Thập Niên 80: Trọng Sinh Phấn Đấu Làm Giàu - Chương 74

Cập nhật lúc: 29/03/2026 07:14

Sắc mặt Kỷ Ngạn Quân khó coi.

Thím Vương và những người khác vẫn không hề kiềm chế, cứ thì thầm to nhỏ.

“Con bé em gái nhà hắn ta tâm địa độc thật, Văn Thanh không chọc ghẹo nó mà nó còn muốn đ.á.n.h Văn Thanh, cuối cùng tự nó đ.â.m đầu vào tường chảy m.á.u.”

“Mẹ nó cũng vậy, nhìn thì dịu dàng hào phóng nhưng thật ra là người vô lý nhất.”

Kỷ Ngạn Quân chỉ cảm thấy mặt mình nóng ran nhưng lại không thể cãi lại.

“Kỷ Ngạn Quân, cái xe tải siêu to này là của anh à?”

Văn Bằng hào hứng chạy đến hỏi.

Sắc mặt Kỷ Ngạn Quân dịu đi một chút:

“Đúng vậy.”

“Ngầu quá đi!”

Kỷ Ngạn Quân cười, đưa tay xoa đầu Văn Bằng.

“Bằng Bằng!”

Văn Lượng bên cạnh gọi một tiếng.

Văn Bằng quay đầu lại:

“Anh Hai làm gì vậy?”

“Em lại đây!”

“Qua đó làm gì?”

Văn Lượng tiến lên, một tay kéo Văn Bằng ra sát tường, tìm một lý do để Văn Bằng tránh xa Kỷ Ngạn Quân.

Kỷ Ngạn Quân hiểu rõ nhà họ Văn giờ đây đang xa lánh mình, bẽn lẽn sờ mũi, tiếp tục phụ giúp khuân giày.

Lúc này, Văn Thanh và Diêu Thế Linh xách một chiếc túi lớn đi tới.

Kỷ Ngạn Quân nhìn thấy liền tiến lên, vội vàng nhận lấy, gọi một tiếng:

“Dì ạ.”

Diêu Thế Linh nhìn Kỷ Ngạn Quân, lạnh nhạt “Ừm” một tiếng.

Văn Thanh nói:

“Trong túi là đồ ăn, không để vừa thùng xe được.”

“Ừm.”

Kỷ Ngạn Quân liền đặt chiếc túi lên thùng xe, sau đó bị Diêu Thế Linh gọi sang một bên.

Văn Thanh không nghe rõ Diêu Thế Linh nói gì với Kỷ Ngạn Quân, chỉ thấy Kỷ Ngạn Quân liên tục gật đầu.

Đợi đến khi Kỷ Ngạn Quân quay lại, Diêu Thế Linh lại kéo Văn Thanh nói chuyện một hồi, đại khái là những lời khuyên rằng nếu có thể không đi thì đừng đi.

Văn Thanh cười nói:

“Mẹ, một món tiền lớn như vậy, con không tự mình đi thì không yên tâm chút nào.”

Diêu Thế Linh lộ vẻ lo lắng.

Văn Thanh kéo tay bà:

“Mẹ, mẹ đừng lo lắng, nhiều nhất là mười ngày con sẽ về ngay thôi.”

Diêu Thế Linh gật đầu:

“Ừm.”

“Yên tâm đi ạ, con sẽ gọi điện về mỗi ngày.”

“Được, mẹ đợi con.”

“Vâng.”

Trong tiếng tiễn đưa của dân làng Thủy Loan, Văn Thanh lên xe tải, sau đó xe từ từ lăn bánh trên con đường đất lớn và dần khuất dạng.

Lúc này, dân làng mới chợt tỉnh, bàn tán về những điều mình quan tâm:

“Trên xe còn chất đầy quần áo kìa!”

“Chắc phải bao nhiêu tiền đó chứ?”

“Mười mấy vạn đấy, đổi ra tiền thì cả một căn nhà tranh cũng không chứa hết đâu.”

“A! Nhiều tiền như vậy! Văn Thanh giỏi thật đấy!”

“…”

Đương nhiên cũng có những tiếng thì thầm rất nhỏ bàn tán:

“Tại sao lại là Kỷ Ngạn Quân lái xe chứ? Có phải Văn Thanh lại định gả vào nhà họ Kỷ không?”

