Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 721: Bắt Lũ Chuột Nhắt
Cập nhật lúc: 22/03/2026 15:02
Tần Tương cười mắng: “Anh mơ đẹp quá nhỉ.”
Mạnh Hoài Khanh bật cười ha hả: “Vậy chờ anh về nhé.”
Tần Tương “ừ” một tiếng, hỏi thăm: “Bên đó bận rộn thế nào rồi?”
“Cũng ổn, vì có mấy con chuột nhắt định giở trò nên anh đang bận bắt chuột.”
Tần Tương vui vẻ nói: “Thế thì khéo quá, em cũng vừa mới tóm được lũ chuột bên này xong. Anh cũng phải nhanh lên đấy, không được thua em đâu.”
Mạnh Hoài Khanh ngẩn ra: “Bên em cũng có chuột sao?”
Tần Tương liền kể lại chuyện Lý Chí Quốc và Phó Vân Mai đã làm: “Dù sao thì phía Cục Công an đang điều tra rồi, chuyện sau đó thế nào không còn liên quan đến chúng ta nữa.”
Hai người trò chuyện thêm một lát, Mạnh Hoài Khanh còn có tâm trí kể cho cô nghe mấy chuyện bát quái giải trí ở Cảng Thành, sau đó mới gác máy.
Mạnh Hoài Khanh ở lại Cảng Thành thực chất là vì việc kinh doanh của công ty và chuyện cổ phiếu, nhưng cũng có liên quan đến vấn đề làm ăn của nhà họ Khương.
Vì vụ bê bối của Khương Ngọc Cường, cổ phiếu của Khương thị liên tục giảm sàn nhiều phiên, tổn thất vô cùng t.h.ả.m trọng. Khương Lập Thành vì muốn cứu vãn tình thế, định chuyển dịch sản nghiệp sang đại lục. Đáng tiếc là phía đại lục không hề ngốc, họ đã điều tra rõ ràng về nhà họ Khương, lại thêm Mạnh Hoài Khanh âm thầm gây khó dễ, nên kế hoạch của nhà họ Khương không thành công.
Lần này Mạnh Hoài Khanh về Cảng Thành còn định tìm người thâu tóm cổ phần Khương thị, muốn dồn nhà họ Khương vào đường cùng.
Tuy nhiên, những việc này Mạnh Hoài Khanh không nói với Tần Tương, mà cô cũng không hỏi, cô vốn chẳng mặn mà gì với mấy cốt truyện cẩu huyết của hào môn.
Cúp điện thoại xong, Tần Tương quay lại trường học. Vừa mới tới nơi, cô đã bị Mai Lâm kéo đi: “Đi mau, đi xem náo nhiệt nào.”
Đến bảng thông báo bên ngoài thư viện, cô thấy một đám đông đang vây kín xem náo nhiệt.
Tần Tương thắc mắc: “Có chuyện gì vậy?”
Mai Lâm cười đáp: “Chuyện của Phó Vân Mai đấy, cô ta bị trường học khai trừ rồi, thông báo vừa mới dán lên xong.”
Mai Lâm kéo Tần Tương lách qua đám đông như một con chạch, chen lên phía trước. Trên bảng thông báo dán một tờ giấy A4 ghi rõ nguyên nhân và quyết định xử lý khai trừ đối với Phó Vân Mai. Cuối thông báo còn nhắc nhở sinh viên không được vi phạm pháp luật.
Chuyện này mấy ngày trước chỉ là tin đồn nhỏ trong Học viện Nghệ thuật, giờ dán công khai thế này, coi như cả trường đều biết.
Tần Tương liếc nhìn một cái rồi kéo Mai Lâm đi ra. Mai Lâm không nhịn được hỏi: “Cậu bảo giờ cô ta có hối hận không?”
Tần Tương lắc đầu: “Không biết, nhưng tớ thiên về khả năng cô ta đang rủa xả tớ thì đúng hơn.”
Trách không được sáng sớm nay cô cứ hắt hơi suốt, hóa ra là có người đang mắng mình.
