Thập Niên 80: Trọng Sinh Phấn Đấu Làm Giàu - Chương 118

Cập nhật lúc: 01/04/2026 05:25

Văn Thanh thất thần.

Kỷ Ngạn Quân vứt chiếc thìa xuống, sải bước tới nắm lấy tay Văn Thanh lo lắng hỏi:

“Thanh Thanh, em sao vậy?”

Văn Thanh mắt vô hồn.

“Thanh Thanh, Thanh Thanh.”

Kỷ Ngạn Quân gọi.

Văn Thanh dần dần hoàn hồn, ánh mắt có tiêu cự, nhìn Kỷ Ngạn Quân.

“Thanh Thanh, sao thế?”

Kỷ Ngạn Quân đưa tay vuốt ve khuôn mặt Văn Thanh.

Văn Thanh ngẩn người, rồi nói:

“Em vừa nãy hình như đã thấy, thấy...”

“Thấy gì?”

Kỷ Ngạn Quân vội vàng hỏi.

Văn Thanh cau mày nói:

“Em, em không nhớ được, chỉ là em vừa cảm thấy bi thương, đau lòng, còn có tuyệt vọng...”

Bi thương?

Đau lòng?

Còn cả tuyệt vọng nữa...

Văn Thanh...

Tim Kỷ Ngạn Quân thắt lại, nỗi đau quặn thắt nhanh ch.óng lan khắp l.ồ.ng n.g.ự.c.

Hắn lập tức vòng tay ôm Văn Thanh vào lòng, nói:

“Sau này, sau này sẽ không còn bi thương, sẽ không còn đau lòng, càng sẽ không còn tuyệt vọng nữa, tất cả sẽ không còn.”

“Ừm...”

Văn Thanh dụi đầu vào lòng Kỷ Ngạn Quân đáp, cô cũng bị những cảm xúc vừa ập đến dọa sợ. Giờ phút này, cô yên tĩnh nép vào lòng Kỷ Ngạn Quân.

Kỷ Ngạn Quân ôm c.h.ặ.t Văn Thanh không rời.

Tâm trạng hai người dần bình ổn trở lại.

Một lúc rất lâu sau, bỗng “loảng xoảng” một tiếng, phát ra từ phòng bếp.

“Sao vậy?”

Văn Thanh ngẩng đầu hỏi.

Kỷ Ngạn Quân nói:

“Nắp nồi rơi xuống đất.”

“Em đi nhặt.”

Văn Thanh thoát khỏi vòng tay Kỷ Ngạn Quân, định vào bếp.

Kỷ Ngạn Quân giữ cô lại, nâng mặt cô lên, hôn một cái:

“Anh đi nhặt, em cứ ở đây chờ ăn là được rồi.”

Văn Thanh đã bình thường trở lại, cười hì hì:

“Ngạn Quân, anh tốt với em thật đấy!”

Kỷ Ngạn Quân xoa đầu cô, hắn đối xử với cô không hề tốt chút nào...

Nếu không thì vừa rồi cô đã đâu có cảm giác bi thương, đau lòng, tuyệt vọng như thế.

Hắn thật sự không hề tốt với cô chút nào.

Kỷ Ngạn Quân quay lại phòng bếp, nỗi đau trong l.ồ.ng n.g.ự.c mãi không nguôi ngoai.

“Ăn cơm được chưa?”

Văn Thanh thò đầu ra hỏi, trên mặt vẫn nở nụ cười tươi rói.

Kỷ Ngạn Quân quay đầu lại, mỉm cười nhàn nhạt:

“Rồi.”

“Vậy em vào lấy bát.”

Văn Thanh bước vào bếp.

“Ừm.”

Kỷ Ngạn Quân gật đầu.

Kỷ Ngạn Quân nấu món đậu que xào thanh đạm, khoai tây thái sợi xào thịt và canh sườn bí đao, tất cả đều rất nhẹ nhàng.

Văn Thanh ngồi đối diện Kỷ Ngạn Quân, ăn uống ngon lành.

Kỷ Ngạn Quân không chớp mắt nhìn cô.

