Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 929: Khoảng Cách Giữa Những Người Bạn
Cập nhật lúc: 23/03/2026 21:09
Tần Tương thấy sắc mặt Triệu Văn Na có vẻ không tốt, liền hỏi: "Sao thế? Có chuyện gì không vui à?"
"Cũng không hẳn." Triệu Văn Na thở dài: "Mình cảm thấy Quan Ngọc Bình dường như có ý kiến về việc mình âm thầm học trước chương trình."
Tần Tương không nhịn được mà nhíu mày. Cô cứ ngỡ Triệu Văn Na không nhận ra, không ngờ cô ấy đã cảm nhận được rồi.
Quan Ngọc Bình vốn luôn có chút cao ngạo, tuy đôi khi lời nói hơi khó nghe nhưng về cơ bản vẫn giữ được hòa khí. Thế nhưng lần này, phản ứng của cô ấy đối với việc Triệu Văn Na muốn xin tốt nghiệp sớm để học thẳng lên cao học lại quá gay gắt.
Từ sau hôm Triệu Văn Na nói chuyện đó, Quan Ngọc Bình lúc nào cũng sa sầm mặt mày, hỏi gì cũng không nói.
Triệu Văn Na nhìn Tần Tương: "Tần Tương, mình làm sai sao?"
"Không hề." Tần Tương an ủi: "Đây vốn là chuyện riêng của cậu. Chuyện học vượt cấp trước đây không phải chưa từng có, nhưng cậu đã ghi nhớ trong lòng và nỗ lực vì nó, người khác có quyền gì mà nói? Có nói thì cũng chỉ là ghen tị, bản thân không làm được nên cũng không muốn người khác làm được. Cô ấy là người thủ đô, nguồn tin tức nhiều hơn chúng ta, lẽ nào lại không biết chuyện này? Cô ấy không làm, rõ ràng là vì không có ý thức đó, hoặc không muốn làm. Không thể vì cô ấy không làm mà bắt cậu cũng phải đứng yên một chỗ. Cậu cứ yên tâm đi con đường của mình là được."
Triệu Văn Na gật đầu.
Đang định nói tiếp thì Đinh Hương bước vào: "Văn Na, cho mình mượn con d.a.o gọt hoa quả, bọn mình bổ dưa hấu."
Triệu Văn Na vội đưa d.a.o cho cô ấy: "Cẩn thận nhé."
"Biết rồi." Đinh Hương nhận lấy d.a.o, rồi hạ thấp giọng nói: "Mình thấy Ngọc Bình có vẻ không vui lắm đâu."
Tần Tương cười đáp: "Chắc là vì không được học bổng nên buồn thôi, lát nữa bảo cô ấy ăn nhiều thịt một chút là hết buồn ngay."
Đinh Hương không nghi ngờ gì, gật đầu đi ra ngoài.
Triệu Văn Na lộ vẻ bất đắc dĩ, Tần Tương vỗ vai cô ấy: "Cứ là chính mình đi. Nếu cô ấy vì chuyện này mà nảy sinh mâu thuẫn với cậu thì cũng đành chịu thôi."
Cô không khỏi nhớ lại lúc trước Quan Ngọc Bình cứ gặng hỏi về chuyện của cô và Hạ Thành Hoa, khi đó cô cũng thấy rất khó chịu, nhưng sau đó Quan Ngọc Bình không nhắc lại nữa nên cô cũng bỏ qua.
Bữa trưa do Triệu Văn Na làm chủ bếp, nấu sáu món: ba món nộm và ba món xào nóng. Nấu xong mồ hôi đầm đìa, Triệu Văn Na cầm quần áo nói: "Các cậu cứ ngồi xuống ăn trước đi, mình đi tắm qua một cái, người ngợm dính dấp đầy mùi khói dầu khó chịu quá."
Mai Lâm xua tay: "Cậu mau đi đi, bọn mình đợi, không vội."
