Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 681: Lời Thỉnh Cầu Của Người Mẹ

Cập nhật lúc: 22/03/2026 13:05

Tần Tương nhíu mày: “Bệnh viện?”

“Phải.” Mạnh Hoài Khanh giải thích: “Người đứng ngoài cửa là mẹ của Hạ Thành Hoa. Bà ấy nói ngày cửa hàng em khai trương, anh ta lái xe đ.â.m vào gốc cây, đã hôn mê mấy ngày nay rồi. Trong lúc mê sảng cứ luôn miệng gọi tên em. Bà ấy hy vọng em có thể đến thăm anh ta.”

Nghe vậy, Tần Tương cảm thấy một trận chán ghét. Nếu mẹ của Hạ Thành Hoa là Lưu Phương Lâm có thể tìm đến tận đây và gặp được Mạnh Hoài Khanh, thì chắc chắn bà ta không thể không biết mối quan hệ giữa cô và anh. Trong hoàn cảnh như vậy mà vẫn có thể nói ra những lời đó, không biết là đang toan tính điều gì.

Tần Tương im lặng, sắc mặt không tốt. Mạnh Hoài Khanh bước tới ôm lấy cô: “Nếu em không muốn đi, chúng ta sẽ không đi.”

Tần Tương cười lạnh: “Anh ta đ.â.m vào cây đâu phải do em làm, giờ lại đổ lỗi lên đầu em sao?”

Cô thực sự không muốn đi, nhưng Hạ Thành Hoa trước đây cũng từng giúp đỡ cô, nếu tuyệt đối không đi thì e rằng lại mang tiếng m.á.u lạnh vô tình. Nhưng đi thì cô lại thấy nghẹn khuất, khó chịu, dù sao kiểu gì cũng thấy phản cảm.

Mạnh Hoài Khanh hỏi: “Vậy giờ em tính sao?”

Tần Tương suy nghĩ một chút rồi nói: “Dù anh ta có làm người ta phiền lòng, nhưng trước đây đúng là có giúp đỡ em. Đó là sự thật không thể phủ nhận. Đã vậy, nếu em không đi thì cũng không hay cho lắm.”

“Được.” Mạnh Hoài Khanh lấy quần áo cho cô mặc: “Đi thôi, anh đi cùng em.”

Tần Tương gật đầu: “Vâng.”

Hai người mặc quần áo chỉnh tề đi ra ngoài. Lưu Phương Lâm đang đứng ở cửa, cau mày suy nghĩ m.ô.n.g lung. Bà cũng biết lúc này tìm đến là không thích hợp, nhất là khi thấy người ra mở cửa, bà hiểu ngay hai người họ đã sống chung, nói không chừng sắp kết hôn đến nơi, con trai bà chẳng còn hy vọng gì nữa. Nhưng dù biết vậy bà vẫn phải đến. Đêm đó Thành Hoa rõ ràng là mất kiểm soát cảm xúc nên mới phóng xe nhanh, không nhìn rõ đường nên mới đ.â.m vào cây. Dẫu biết chuyện này không liên quan trực tiếp đến Tần Tương, nhưng trong lòng bà vẫn không thoải mái, cũng thấy không đáng cho con trai mình. Thiên hạ thiếu gì phụ nữ, vừa ưu tú vừa xinh đẹp không thiếu, cớ sao cứ phải vì một người như thế này mà hành hạ bản thân. Nếu không phải vì Thành Hoa mấy ngày liền không tỉnh, lại cứ gọi tên Tần Tương, bà đã không hạ mình tìm đến đây.

Đang mải suy nghĩ thì Tần Tương và Mạnh Hoài Khanh bước ra. Tần Tương nhận ra Lưu Phương Lâm, mở lời: “Chào bác ạ.”

Lưu Phương Lâm định mỉm cười nhưng không cười nổi, bà áy náy nói: “Làm phiền hai cháu rồi.”

Tần Tương lắc đầu: “Bác khách sáo quá. Dù sao Hạ doanh trưởng cũng từng là huấn luyện viên của chúng cháu, trước đây anh ấy cũng từng giúp đỡ cháu, lễ nghĩa qua lại là chuyện nên làm, cháu nên đi thăm anh ấy.”