Văn Thanh ngừng lại hỏi:

“Ngạn Quân, anh cũng ăn đi chứ.”

Cô cầm đũa, đưa cho Kỷ Ngạn Quân.

Kỷ Ngạn Quân mỉm cười rồi nói:

“Thanh Thanh, sau này ăn cơm chậm lại một chút nhé.”

Văn Thanh gật đầu:

“Được.”

Lập tức chậm lại tốc độ, từ từ nhai nuốt.

Kỷ Ngạn Quân cười:

“Thanh Thanh, ngày mai chúng ta đi bệnh viện một chuyến.”

Văn Thanh sửng sốt:

“Bệnh viện, đi bệnh viện làm gì?”

“Kiểm tra sức khỏe.”

“Anh không khỏe sao?”

“Không phải anh khám, là em khám.”

“Em khỏe mạnh mà.”

Văn Thanh thở phào nhẹ nhõm, nói:

“Không có bệnh tật gì cả, tại sao phải khám? Em không đi đâu.”

Kỷ Ngạn Quân kéo tay cô lại, yên lặng nhìn cô nói:

“Cứ đi kiểm tra đi, kiểm tra rồi anh mới yên tâm, anh không muốn em bị bệnh.”

“Nhưng em không bị bệnh.”

“Anh sợ em bị bệnh.”

Kỷ Ngạn Quân dịu dàng nói.

Văn Thanh lặng lẽ nhìn hắn, vì giọng nói dịu dàng của hắn, cô không thể từ chối, lập tức gật đầu: “Vậy được rồi.”

“Ừm, ăn cơm trước đã.”

Kỷ Ngạn Quân cười gắp thức ăn cho Văn Thanh.

Văn Thanh lại cúi đầu ăn cơm.

Ăn xong, Văn Thanh đòi rửa bát, Kỷ Ngạn Quân không cho.

Văn Thanh đành đứng ở cửa nhìn dáng người cao ráo, vững chãi của hắn đứng trước bồn rửa bát. Cô kể cho hắn nghe chuyện ở tiệm may của dì Tiêu.

Kỷ Ngạn Quân chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng đặt câu hỏi.

Văn Thanh liền kể hết mọi chuyện cho Kỷ Ngạn Quân nghe.

Kỷ Ngạn Quân hỏi:

“Chờ khai giảng xong, chuyện quần áo em tính toán thế nào?”

Văn Thanh suy nghĩ một lát:

“Em muốn mua một cái máy may, tan học về có thể may quần áo, rồi đưa cho dì Tiêu bán, như vậy có thể kiếm tiền liên tục.”

Trước đây cô không có cách kiếm tiền, gia cảnh khiến cô càng thêm tự ti dưới tính cách nóng nảy.

Kể từ khi Kỷ Ngạn Quân đối xử với cô cực kỳ dịu dàng, cực kỳ quan tâm và cô lại tự mình nỗ lực kiếm được tiền, cô đã ngoan ngoãn hơn rất nhiều đồng thời cũng tự tin hơn.

Những điều trước đây không dám nghĩ, không dám làm, giờ cô đều sẵn lòng thử, dù sao cô chưa bao giờ thiếu sức sống cả.

Kỷ Ngạn Quân nghe xong gật đầu, rồi lại hỏi:

“Có nghĩ đến việc mở nhà máy không? Để người khác giúp em kiếm tiền.”

“Nghĩ đến rồi chứ.”

Văn Thanh cười nói:

“Nhưng mà, em không có năng lực.”

“Phải tin tưởng chính mình.”

Kỷ Ngạn Quân quay đầu lại, nhìn cô, ánh mắt ấm áp kiên định:

“Anh tin em.”

Văn Thanh nhận được sự động viên to lớn, vui vẻ cười, nhảy tới ôm cổ Kỷ Ngạn Quân:

“Ngạn Quân, cảm ơn anh.”

Kỷ Ngạn Quân quay lại, hôn lên môi cô.

Cô cười hì hì né tránh, Kỷ Ngạn Quân vòng tay ôm cô vào lòng, cằm tựa vào cổ cô, vừa ôm cô vừa rửa bát cọ nồi.