Đợi Triệu Văn Na đi tắm, Quan Ngọc Bình mới liếc nhìn Tần Tương một cái rồi nói: "Trước đây chúng ta đã không giống Tần Tương rồi, giờ đến cả Triệu Văn Na cũng khác biệt luôn."
Câu nói vừa dứt, Tần Tương đã không nhịn được mà nhíu mày. Những người khác cũng nhìn nhau ái ngại.
Tần Tương nhìn thẳng vào Quan Ngọc Bình: "Chúng ta có gì mà không giống nhau? Chẳng phải đều hai mắt, một mũi, một miệng sao?"
Quan Ngọc Bình né tránh ánh mắt của cô: "Ý mình không phải thế..."
"Vậy ý cậu là gì?" Tần Tương nhân lúc Triệu Văn Na không có ở đây, nói thẳng luôn: "Triệu Văn Na không nói trước với chúng ta chuyện này, nhưng cậu ấy có làm gì sai không? Việc này trước đây không phải chưa từng xảy ra, cậu là người thủ đô, lẽ nào cậu không biết? Cho dù cậu ấy có nói với chúng ta, liệu cậu có liều mạng như cậu ấy để theo đuổi khả năng đó không?"
Quan Ngọc Bình mím môi không nói lời nào.
Đinh Hương bùi ngùi lên tiếng: "Các cậu thì mình không biết, nhưng mình thì chắc chắn là không được rồi. Chương trình hiện tại mình học đã thấy đuối lắm rồi, mình chỉ biết ngưỡng mộ thôi."
Mai Lâm cũng gật đầu: "Đúng vậy, cậu ấy vừa có thiên phú vừa nỗ lực, chúng ta nên cổ vũ cho cậu ấy mới phải."
"Hóa ra chỉ có mình tôi là kẻ hẹp hòi." Quan Ngọc Bình nhìn hai người kia, mỉa mai: "Chỉ mình tôi lòng dạ hẹp hòi, được chưa?"
"Thì đúng là vậy mà." Mai Lâm không nhịn được buột miệng, nói xong liền thè lưỡi.
Quan Ngọc Bình đứng phắt dậy định bỏ về, Minh Xuyên Thêu vội kéo cô ấy lại: "Cậu làm gì thế, khó khăn lắm mới tụ tập ăn bữa cơm, cứ phải làm cho mọi người mất vui mới chịu à? Nếu cậu có ý định đó thì năm ba này cậu học xong nội dung của hai năm đi, chương trình năm tư vốn chỉ có nửa năm, mùa đông cậu có thể xin tham gia kỳ thi cao học mà."
Quan Ngọc Bình đang định cãi lại thì Triệu Văn Na bước ra. Cô cười nói: "Lát nữa các cậu cũng đi tắm đi, trời nóng tắm xong thoải mái lắm."
Mai Lâm cười hì hì: "Thế thì mình không nể nang gì tiền nước nhà cậu đâu nhé."
"Đừng khách sáo, cứ dùng tự nhiên." Triệu Văn Na cười ngồi xuống, rồi lại đứng dậy lấy một túi nước ngọt mang qua: "Tuy không có đá nhưng uống cũng ngon lắm, chúng ta cạn ly nào."
Quan Ngọc Bình tuy vẫn còn hậm hực nhưng rốt cuộc không nói gì thêm. Những người khác cũng chẳng muốn chiều theo tính khí của cô ấy, ai nấy cứ tự nhiên ăn uống.
Ăn xong, mọi người quyết định đợi đến chiều mát mới bắt chuyến xe cuối cùng về trường vì thời tiết quá nóng. Nhưng Quan Ngọc Bình lại đứng dậy bảo: "Các cậu cứ chơi đi, mình về nhà một chuyến."
Nói xong liền bỏ đi thẳng.
Triệu Văn Na tiễn cô ấy xuống lầu, suy nghĩ một chút rồi nói: "Ngọc Bình, xin lỗi nhé, vì đã không nói trước chuyện này với các cậu."
"Đó là việc của cậu." Quan Ngọc Bình lạnh lùng đáp một câu rồi đi thẳng.
