Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 922: Kế Hoạch Nhượng Quyền Kinh Doanh
Cập nhật lúc: 23/03/2026 15:12
Năm đó, anh trai bà chính là người thừa kế được định sẵn của gia tộc. Nếu không phải xảy ra bao nhiêu biến cố, ông đã sớm là người đứng đầu nhà họ Cát rồi.
“Anh...”
“Thu lại nước mắt đi.” Bác Cát đứng dậy, “Già rồi, khóc trông xấu lắm.”
Tần Tương và Mạnh Hoài Khanh rời khỏi tứ hợp viện, đi một quãng đường dài mà không ai nói lời nào. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, Tần Tương không dưới một lần quay sang nhìn anh. Mạnh Hoài Khanh bắt gặp ánh mắt lo lắng của cô, khẽ nói: “Em không cần lo lắng đâu, anh không sao.”
Tần Tương "ừ" một tiếng: “Em không lo, anh là người biết nhìn thoáng mà.”
“Không phải anh nhìn thoáng đâu.” Mạnh Hoài Khanh dừng bước, ôm lấy cô vào lòng, “Mà là vì anh biết, dù cả thế giới có phản bội anh, bên cạnh anh vẫn luôn có em. Tần Tương của anh sẽ luôn đứng về phía anh mà không cần bất cứ lý do gì.”
Tần Tương rúc vào n.g.ự.c anh, bật cười khúc khích: “Anh tự tin về em quá nhỉ.”
“Tất nhiên rồi.” Mạnh Hoài Khanh đầy vẻ tự tin, “Trên thế giới này, không ai hiểu anh và hợp với anh hơn em, cũng không ai hiểu em và hợp với em hơn anh. Chúng ta chính là một cặp trời sinh, xứng đôi nhất thế gian.”
Giọng nói kiên định đầy mị lực của anh khiến Tần Tương ngước nhìn bờ cằm cương nghị và ánh mắt sâu thẳm ấy, trái tim cô không khỏi rung động. Làm sao bây giờ, cô lại rung động mất rồi.
Về đến nhà, hai người cùng tắm rửa, trao nhau những nụ hôn nồng cháy và trải qua một đêm mặn nồng, trút bỏ hết mọi phiền muộn vào vòng tay nhau. Không ai nhắc lại chuyện buổi tối nữa, họ cứ thế chìm vào giấc ngủ say sau khi đã mệt nhoài.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cả hai đều rạng rỡ, tinh thần sảng khoái. Mạnh Hoài Khanh bảo: “Mấy ngày tới anh phải về Cảng Thành để sắp xếp nốt những khâu cuối cùng. Chờ anh quay lại, chúng ta sẽ cùng đi dự đám cưới Tam ca.”
“Lâu vậy sao?” Tần Tương lập tức hiểu ra, “Em biết rồi, anh cứ chuẩn bị cho tốt. Ngành này của anh có lẽ không bị ảnh hưởng quá lớn, nhưng vẫn nên đề phòng.”
“Được.” Mạnh Hoài Khanh nói, “Chúc anh may mắn vượt qua sóng gió, chúc Tần lão bản đại thắng một mẻ lớn.”
Tần Tương gật đầu: “Nhất định rồi.”
Mạnh Hoài Khanh tuy phải về Cảng Thành nhưng vẫn cần sắp xếp công việc tại thủ đô. Tần Tương đã làm thì làm cho tới cùng, cô rút thêm một khoản tiền đưa cho Mạnh Hoài Khanh: “Nhờ anh chuyển cho Trần tiểu thư, tiếp tục mua thêm cổ phiếu giúp em.”
Mạnh Hoài Khanh kinh ngạc: “Tầm này giá không hề thấp đâu đấy.”
“Nhưng vẫn còn hơn một tháng nữa, chắc chắn vẫn còn lời.” Tần Tương không chút do dự.