Văn Thanh cười nói:

“Ngạn Quân, anh nấu ăn ngon lắm.”

“Thật sao?”

“Thật mà.”

“Kết hôn nhé, anh sẽ nấu cơm cho em ăn mỗi ngày.”

“Anh không chạy xe nữa à?”

Văn Thanh hỏi.

“Nếu em mở nhà máy, anh sẽ làm việc cho em.”

Kỷ Ngạn Quân nói.

“Được thôi, vậy em sẽ cố gắng, chờ em thành bà chủ, em sẽ mời anh làm tài xế cho em.”

Văn Thanh nói, trong giọng nói đầy vẻ vui sướng, cả người hết sức tươi tắn, hoạt bát.

“Được, anh sẽ đợi em mời anh làm tài xế.”

Kỷ Ngạn Quân nói.

“Ừm, Ngạn Quân, anh rửa nhanh lên đi, rửa xong rồi, chúng ta ra ngoài, em đi mua dụng cụ học tập cho Lượng Lượng và Bằng Bằng.”

Văn Thanh giục.

“Được.”

Kỷ Ngạn Quân tăng tốc độ.

Sau khi dọn dẹp xong phòng bếp, Kỷ Ngạn Quân lái xe chở Văn Thanh đi mua dụng cụ học tập cho Văn Lượng, Văn Bằng, sau đó trực tiếp lái xe về thôn Thủy Loan.

Trước đó, Kỷ Hữu Sinh và Kỷ Ngạn Quân đã đến nhà họ Văn để định hôn sự.

Sau khi đính hôn, Kỷ Ngạn Quân thường xuyên đến thôn Thủy Loan tìm Văn Thanh, thỉnh thoảng giúp đỡ Diêu Thế Linh làm việc đồng áng, cũng giúp Văn Lượng, Văn Bằng cắt cỏ cho bò, còn trèo lên mái nhà của Văn Thanh để sửa lại. Vì vậy, dân làng Thủy Loan có cái nhìn khác về Văn Thanh, ai nấy đều cho rằng Văn Thanh kiếp trước đã tích đức nhiều, kiếp này mới gặp được một người đàn ông tốt như Kỷ Ngạn Quân.

Diêu Thế Linh cũng có cái nhìn khác về Kỷ Ngạn Quân.

Thấy Kỷ Ngạn Quân lái xe đưa Văn Thanh về, lần đầu tiên bà mở lời:

“Ở lại ăn bữa tối đi.”

Dù sao nửa tháng nữa là cưới rồi.

Kỷ Ngạn Quân thụ sủng nhược kinh (được ưu ái mà kinh ngạc).

“Mẹ bảo anh ở lại ăn cơm đó.”

Văn Thanh ở bên cạnh nhắc lại.

Kỷ Ngạn Quân kích động không thôi, vội vàng đáp lời:

“Dạ dạ dạ, cháu cảm ơn, cảm ơn dì ạ.”

Đêm đó, Kỷ Ngạn Quân lần đầu tiên một mình ăn cơm ở nhà Văn Thanh.

Lần trước là cùng Kỷ Hữu Sinh đến định hôn sự, khi đó Diêu Thế Linh chỉ làm theo nghi lễ, lần này mới là lời mời chân thật của Diêu Thế Linh.

Kỷ Ngạn Quân thỉnh thoảng vào bếp muốn giúp nhưng đều bị Diêu Thế Linh đuổi ra.

Khi ăn cơm, Kỷ Ngạn Quân không quên sửa những thói quen xấu của Văn Thanh khi ăn uống, và không cho Văn Thanh ăn những món quá cay, quá lạnh hoặc quá kích thích.

Diêu Thế Linh nhìn tất cả vào mắt, thái độ đối với Kỷ Ngạn Quân không khỏi ôn hòa hơn vài phần.

Màn đêm buông xuống, Kỷ Ngạn Quân phải về huyện thành.

Diêu Thế Linh hiểu rằng lúc này Văn Thanh không ở bên cạnh, bà mới nói:

“Hy vọng người nhà của cậu cũng có thể bỏ qua thành kiến mà đối xử tốt với Văn Thanh.”