“Nói bậy! Văn Thanh đã nói sẽ không gả vào nhà họ Kỷ, với lại Văn Thanh bây giờ giỏi giang lắm muốn lấy ai thì lấy, tôi còn thấy nhà họ Kỷ không xứng với Văn Thanh!”

“Nói thì nói vậy nhưng tại sao lại tìm Kỷ Ngạn Quân để giao hàng?”

“Cái này cô không biết à? Kỷ Ngạn Quân là một trong những người đầu tiên chạy xe đường dài, không chỉ ở thành phố Nam Châu mà ở các tỉnh khác cũng vậy. Thời này xe cướp đường đặc biệt nhiều nhưng Kỷ Ngạn Quân đã tạo dựng được uy tín nên bọn họ đều nể mặt Kỷ Ngạn Quân ba phần. Giao hàng cho công ty của Kỷ Ngạn Quân đảm bảo không thành vấn đề, huống chi lại là Kỷ Ngạn Quân đích thân đi.”

“À, hóa ra là vậy…”

“Ừm, Văn Thanh là con gái đi một mình tôi cũng yên tâm hơn.”

Tuy nhiên Văn Lượng lại không vui. Cậu từ trước đến nay đều phản đối Văn Thanh có bất kỳ liên quan nào đến Kỷ Ngạn Quân.

Cậu vẫn luôn cho rằng chị gái mình thẳng thắn, nói khó nghe hơn thì là ngốc, là một cục gỗ.

Dù bây giờ chị ấy đã ôn hòa, lý trí hơn nhiều nhưng cậu vẫn cảm thấy chị gái mình về bản chất là ngốc nghếch, không hợp với nhà họ Kỷ chút nào.

Tốt nhất là chị gái mình vĩnh viễn không gặp Kỷ Ngạn Quân nữa.

Thế nhưng hai người lại cùng nhau đi giao hàng đến Phú Thành.

Văn Lượng không vui nói:

“Mẹ, tại sao mẹ không ngăn cản?”

“Ngăn cản gì?”

“Chị và Kỷ Ngạn Quân.”

“Ngăn cản sao? Ngăn được nhất thời có ngăn được cả đời không? Chuyện cốt lõi không giải quyết, vẫn sẽ tồn tại trong lòng. Người ngoài cuộc làm gì cũng vô ích.”

Văn Lượng không nói nên lời, ngước mắt nhìn về phía con đường Đại Thổ nhưng con đường ấy đã sớm không còn bóng dáng xe của Kỷ Ngạn Quân nữa.

Xe tải của Kỷ Ngạn Quân lúc này đã ra khỏi huyện Vọng Thành.

Văn Thanh ngồi ở ghế phụ lái, ban đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó nhớ đến sách giáo khoa lớp 12 mình mang theo, liền quay người tìm một quyển sách địa lý lớp 12 từ chỗ trống phía sau ghế, tựa vào ghế xe yên lặng đọc.

Kỷ Ngạn Quân liếc nhìn cô một cái, không nói gì.

Trong cabin xe im ắng.

Xe chạy khoảng một giờ, Kỷ Ngạn Quân nói:

“Cất sách đi, phía trước đường không tốt, dễ hoa mắt.”

“Được.”

Văn Thanh cất sách đi, đặt lên bảng điều khiển trung tâm.

Quả nhiên chưa đầy năm phút, xe bắt đầu lắc lư, Văn Thanh nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn.

Thời đại này không giống như thế kỷ 21, đâu đâu cũng là đường cao tốc, đâu đâu cũng là xe cộ.

Trung Quốc từ những năm 70 đến 80 hầu như không có đường cao tốc. Kỷ Ngạn Quân chính là nhờ nhìn thấy những tuyến cao tốc mới được xây dựng vài năm trước mà nảy ra ý định làm nghề vận chuyển. Tuy nhiên, hiện tại đường cao tốc vẫn còn rất ít, thậm chí cả quốc lộ đến bây giờ vẫn chưa được sửa sang hoàn chỉnh.

Vì vậy, con đường đi Phú Thành khi tốt khi xấu, nhưng có một điều tiện lợi là Kỷ Ngạn Quân có thể dừng xe bất cứ lúc nào.