Kiếm tiền chính là như vậy, sơ sẩy một chút là trắng tay, nhưng cũng có thể một bước lên mây. Nếu thua, cô vẫn còn chuỗi cửa hàng, cùng lắm là mất đi lợi nhuận, tích lũy lại từ đầu. Nhưng nếu thắng, cô sẽ có một nguồn vốn khổng lồ để đổi thành ngoại hối mang về. Khi đó, cô sẽ có vốn để mở xưởng ở Bằng Thành, mở rộng chi nhánh trên toàn quốc, thậm chí là mua đất xây khách sạn hay khu dân cư. Cô tuy không thể thay đổi lịch sử Hoa Quốc, nhưng hoàn toàn có thể để lại một dấu ấn đậm nét trong thời đại này.
Sau khi Mạnh Hoài Khanh đi, Tần Tương cũng không ra ngoài. Tần Đông sẽ tập hợp việc ở cửa hàng mang đến cho cô xử lý, Mễ Hồng Quân cũng thường xuyên qua báo cáo tình hình xưởng. Những lúc rảnh rỗi, cô ở nhà vẽ mẫu thiết kế. Cô cần giao bản thảo cho bên Hướng Dương Hồng, rồi cả các mẫu cho thương hiệu Tương Ái, Tương Luyến của riêng mình.
Chiều tối, Mễ Hồng Quân đạp xe đến báo cáo công tác, vẻ mặt hiện rõ sự ngượng ngùng khi thấy Tần Tương. Cô liếc xéo cậu ta: “Biết lỗi chưa?”
“Em không nên truyền tin vịt.” Mễ Hồng Quân cảm thấy oan ức, “Em có hỏi chị Tần Quyên, chị ấy bảo có khả năng...”
Tần Tương cười như không cười: “Đúng rồi, 'có khả năng', thế là cậu đi rêu rao với Đàm Tú và Miêu Hiểu Phượng là tôi mang thai, làm họ hớt hải mang quà đến thăm tôi.” Nói rồi, Tần Tương lấy ra hai hộp sữa bột nhét vào tay Mễ Hồng Quân: “Cầm lấy mà bồi bổ, sớm ngày cùng Hách Tinh Tinh sinh một đứa béo tốt nhé.”
Câu nói khiến mặt Mễ Hồng Quân đỏ như gấc: “Chị, em sai rồi, em thật sự biết lỗi rồi.”
Tần Tương lườm một cái: “Còn nói hươu nói vượn nữa là tôi cho ăn đòn đấy.”
Mễ Hồng Quân gãi đầu cười hì hì: “Em không dám nữa đâu.” Nói xong, cậu vội vàng lấy các văn kiện cần ký tên, sắp xếp theo thứ tự quan trọng để Tần Tương duyệt. Cậu dè dặt báo cáo: “Lần này Hạ Thành Hoa lại đặt thêm không ít hàng.”
Ngay cả Tần Tương cũng không ngờ Hạ Thành Hoa lại thực sự nhập hàng từ xưởng may Ái Mỹ, đúng là chuyện lạ. Nhưng khách đến nhà là khách, cô không có lý do gì để từ chối. Lần trước đôi bên không vui vẻ gì nên Mễ Hồng Quân đứng ra tiếp đãi. Sau khi ký đơn hàng, Mễ Hồng Quân sợ Hạ Thành Hoa sẽ gây khó dễ về chất lượng nên đã kiểm tra cực kỳ gắt gao trước khi xuất xưởng. Không ngờ Hạ Thành Hoa bán rất chạy, nhưng không bán ở chợ sỉ mà hình như mở cửa hàng riêng ở đâu đó. Đây đã là lần thứ hai trong tháng ông ta đến nhập hàng.
Tần Tương không quá bận tâm, chỉ dặn: “Khách đến là quý, bán được hàng là khách tốt. Đúng rồi, bước tiếp theo tôi định không tự mở thêm cửa hàng nữa, mà sẽ áp dụng hình thức nhượng quyền (franchise).”
Mễ Hồng Quân ngơ ngác: “Thế thì khác gì việc họ cứ lấy hàng của mình về bán như hiện tại ạ?”