Kỷ Ngạn Quân trầm mặc một lát, nói thẳng:

“Sau khi kết hôn, con và Văn Thanh sẽ đến Nam Châu ở.”

“Định ra riêng sao?”

Diêu Thế Linh hỏi.

Kỷ Ngạn Quân gật đầu, không giấu giếm Diêu Thế Linh:

“Thành kiến của mẹ con trong thời gian ngắn không dễ thay đổi, ở cùng nhau thì Văn Thanh sẽ chịu thiệt thòi.”

“Chẳng lẽ Văn Thanh với mẹ cậu không gặp mặt sao?”

Diêu Thế Linh hỏi.

“Sau này mỗi lần họ gặp mặt con đều có mặt.”

“Cuộc đời dài như vậy mà.”

“Dì ơi, đời này con sẽ ở bên Văn Thanh mỗi ngày. Con có thể không thay đổi được thành kiến của mẹ con, nhưng con sẽ cố gắng hết sức để điều hòa. Dù cháu làm gì, con cũng sẽ không làm tổn thương Văn Thanh.”

Kỷ Ngạn Quân kiên định nói.

Vì sự kiên định, chân thành và bảo vệ của hắn, Diêu Thế Linh hơi động lòng.

Từng trăm phương nghìn kế ngăn cản Văn Thanh gả vào nhà họ Kỷ, giờ đây lại không còn sự cố chấp như lúc đó nữa.

Diêu Thế Linh thở dài một tiếng nói:

“Văn Thanh bị chú hai con bé chiều hư, tuy rằng tính tình lớn nhưng là một con lừa thuận theo ý người, mọi việc trước cứ theo con bé sau đó giảng giải thì nó đều nghe. Nếu mở miệng phủ định nó ngay, nó càng ngày càng ngoan cố, tính tình nóng nảy sẽ bùng phát hết. Sau này cậu gánh vác nhiều hơn một chút nhé.”

Kỷ Ngạn Quân gật đầu:

“Dạ, dì.”

Kiếp trước hắn đã phủ định cô quá nhiều lần, mới khiến cô giận dỗi như vậy. Kiếp này hắn đã hiểu rõ rồi.

Hai người còn chưa nói dứt lời, Văn Thanh từ trong phòng chạy ra, kéo Kỷ Ngạn Quân nói:

“Ngạn Quân, chúng ta đi thôi.”

“Văn Thanh, chú ý hành vi.”

Diêu Thế Linh nói.

Văn Thanh vội vàng buông Kỷ Ngạn Quân ra.

Kỷ Ngạn Quân thì nhìn về phía Diêu Thế Linh nói:

“Dì ơi, con đi đây.”

“Trên đường chú ý an toàn.”

“Vâng.”

Văn Thanh ngồi trên xe Kỷ Ngạn Quân, vừa ra đến đường lớn, cô liền rút ra một chiếc áo thun trắng tay ngắn đưa cho Kỷ Ngạn Quân.

“Tặng anh!”

Văn Thanh cười nói:

“Thích không?”

Kỷ Ngạn Quân ngẩn người nhìn Văn Thanh.

Văn Thanh ngẩn người, hỏi:

“Sao vậy? Không thích sao?”

Kỷ Ngạn Quân lắc đầu, ôm lấy cô nói:

“Anh rất thích.”

Cô vẫn chủ động như vậy, đối xử tốt với hắn trước nay đều tích cực như thế.

“Anh thích là được rồi.”

Văn Thanh liền vui vẻ, sau đó đẩy cửa xe nói:

“Vậy em về nhà đây.”

“Được.”

Kỷ Ngạn Quân cầm chiếc áo thun trắng, nhìn Văn Thanh quay về thôn Thủy Loan, trong lòng cực kỳ ấm áp, rồi sau đó lái xe về lại nhà họ Kỷ ở huyện thành.

Vừa về đến nhà họ Kỷ, Lương Văn Hoa, Kỷ Ninh Chi lại bắt đầu làm ầm ĩ, nói là trong nhà đã có chậu rửa, có tủ năm ngăn này nọ, tại sao còn phải mua thêm, thật lãng phí tiền.

