Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 530: Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa

Cập nhật lúc: 20/03/2026 07:26

Nghĩ đến căn phòng nhỏ của mình, Tần Tương có chút đỏ mặt.

Mạnh Hoài Khanh cười nói: "Ngày thường anh thường ở lại đây cho tiện công việc."

Tần Tương gật đầu: "Em đúng là vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị đấy."

"Vậy tặng cho em nhé?" Mạnh Hoài Khanh nửa đùa nửa thật.

Tần Tương chậc lưỡi: "Thế chẳng hóa ra anh là 'đại lão vung tiền vì hồng nhan' à?"

Mạnh Hoài Khanh không biết từ lúc nào đã đặt hộp đồ ăn xuống, anh vươn tay nắm lấy tay cô, chân thành nói: "Anh biết dù anh có cho em cũng sẽ không nhận, nhưng anh muốn em hiểu lòng anh, phàm là thứ anh có, anh đều không tiếc."

Ánh mắt anh quá đỗi dịu dàng, Tần Tương suýt chút nữa đã chìm đắm trong sự ngọt ngào ấy. Với hình tượng của Mạnh Hoài Khanh, nếu trong phim thần tượng thì chắc chắn là nam phụ vạn người mê, nhưng hiện tại cô thực sự không có sức kháng cự trước người đàn ông này.

Cô mỉm cười, khẽ siết lấy ngón tay anh: "Em đúng là sẽ không nhận đâu, thứ em muốn em sẽ tự mình nỗ lực giành lấy."

Mạnh Hoài Khanh không hề ngạc nhiên trước phản ứng của cô, dường như đó là điều hiển nhiên. Nếu Tần Tương thực sự nhận lấy, có lẽ cô đã không còn là Tần Tương mà anh yêu nữa.

"Ăn cơm đã, để anh xem em làm món gì ngon nào." Mạnh Hoài Khanh dắt tay cô đến khu tiếp khách, đặt đồ ăn lên chiếc bàn nhỏ và mở hộp cơm ra.

Vì thời tiết bây giờ đã nóng nên không sợ đồ ăn bị nguội. Bốn món ăn, hai món cay, hai món thanh đạm, ngoài ra cô còn chuẩn bị thêm một phần cháo kê cho Mạnh Hoài Khanh, rất giản dị và ấm cúng.

Khi cô đang bày biện đồ ăn, cửa văn phòng khẽ gõ, chính là cô nhân viên lúc nãy mang hai ly nước vào. Sau khi đặt xuống, mắt cô ta nhanh ch.óng liếc qua bàn ăn rồi vội vàng rời đi.

Tần Tương đầy ẩn ý nói: "Nhân viên của anh dường như rất tò mò về quan hệ của chúng ta."

Mạnh Hoài Khanh nhướng mày: "Em ghen à?"

Tần Tương hỏi ngược lại: "Anh nhìn thấy chỗ nào là em đang ghen?"

Mạnh Hoài Khanh tiếc nuối thở dài: "Xem ra anh không có phúc được thấy em ghen rồi."

Tần Tương dở khóc dở cười: "Anh cứ mơ đi."

Nhìn Tần Tương ăn ớt cay đến mức ch.óp mũi lấm tấm mồ hôi, Mạnh Hoài Khanh đột nhiên thấy thèm: "Hay là anh thử một chút nhé?"

Tần Tương ngăn lại, cảnh giác nói: "Em khuyên anh là không nên, nếu không lại phải vào bệnh viện thì em không đi thăm đâu đấy."

"Vậy là kế hoạch của anh thất bại rồi." Mạnh Hoài Khanh bất đắc dĩ cầm thìa húp một ngụm cháo kê vẫn còn hơi ấm, rất vừa miệng. Anh nói tiếp: "Trước đây em bảo chúng ta không ăn chung một nồi được, giờ xem ra hoàn toàn có thể mà."

Tần Tương cười như không cười: "Đúng vậy, vốn dĩ em làm hai món là đủ ăn, giờ lại phải làm thêm hai món nữa, khối lượng công việc tăng gấp đôi đấy."

Mạnh Hoài Khanh chột dạ: "Hay là anh thuê cho em một người giúp việc nhé?"

