.
Ít nhất cũng có thể gây thêm chút rắc rối cho Thôi Hồng và Vương Tuấn Sinh, tô điểm thêm chút “màu sắc” cho cuộc sống của bọn họ.
Nói xong những chuyện đó, Thái Hồng Diễm cũng chẳng thấy ngại khi kể xấu cha mẹ chồng, ngược lại còn có chút tiếc nuối: “Cũng không biết hai ông bà già đó ở chung với Thôi Hồng thế nào, nhưng cầu trời khấn Phật đừng có quay về đây nữa.”
Theo tục lệ, sau khi phân gia, cha mẹ già thường sẽ ở với con trưởng. Cô ta thật sự chẳng muốn hầu hạ hai ông bà già đó, nhìn thôi đã thấy buồn nôn.
Tần Tương cười nói: “Biết đâu người ta lại hòa thuận thì sao, lâu như vậy không thấy về, có lẽ sẽ không về nữa đâu. Dù sao cuộc sống ở Thủ đô cũng sướng hơn ở nông thôn nhiều.”
Thái Hồng Diễm thở dài: “Cũng đúng.”
Tần Tương không muốn nghe thêm mấy chuyện này nữa, liền hỏi: “Chị vừa ăn Tết xong đã lên tỉnh thành làm gì thế?”
Nghe cô hỏi, Thái Hồng Diễm có chút hưng phấn: “Trong tay chị giờ cũng tích góp được một ít tiền, nghe nói ở tỉnh thành có thể mua được nhà, chị định lên đây xem thử xem có mua được căn nào không, để sau này còn nhập hộ khẩu cho con cái đi học cho tốt.”
Tần Tương có chút bất ngờ, không ngờ Thái Hồng Diễm lại có ý thức như vậy.
Thái Hồng Diễm hỏi tiếp: “Đúng rồi, em ở tỉnh thành lâu như vậy, có biết mua nhà ở đâu thì nhập được hộ khẩu không? Trường nào tốt? Có căn nào phù hợp giới thiệu cho chị với?”
Câu hỏi dồn dập khiến Tần Tương có chút hối hận vì đã khơi mào câu chuyện. Cô không muốn tự rước rắc rối vào thân, cũng muốn tránh xa người nhà họ Vương ra, nên chỉ nói là mình không rõ lắm.
Có lẽ Thái Hồng Diễm cũng nhận ra sự kháng cự của cô, tuy có chút tiếc nuối nhưng cũng không truy hỏi thêm nữa.
Thời gian trôi qua, trên xe cũng không còn tiếng động nào khác, Thái Hồng Diễm cuối cùng cũng im miệng.
Tần Tương thở phào nhẹ nhõm.
Nào ngờ một lát sau Thái Hồng Diễm lại nhịn không được mà buôn chuyện tiếp: “Đúng rồi, Triệu Minh và Triệu Lượng em biết chứ? Hiện tại họ mua nhà ở huyện rồi, làm ăn khấm khá lắm.”
Tần Tương gật đầu: “Vâng.”
Thái Hồng Diễm lại cảm thấy tiếc nuối: “Tiếc là lúc đó chị không đào đâu ra số tiền lớn như vậy, nếu không chị cũng đã kiếm được nhiều hơn rồi. Nhưng bây giờ chị cũng thấy ổn, tự mình kiếm tiền, trong nhà mọi việc đều do chị quyết định.”
Cô ta còn thần bí nói nhỏ với Tần Tương: “Bây giờ ngay cả đồ lót của chị cũng là do chồng chị giặt, cơm nước con cái cũng một tay anh ấy lo hết.”
Có thể thấy Thái Hồng Diễm rất hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Tần Tương hiếm khi chân thành nói một câu: “Chúc mừng chị.”
Nửa quãng đường sau, Tần Tương dứt khoát nhắm mắt nghỉ ngơi. Tuy không ngủ được nhưng cũng được yên tĩnh.
Xuống xe, Tần Tương nhanh ch.óng chào tạm biệt Thái Hồng Diễm rồi đi thẳng về nhà.
Về đến nhà thì chẳng có ai, Tần Tương nằm nghỉ một lát.
Hai ngày sau đó, Tần Tương gọi mấy nhân viên ở tỉnh thành quay lại sớm để tiến hành huấn luyện đơn giản. Cô chọn ra người biết tính toán để đăng ký lớp học kế toán buổi tối, số còn lại thì tập trung vào kỹ năng phối đồ.
Bận rộn đến mùng 9, cuối cùng cũng thu dọn xong hành lý để ngày mai về Thủ đô.
Ăn một cái Tết mà cảm giác như đã trôi qua rất lâu. Ba nhân viên ở làng Vương Gia vẫn chưa lên, vì đã hẹn rằm tháng Giêng mới bắt đầu làm việc, họ vẫn có thể ở nhà thêm vài ngày.
Buổi tối, Tần Quyên dẫn Niệm Niệm sang chơi, cả nhà cùng ăn một bữa cơm. Mùng 10, cha con Tần Tương cùng Mễ Hồng Quân, Hà Lệ Bình và thành viên mới Miêu Hiểu Phượng cùng nhau trở lại Thủ đô.
Lại một lần nữa cảm thán, có “đùi lớn” để ôm đúng là sướng thật, ngồi máy bay vèo một cái là tới nơi.
Trưa xuất phát, chiều đã đến Thủ đô, vẫn còn kịp giờ ăn một bữa lẩu nóng hổi.
Chỉ là Tần Tương không ngờ rằng, lúc cô đang ngồi trên máy bay thì máy bay của Mạnh Hoài Khanh cũng vừa hạ cánh xuống sân bay tỉnh thành.
Anh đã cố gắng đẩy nhanh tốc độ, tới tận cửa hàng thì mới biết Tần Tương đã lên máy bay đi mất rồi.
Mạnh Hoài Khanh lặn lội từ Cảng Thành tới đây, chỉ mong có thể hội ngộ với cô ở đây để tạo bất ngờ. Ai ngờ, đối tượng của anh lại chẳng theo lẽ thường chút nào, không ở nhà thêm vài ngày mà đã vội vàng chạy đi rồi.
Ông cụ Cát hừ một tiếng: “Ăn phân cũng chẳng kịp nóng.”
Mạnh Hoài Khanh: “...”
Mạnh Hoài Khanh đã đến rồi thì cũng không tiện đi ngay, đành ở lại bầu bạn với ông cụ Cát hai ngày. Kết quả lại bị ông cụ ghét bỏ: “Bảo cháu ngốc cháu lại không nhận. Lúc này cửa hàng chưa mở cửa chính là lúc họ đang chuẩn bị, cháu không mau mau qua đó, còn đợi đến lúc khai trương người ta bận rộn rồi mới đi? Lúc đó người ta còn rảnh mà tiếp cháu chắc?”
“Vậy... giờ cháu đi luôn nhé?” Mạnh Hoài Khanh mỉm cười nhìn ông cậu. Ông cụ Cát tức cười: “Cháu còn đứng đó đợi ta tiễn chắc? Mau cút đi cho khuất mắt, ở đây chỉ tổ làm người ta bực mình.”