Kỷ Ngạn Quân nói hắn sắp kết hôn, đương nhiên phải mua đồ mới.

Lương Văn Hoa không buông tha mà nói chậu rửa mới mua nửa năm, tủ năm ngăn mới mua một năm, bất kỳ món đồ nào trong nhà cũng mới hơn đồ mới nhất của nhà họ Văn.

Lương Văn Hoa qua từng câu chữ đều toát lên vẻ coi thường nhà họ Văn.

Kỷ Ngạn Quân sắc mặt nghiêm trọng nói:

“Mẹ, tiền là con kiếm.”

Lương Văn Hoa giật mình, ý của Kỷ Ngạn Quân rất rõ ràng, tiền là hắn kiếm, hắn muốn tiêu thế nào thì tiêu thế đó, hắn chi cho Văn Thanh thì cứ chi cho Văn Thanh.

Nhưng Lương Văn Hoa không chịu, lại cãi vã làm ầm ĩ, khiến cả nhà gà ch.ó không yên.

Làm ồn đến cả Chương Phương Phương cũng đến khuyên.

Kỷ Ngạn Quân nói:

“Mẹ, nửa tháng nữa con và Văn Thanh sẽ kết hôn. Nếu mẹ còn tiếp tục làm ầm ĩ thế này, ngay ngày cưới, chúng con sẽ không về nhà nữa mà đi thẳng đến Nam Châu.”

Nghe vậy, Lương Văn Hoa tức khắc im bặt.

Con trai cưới vợ mà không rước dâu về nhà ngủ một đêm, đi thẳng đến tân phòng, chẳng phải là nói con trai không thích cha mẹ sao? Lan truyền ra ngoài thì cả con trai và cha mẹ đều mất mặt, Lương Văn Hoa đương nhiên không muốn.

Chương Phương Phương nhìn về phía Kỷ Ngạn Quân:

“Ngạn Quân, anh đừng nói vậy, dì không có ý đó...”

“Đây là chuyện riêng của gia đình tôi.”

Kỷ Ngạn Quân lạnh lùng nói, một câu đã chặn họng Chương Phương Phương, rõ ràng nói cho cô ta biết, đừng xen vào chuyện của người khác.

Sắc mặt Chương Phương Phương hơi tái đi.

Cô ta và Kỷ Ngạn Quân luôn đối xử lịch sự với nhau, thậm chí vì cô ta xinh đẹp và hiểu chuyện, Kỷ Ngạn Quân luôn đối xử với cô ta khác biệt, đặc biệt là khi so sánh với Văn Thanh, cô ta luôn có cảm giác ưu việt, cứ nghĩ Kỷ Ngạn Quân có ý với mình, không ngờ hắn lại nói ra những lời tuyệt tình như vậy.

Kỷ Ngạn Quân nói xong, trở về phòng mình, bắt đầu chuẩn bị cho đám cưới nửa tháng sau.

Thực ra đã chuẩn bị từ rất lâu rồi, nhưng hắn vẫn rất hồi hộp.

Sáng sớm hôm sau, hắn lái xe đi đón Văn Thanh, sau đó cùng đi Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố Nam Châu để kiểm tra sức khỏe.

Xác định cô khỏe mạnh, hắn thở phào nhẹ nhõm, hỏi bác sĩ một số phương pháp phòng ngừa bệnh dạ dày, ngoài thói quen ăn uống tốt, còn có không thức khuya, giữ tinh thần vui vẻ.

Kỷ Ngạn Quân ghi nhớ từng điều, chuẩn bị một thời gian nữa sẽ tiếp tục đưa cô đi kiểm tra.

Kỷ Ngạn Quân đưa Văn Thanh đến tiệm may của dì Tiêu xong, tiếp tục bận rộn chuyện cưới xin.

Hắn luôn bất an, luôn muốn cưới Văn Thanh, mỗi ngày mở mắt nhắm mắt đều nhìn thấy Văn Thanh hắn mới yên tâm.