Nghe cô phân định rạch ròi như vậy, Lưu Phương Lâm trong lòng càng thêm khó chịu. Bà nhường đường nói: “Đi thôi, lên xe bác đưa đi.”

Tần Tương lắc đầu: “Không cần đâu ạ, bác cứ cho cháu địa chỉ, chúng cháu tự đi là được.”

Vừa dứt lời, vệ sĩ của Mạnh Hoài Khanh đã lái xe tới. Lưu Phương Lâm thấy vậy cũng không ép, liền báo tên bệnh viện rồi chui vào xe mình dẫn đường phía trước.

Tần Tương và Mạnh Hoài Khanh lên chiếc Mercedes của anh. Xe bám theo phía sau, Tần Tương ngáp một cái: “Thật là...” Cô cũng chẳng biết nói gì hơn. Mệt thì đúng là mệt thật, vừa mới vận động mạnh xong, lại còn chủ động nhiệt tình một phen, giờ chân tay vẫn còn hơi bủn rủn.

Mạnh Hoài Khanh vỗ vỗ vai mình: “Bờ vai này cho em mượn đấy.”

Tần Tương cũng không khách sáo, tựa ngay vào, còn không quên oán trách: “Đều tại anh cả.”

Mạnh Hoài Khanh dở khóc dở cười: “Được rồi, đều tại anh.” Anh ghé sát tai Tần Tương thì thầm điều gì đó, Tần Tương tức giận đ.ấ.m anh một cái, nghiến răng: “Im đi.” Mạnh Hoài Khanh cười sảng khoái.

Nhưng khi đến bệnh viện, Tần Tương thu lại nụ cười. Xuống xe, cô đi theo Lưu Phương Lâm lên tầng 4, vào một phòng bệnh đơn, nhìn thấy Hạ Thành Hoa đầu quấn băng trắng xóa như quả bóng. Lưu Phương Lâm nhìn hai người họ tay trong tay không rời, lại nhìn đứa con trai vì tình mà bị thương, bà không khỏi đau lòng, xót xa vô cùng.

Mạnh Hoài Khanh vỗ nhẹ tay Tần Tương: “Anh đợi em ở cửa.”

Tần Tương gật đầu, bước tới. Lưu Phương Lâm đứng ở cửa, không đi theo vào. Hạ Thành Hoa nằm trên giường, mất đi vẻ kiêu ngạo thường ngày, im lặng đến lạ thường. Tần Tương ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường, quả nhiên nghe thấy miệng Hạ Thành Hoa mấp máy. Cô ghé sát lại gần, đúng là nghe thấy anh ta gọi tên mình. Lẽ ra được người khác nhớ nhung thì phải vui mới đúng, nhưng cô đã có đối tượng ổn định mà vẫn bị người khác tơ tưởng, cảm giác này chẳng mấy dễ chịu.

Tần Tương khẽ lên tiếng: “Hạ Thành Hoa, nằm đây vui lắm sao?”

Người trên giường vẫn im lìm, sắc mặt tái nhợt không một giọt m.á.u. Tần Tương cười khẽ: “Dù anh có không tỉnh lại thì chúng ta cũng chẳng có hy vọng gì đâu.”

Được rồi, cô thực sự không biết phải nói gì với một Hạ Thành Hoa đang bất tỉnh thế này. Cô chỉ sợ mình nói xong, anh ta lại tức quá mà không thèm tỉnh lại luôn. Tần Tương cảm thấy mình không có khiếu an ủi người khác, đối với Hạ Thành Hoa lại càng không biết nói gì. Cô chỉ nói như đang làm cho xong nhiệm vụ: “Hạ Thành Hoa, tỉnh lại đi, mẹ anh đang rất lo lắng cho anh đấy.”

Cô cứ ngỡ lời mình nói chẳng có tác dụng gì, nhưng người trên giường sau khi nghe xong lại từ từ mở mắt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.