Mai Lâm cười nói: “Cô ta đáng đời thôi. Nhưng Bối Nam Nam cũng may thật, sớm cắt đứt quan hệ với cô ta, nếu không cũng bị vạ lây rồi.”
Hai người vừa dứt lời thì thấy người phía trước quay đầu lại nhìn mình một cái.
Cả hai tức khắc ngượng ngùng, vì người đứng phía trước chính là Bối Nam Nam.
Dù Bối Nam Nam đã sớm tuyệt giao với Phó Vân Mai, nhưng cô ta cũng chẳng ưa gì Tần Tương, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi thẳng.
Mai Lâm thè lưỡi: “Ngượng quá đi mất.”
Tần Tương cười bảo: “Sau này tốt nhất là đừng nói xấu sau lưng người khác.”
Nói xong, hai người quay về ký túc xá, những người khác cũng đã về rồi.
Mấy cô gái xoa xoa tay than vãn: “Lạnh quá, trời đông thế này mà có cái lò sưởi thì tốt biết mấy.”
Đinh Hương cười đáp: “Đừng có mơ, ký túc xá đông người thế này, dùng lò sưởi nguy hiểm lắm, nhà trường không cho phép đâu.”
Trường của họ đã có tuổi đời khá lâu, ký túc xá lại càng cũ kỹ, thiết bị lạc hậu.
Tần Tương cũng muốn mỗi ngày về nhà đốt sưởi sàn cho ấm áp, nhưng giờ chỉ còn một tháng nữa là đến kỳ thi cuối kỳ, đi lại bất tiện, mà ở trường học tập trung ôn luyện vẫn tốt hơn.
“Thôi cứ chịu khó vậy, đắp thêm cái chăn nữa.” Tần Tương vừa nói vừa đi múc nước rửa mặt đ.á.n.h răng. Lúc quay lại, cô thấy có người đang đứng nói chuyện với dì quản lý ký túc xá ở dưới lầu.
Tần Tương không để ý, định đi thẳng lên trên thì đột nhiên nghe thấy có người gọi với theo: “Tần Tương, chuyện Phó Vân Mai ở chuyên ngành các cậu bị khai trừ là thật à?”
Tần Tương quay đầu lại nhìn, mỉm cười: “Tôi có phải lãnh đạo trường đâu mà biết được.”
Nói xong, cô xách phích nước nóng đi thẳng.
Thời này thi đỗ đại học không dễ dàng gì, Phó Vân Mai bị khai trừ như vậy, chắc chắn sẽ có người thấy tiếc nuối, thậm chí có kẻ còn cho rằng Tần Tương quá nhẫn tâm.
Nhưng đối với kẻ thù mà không tàn nhẫn thì chính là có lỗi với bản thân. Phó Vân Mai lần này bị bắt quả tang, liệu sau này có còn làm chuyện xấu nữa không?
Con người ta làm sai thì phải chấp nhận hình phạt, không thể vì khóc lóc đáng thương hay hoàn cảnh khó khăn mà được tha thứ.
Tần Tương lên lầu, trong phòng mọi người cũng đang bàn tán xôn xao về chuyện này.
Vài ngày sau, có người đến trường dọn dẹp đồ đạc của Phó Vân Mai để mang đi.
Nghe nói đó là mẹ của Phó Vân Mai, một người phụ nữ uốn tóc xoăn đại sóng, đi giày cao gót, khí thế rất hung hăng.
Mấy cô gái đang ngồi trong phòng cảm thán về chuyện của Phó Vân Mai thì nghe thấy tiếng gõ cửa “rầm rầm”.
Bên ngoài có người hét lớn: “Tần Tương, cô mở cửa ra cho tôi!”
Mọi người kinh ngạc, Mai Lâm nói: “Ai thế nhỉ? Nghe giọng đáng sợ quá.”
Đinh Hương đập tay xuống bàn, hốt hoảng: “Có khi nào là mẹ của Phó Vân Mai không?”
Mấy người lo lắng nhìn Tần Tương, Mai Lâm can ngăn: “Chúng ta đừng mở cửa.”