Cho đến ngày cưới, Văn Thanh mặc bộ váy tân nương đỏ rực, ngồi trên giường của hắn, hòn đá lớn treo trong lòng hắn mới coi như được đặt xuống.

Hắn sợ Diêu Thế Linh đột nhiên đổi ý, không cho Văn Thanh gả cho mình.

Hắn sợ Lương Văn Hoa, Kỷ Ninh Chi đại náo lễ cưới.

Hắn sợ có yếu tố nào khác khiến họ không thể kết hôn.

Hắn càng sợ Văn Thanh đột nhiên nói không gả cho hắn.

Hắn luôn lo lắng lo lắng...

May mắn là tất cả những điều đó đều không xảy ra.

Lúc này Văn Thanh ngồi trên giường hắn, hắn đứng ở cửa. “Rầm” một tiếng, Cương T.ử và đám người dẫn đầu đẩy mạnh cánh cửa gỗ khép hờ ra, cười hì hì kêu:

“Chị dâu!”

“Chào chị dâu!”

Mặt Văn Thanh đỏ bừng.

Cương T.ử và đám người ồ ạt chen vào, chuẩn bị náo động phòng.

Kỷ Ngạn Quân đẩy mấy người ra ngoài, nhưng không thể thắng nổi số đông của Cương T.ử và đám người.

Họ giữ Kỷ Ngạn Quân lại, bắt hắn và Văn Thanh hôn nhau trước mặt mọi người.

Sau một lúc trêu chọc, Kỷ Ngạn Quân nói:

“Không ra ngoài, tiền công mỗi đứa trừ năm đồng.”

“Xem lão Kỷ gấp gáp kìa.”

“Đúng vậy, giường có chắc chắn không đó?”

“Ngày thường lão Kỷ sức lực đã lớn rồi, chị dâu lại gầy như vậy, lão Kỷ anh kìm chế chút đi.”

“Đúng, kiềm chế chút đi.”

“Lão Kỷ, thằng bé nhà anh không thể quá mãnh liệt đâu nhé.”

“...”

Mấy cậu trai trẻ thích đọc sách cấm, càng nói càng quá đáng.

Kỷ Ngạn Quân mở miệng:

“Ba, hai...”

Chưa kịp đếm đến một, Cương T.ử và đám người đã nhanh như chớp biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại Kỷ Ngạn Quân và Văn Thanh trong phòng.

Kỷ Ngạn Quân đóng cửa lại, rồi chốt khóa.

Văn Thanh có chút căng thẳng ngồi trên giường, ngước mắt nhìn Kỷ Ngạn Quân một cái.

Văn Thanh vốn đã xinh đẹp, đôi mắt, mũi, miệng rất tinh xảo, khi ở cạnh nhau càng đẹp hơn. Giờ đây lại có chút trang điểm nhẹ nhàng, nhìn cô lúc này có chút phong tình khác lạ.

Kỷ Ngạn Quân nhìn cô mà bụng dưới nóng ran.

Văn Thanh thì nhìn ra cửa sổ, thấy không có ai, cũng không còn e dè, cởi áo khoác ra, thở phào nhẹ nhõm nói:

“Ôi chao, Ngạn Quân, em mệt c.h.ế.t đi được, đói c.h.ế.t đi được, cưới xin sao mà mệt thế, từ sáng đến giờ mẹ em chỉ cho ăn một quả trứng gà đỏ, nói là để tròn trịa, đẹp đẽ.”

“Đến giờ chưa ăn cơm?”

Kỷ Ngạn Quân hỏi.

“Ừm.”

“Có cảm thấy dạ dày khó chịu không? Có ch.óng mặt không? Trong lòng có khó chịu không?”

Kỷ Ngạn Quân liên tục hỏi.

Lần thứ hai anh cưới Văn Thanh, còn hồi hộp hơn lần đầu, thế mà lại quên mất chuyện ăn cơm.

Dạ dày Văn Thanh vẫn luôn không tốt.

Sau khi hỏi xong, sắc mặt Kỷ Ngạn Quân hơi tái đi, ngược lại dọa Văn Thanh giật mình, ngơ ngác hỏi:

“Ngạn Quân anh sao vậy?”