Đến giữa trưa, Kỷ Ngạn Quân dừng xe tải trước một ngôi làng, xách hai chiếc bình nước vào làng xin hai bình nước ấm, rót cho Văn Thanh một ấm trà nói:

“Em có mang đồ ăn mà, uống chút nước ấm đối phó trước đi.”

“Cảm ơn.”

Văn Thanh nhận lấy ấm trà, hai tay nâng lên đặt bên môi uống hai ngụm. Lòng và dạ dày đều ấm áp. Cô không phải khát mà là lạnh.

Kỷ Ngạn Quân đứng ngoài xe hút nửa điếu t.h.u.ố.c rồi dập tàn t.h.u.ố.c, nửa điếu còn lại nhét vào hộp t.h.u.ố.c. Hắn đứng ngoài xe bị gió lạnh thổi một lát cho tan khói t.h.u.ố.c mới lên xe, nhìn Văn Thanh hai tay nâng tách trà, nhấp từng ngụm nước ấm nhỏ, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.

“Lúc nào cũng không nghe lời.”

Kỷ Ngạn Quân nói, từ dưới vô lăng lấy ra bình nước, tự rót cho mình nửa ấm trà nước ấm.

Văn Thanh nhìn về phía anh ta.

Anh ta quay đầu lại:

“Đi xe đường dài rất vất vả, bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi.”

Văn Thanh cúi đầu uống nước sôi.

“Không làm lành với anh, thì cũng không nói chuyện với anh sao?”

Kỷ Ngạn Quân cười hỏi.

Văn Thanh mặt lạnh:

“Anh đừng có đùa giỡn với tôi, đây là công việc.”

Kỷ Ngạn Quân nhìn Văn Thanh vẻ mặt nghiêm túc, cúi đầu muốn cười nhưng cố nhịn, gật đầu:

“Được thôi, nói chuyện công việc.”

Văn Thanh:

“Nói đi.”

Kỷ Ngạn Quân lúc này mới nói:

“Với tốc độ của chúng ta như thế này, đến Phú Thành phải mất năm ngày.”

“Có thể nhanh hơn chút không?”

Văn Thanh hỏi.

“Có thể, buổi tối cũng lái xe.”

“Lái xe khi mệt mỏi hệ số nguy hiểm cao đấy.”

“Điều chỉnh theo lịch trình cho phù hợp.”

Văn Thanh suy nghĩ một lát, gật đầu:

“Được.”

Kỷ Ngạn Quân nhìn cô, hỏi:

“Em không cần ăn chút gì lót dạ sao?”

“Không cần.”

“Khoảng cách đến điểm có thể ăn cơm nghỉ ngơi hơi xa, phải đến tối mới tới được,”

Kỷ Ngạn Quân nói.

Văn Thanh thuận tay kéo chiếc túi, từ trong túi lấy ra bánh bao bột mì, đưa cho Kỷ Ngạn Quân hai cái:

“Cầm lấy đi, tôi ngại ăn một mình.”

Kỷ Ngạn Quân nhận lấy.

Hai người bẻ bánh bao chấm tương đậu, uống ngụm nước ấm bổ sung chút sức lực rồi lại lần nữa khởi hành.

Càng đi trời càng tối, trong xe cũng dần trở lạnh. Kỷ Ngạn Quân liền tấp xe vào lề, từ phía sau ghế xe lấy ra chiếc áo khoác quân đội màu xanh lục. Chiếc áo khoác này Kỷ Ngạn Quân cố ý mua, mặc vào vừa chắn gió vừa ấm áp hơn cả đắp chăn. Hắn và Cương T.ử mỗi người một cái, khi chạy xe đều dùng làm chăn đắp.

“Mặc vào đi.”

Kỷ Ngạn Quân vừa nói vừa không cho phép Văn Thanh chống cự mà mặc áo vào cho cô.

Văn Thanh nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Dù là kiếp này hay kiếp trước, đây là lần đầu tiên cô đi xe cùng hắn nên những cử chỉ chăm sóc của hắn trên xe đều khiến cô thấy rất xa lạ.