Tần Tương lắc đầu: "Hầu hết thời gian em đều ở trường, cần người giúp việc làm gì. Sau này cần em sẽ tự tìm người hợp ý."

Vấn đề này Mạnh Hoài Khanh không kiên trì nữa, những chuyện nhỏ nhặt này Tần Tương luôn có thể tự sắp xếp ổn thỏa.

Tiếp đó, Tần Tương hỏi: "Chuyện ở khu bán sỉ là anh gây áp lực à?"

Mạnh Hoài Khanh bình thản đáp: "Chỉ là thuận miệng nói một câu thôi."

Tần Tương thở dài: "Em luôn nói muốn dựa vào năng lực của mình để đứng vững ở Thủ đô, nhưng kết quả là ngay cả một tên tiểu thương bán sỉ cũng phải nhờ đến anh giúp đỡ."

Về điểm này, Mạnh Hoài Khanh không tán thành: "Kinh doanh cần dựa vào thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Thiên thời chính là thời đại hiện nay, quốc gia đang tạo điều kiện tốt nhất. Địa lợi, Thủ đô tuy không gần Cảng Thành nhưng lại là trung tâm chính trị, văn hóa của Hoa Quốc, là đầu mối giao thông cực kỳ quan trọng. Còn nhân hòa, không chỉ là bản thân mình mà còn bao gồm cả nhân mạch. Gạt chuyện chúng ta là người yêu sang một bên, chúng ta còn là bạn bè, việc hỗ trợ lẫn nhau là lẽ đương nhiên. Biết đâu một ngày nào đó anh cũng cần mượn thế của em thì sao."

Tần Tương nhìn anh, đôi mắt anh vẫn ôn hòa như cũ, nhưng lời nói ra lại vô cùng thuyết phục. Cô thừa nhận anh nói đúng, liền gật đầu: "Em biết, chỉ là có chút cảm thán thôi."

"Làm người thì không nên suy nghĩ quá nhiều, nghĩ nhiều chỉ làm mình thêm khổ thôi." Mạnh Hoài Khanh nói: "Đôi khi phải nhìn vào hiện tại, niềm vui trước mắt mới là quan trọng nhất. Mượn thế của ai không quan trọng."

Tần Tương ngẩn người, rồi gật đầu: "Vâng."

Hai người đang ăn cơm thì cửa văn phòng đột nhiên bị gõ vang. Đôi mày Mạnh Hoài Khanh không tự chủ được mà nhíu lại. Miêu Thịnh bước vào: "Lão bản, Hướng tiểu thư tới, muốn gặp anh ạ."

Ánh mắt Mạnh Hoài Khanh đột nhiên trở nên lạnh lẽo: "Miêu Thịnh, cậu lại muốn quay về Cảng Thành rồi sao?"

"Tôi đi xử lý ngay đây ạ." Miêu Thịnh nhanh ch.óng đáp lời rồi đóng cửa đi ra ngoài.

Khi cửa mở, Tần Tương chỉ nghe thấy tiếng nói chuyện rất nhỏ. Cô tò mò hỏi: "Hay là anh ra tiếp khách trước đi?"

"Không cần, ăn cơm đã." Mạnh Hoài Khanh chậm rãi húp hết bát cháo kê, rồi ăn thêm chút thức ăn, thần sắc vẫn bình tĩnh tự nhiên. Thấy Tần Tương tò mò nhìn mình, anh vươn tay gõ nhẹ vào đầu cô: "Đừng có nghĩ ngợi lung tung."

Tần Tương lườm anh một cái: "Cái đầu này của em quý giá lắm đấy, anh đừng có gõ."

Mạnh Hoài Khanh bật cười đầy sảng khoái: "Vậy em gõ lại đi?" Nói rồi anh còn ghé đầu lại gần.

Tần Tương cảm thấy hai người cứ như đang tán tỉnh nhau, cô cười một tiếng rồi cúi đầu ăn tiếp: "Ăn cơm đi, ai mà rảnh rỗi như anh chứ."

Nếu đại lão bản đã không vội thì Tần Tương cũng chẳng việc gì phải cuống lên, cứ thong thả mà ăn thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.