“Bây giờ em cảm thấy thế nào? Rất mệt không? Có buồn nôn không?”

Kỷ Ngạn Quân hỏi.

“Em tinh thần rất tốt, không mệt, cũng không buồn nôn, chỉ là rất đói bụng.”

“Ăn được không?”

Văn Thanh gật đầu.

“Em chờ một chút, anh đi lấy đồ ăn cho em.”

Kỷ Ngạn Quân nói.

Văn Thanh muốn gọi cũng không gọi kịp, thầm nghi ngờ biểu hiện vừa rồi của Kỷ Ngạn Quân. Cô chỉ là một ngày không ăn cơm thôi mà, Kỷ Ngạn Quân có lo lắng quá mức không.

Một lát sau, Văn Thanh có chút hoảng hốt.

Kỷ Ngạn Quân quả thật lo lắng quá mức.

Hai kiếp Văn Thanh đều c.h.ế.t vì u.n.g t.h.ư dạ dày, hắn quá sợ hãi cô bị bệnh, quá sợ hãi Văn Thanh rời đi, cho nên hễ có chút gì liên quan đến dạ dày, hắn đều cực kỳ mẫn cảm. Lúc này hắn hối hận không thôi, tại sao vì hồi hộp mà quên không cho Văn Thanh ăn cơm chứ.

May mắn là bây giờ cô không có phản ứng khó chịu nhưng hắn vẫn không yên tâm, ngày mai liền đi bệnh viện kiểm tra một lần. Không đúng, y học nước ngoài về phương diện này hẳn là tương đối phát triển, hắn phải nghĩ cách đưa Văn Thanh ra nước ngoài, đúng, ra nước ngoài để phòng bệnh cho Văn Thanh.

Kỷ Ngạn Quân vừa nghĩ vậy, liền đến phòng bếp.

Trong bếp toàn đồ ăn nhiều gia vị, không thích hợp cho Văn Thanh ăn.

Thế là hắn lại nhóm lửa, nấu một bát mì trứng gà rau xanh thanh đạm, bưng vào tân phòng.

Vừa vặn bị những vị khách chưa về hết nhìn thấy, ai nấy đều khen Kỷ Ngạn Quân biết thương vợ.

“Xem kìa, chú rể biết thương cô dâu nhiều hơn, biết cô dâu cả ngày chưa ăn, nhanh ch.óng nấu một bát mì mang vào.”

“Đúng vậy, đúng là người đàn ông tốt.”

Mọi người nhao nhao khen ngợi, Lương Văn Hoa lại đột nhiên nói một câu:

“Ngạn Quân nấu mì tự mình ăn.”

Tức khắc làm hiện trường im lặng một mảnh, không ai nói tiếp.

Lương Văn Hoa lúc này mới ý thức được xấu hổ, nhưng bà ta vẫn cố gắng không để mình nghĩ theo hướng là một bà mẹ chồng độc ác.

Lúc này Kỷ Ngạn Quân đã bưng mì vào tân phòng.

“Thơm quá đi mất.”

Văn Thanh nói.

Kỷ Ngạn Quân đưa đũa cho cô nói:

“Ăn đi.”

Văn Thanh cười nhận lấy đôi đũa, hỏi:

“Anh có ăn không?”

“Không ăn, anh vừa uống rượu mà.”

“Vậy ăn miếng trứng gà đi.”

Văn Thanh kẹp một quả trứng luộc đầy đặn, đưa đến miệng Kỷ Ngạn Quân.

Kỷ Ngạn Quân c.ắ.n một miếng, cô mới cười ăn mì.

Sau khi một bát mì xuống bụng, cô đặt đũa xuống nói:

“A, ăn no thật tốt, muốn ngủ quá.”

Tuy nhiên, Kỷ Ngạn Quân không để cô ngủ ngay, mà kéo tay cô, đi đi lại lại trong phòng để tiêu cơm.

Khoảng trống trong phòng đã bị hai người đi qua rất nhiều lần, Kỷ Ngạn Quân cảm thấy cũng gần đủ rồi, mới để Văn Thanh tắm rửa rồi đi ngủ.