Trong lòng không thể nói là cảm giác gì nhưng lúc này không khỏi mở miệng nói:

“Anh đừng quan tâm tôi như vậy, sau này tôi không phải là vợ anh đâu.”

Tay Kỷ Ngạn Quân dừng lại một chút, sau đó nhìn thẳng vào cô bỗng nhiên cười:

“Anh biết rồi.”

Sau đó thì sao?

Biết rồi thì sao nữa?

Văn Thanh đợi rất lâu không thấy Kỷ Ngạn Quân nói gì thêm, nghĩ lại thì hắn biết là được rồi, cô cũng không truy hỏi nữa.

Kỷ Ngạn Quân cài xong nút áo khoác quân đội trên người Văn Thanh xong, hỏi:

“Ấm không?”

“Ấm.”

Kỷ Ngạn Quân cười:

“Vậy thì được rồi, lát nữa chúng ta sẽ đến nhà khách phía trước nghỉ ngơi một đêm đã.”

“Được.”

Kỷ Ngạn Quân ngồi trở lại ghế lái, trong mắt lóe lên một tia u buồn, ngay sau đó nhìn về phía trước, khởi động xe tiếp tục di chuyển.

Xe chạy khoảng một giờ, cuối cùng cũng đến một nhà nghỉ.

Để đảm bảo an toàn, Kỷ Ngạn Quân thuê một phòng đôi giá năm hào một đêm.

Văn Thanh cũng biết thời đại này có chuyện riêng tư và những điều lộn xộn nên không phản đối việc hai người ở chung một phòng.

Hai người đến nhà khách đơn sơ không thể đơn sơ hơn được nữa.

Sau đó, hai bát lớn mì sợi rau xanh nóng hổi được mang đến. Hai người ngồi trên giường, bát mì đặt trên chiếc bàn đơn giản, Kỷ Ngạn Quân bắt đầu ăn. Văn Thanh thì chưa động đũa.

Kỷ Ngạn Quân hỏi:

“Không hợp khẩu vị sao?”

“Không phải, tôi ăn không hết thì phí.”

Kỷ Ngạn Quân cười:

“Không sao, em ăn trước đi, ăn không hết phần còn lại anh ăn.”

“Hay là anh lấy một nửa trước đi.”

Văn Thanh nói.

Kỷ Ngạn Quân cười:

“Trước kia chẳng phải em ăn không hết thì trực tiếp đẩy cho anh sao? Ăn đi, cứ cố gắng ăn hết mức có thể, ăn không hết rồi tính.”

Văn Thanh cúi đầu ăn mì, quả nhiên không ăn hết.

Kỷ Ngạn Quân nhận lấy, ăn xong rồi đi vào nhà vệ sinh tắm nước ấm sau đó bưng quần áo đã giặt xong ra nói:

“Buổi tối em khóa cửa cẩn thận, dùng ghế chặn cửa lại, có chuyện thì gọi ra cửa sổ, anh sẽ nghe thấy.”

Văn Thanh thắc mắc:

“Anh đi đâu?”

“5000 bộ quần áo để trên xe, không có người trông chừng tôi không yên tâm.”

Kỷ Ngạn Quân nói xong hỏi:

“Cái đó của em đến chưa?”

“Cái gì?”

“Xem ra chưa đến, vậy em tự giặt đồ đi.”

Kỷ Ngạn Quân nói xong, lại dặn dò thêm một câu là khóa cửa từ bên trong cẩn thận, dùng bàn chặn lại, sáng mai hắn sẽ đến gọi cô dậy.

Tiếp đó, Kỷ Ngạn Quân rời khỏi nhà khách.

Văn Thanh đi đến bên cửa sổ, liền thấy Kỷ Ngạn Quân vắt khô nước ba bốn chiếc quần áo lót trong chậu, rồi treo lên gương chiếu hậu của xe để phơi…

Treo lên gương chiếu hậu của xe…

Sau đó, hắn ném cái chậu sang một bên mở cửa xe, ôm hai chiếc chăn, một chiếc trải thẳng lên đống quần áo Phùng Thanh trong thùng xe, đơn giản dùng tấm bạt nhựa che thành một cái lều, ngay sau đó liền nằm xuống thùng xe, kéo một chiếc chăn khác đắp lên người.

--

Hết chương 74.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.