Tiếp theo Kỷ Ngạn Quân cũng tắm rửa xong, chỉ mặc một chiếc quần đùi, vai rộng hông hẹp, cơ bắp rắn chắc, đường nét tuyệt đẹp.

Văn Thanh nhìn một cái xong, vội vàng che mắt chui vào chăn.

Kỷ Ngạn Quân cười bò lên giường, vừa mới trần truồng ôm lấy Văn Thanh.

Giọng Kỷ Ninh Chi vọng tới:

“Anh ơi, mẹ gọi anh.”

“Chuyện gì?”

Kỷ Ngạn Quân cau mày hỏi.

“Không biết, dù sao mẹ bảo anh đi.”

Kỷ Ninh Chi nói.

“Không đi.”

Kỷ Ngạn Quân ôm Văn Thanh.

Văn Thanh đẩy anh nói:

“Đi xem đi.”

“Không đi.”

Kết quả Kỷ Ninh Chi cứ gõ cửa ở bên ngoài.

“Đi xem đi.”

Văn Thanh nói.

Kỷ Ngạn Quân đành phải xuống giường, mặc quần áo ra ngoài.

Văn Thanh nằm trên giường, nhìn nóc nhà, gả cho hắn, lại gả cho hắn.

Trời cao cho cô hai cơ hội, cô cuối cùng vẫn quấn quýt bên hắn.

Tại sao lại quấn quýt bên nhau chứ?

Vì trên ngón tay hắn quấn tóc cô, trước bia mộ cô, chịu gió táp tuyết vùi, rồi thân thể một chút độ ấm cũng không có mà vẫn ôm c.h.ặ.t bia mộ cô, muốn theo cô đi sao?

Vì trong lòng cô có một vị trí, ngoài hắn ra không thể đặt bất cứ ai khác vào đó sao?

Văn Thanh bình yên nằm trên giường, chưa bao giờ cảm thấy an lòng khi ngủ như bây giờ.

Còn Kỷ Ngạn Quân thì đứng trong phòng Kỷ Hữu Sinh, tiếp nhận lời khuyên bảo từ phía các cô chú, khuyên đừng ra riêng, tại sao phải ra riêng chứ, Lương Văn Hoa tổng cộng chỉ có mỗi mình hắn là con trai...

Lời Kỷ Ngạn Quân vừa dứt, những người khác liền biết Kỷ Ngạn Quân khăng khăng muốn ra riêng.

Lương Văn Hoa tức khắc nước mắt lưng tròng.

Họ hàng khuyên nhủ.

Kỷ Ngạn Quân lịch sự chào hỏi họ hàng, bảo họ nhanh ch.óng về phòng ngủ, sau đó chính mình mới trở về phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại, gọi một tiếng:

“Thanh Thanh.”

Không ai trả lời.

Hắn vừa cởi quần áo vừa đi về phía giường, cởi đến khi chỉ còn một chiếc quần đùi đến cạnh giường, phát hiện Văn Thanh đã thực sự ngủ rồi.

Hắn nhẹ nhàng lên giường, ôm Văn Thanh vào lòng.

“Thanh Thanh.”

Văn Thanh không đáp.

“Thanh Thanh...”

Văn Thanh vẫn ngủ.

Thế là anh không gọi nữa, nhìn khuôn mặt trắng nõn của Văn Thanh, đôi môi đỏ hồng, cùng làn da trắng mịn lộ ra ngoài, hắn thấy một trận khô nóng.

Ôm ôm, cơ thể không chịu khống chế, chốc chốc hôn trán Văn Thanh, chốc chốc hôn mũi Văn Thanh, chốc chốc l.i.ế.m môi Văn Thanh, muốn đ.á.n.h thức cô để động phòng cũng được.

Nhưng nghĩ lại cô hôm nay mệt như vậy, cũng không thể thức khuya, thế là đành kìm nén bản thân, không có hành động nào khác, ôm Văn Thanh cố gắng nhắm mắt lại.

--

Hết chương 118.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 80: Trọng Sinh Phấn Đấu Làm Giàu - Chương 118: Chương 118 | MonkeyD