Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 133
Cập nhật lúc: 08/03/2026 21:16
Hai bên lập tức giữ khoảng cách nhất định, rơi vào thế giằng co. Vân Giảo ở dưới nước quan sát. Đứa bé bị bọn buôn người bắt giữ không khóc không nháo, nhưng mặt đỏ ửng một cách bất thường, trông như đang bị bệnh.
Bỗng nhiên, đứa bé hơi rũ mắt xuống, nhìn thấy Vân Giảo ở dưới biển. Cậu bé hơi mở to mắt, Vân Giảo đưa một ngón tay lên môi làm động tác im lặng. Cậu bé mím môi, không nói lời nào.
Tên cầm đầu bọn buôn người vẫn đang ngạo mạn đe dọa các quân nhân, Vân Giảo lặn sâu xuống biển hơn.
"Giúp em một tay với." Cô bé nói với đàn cá voi sát thủ. Đàn cá voi vây quanh cô bé, tò mò nhìn.
"Lát nữa nghe hiệu lệnh của em, em hô 'đâm' thì mọi người cùng lao mạnh vào một bên mạn thuyền nhé."
Đàn cá voi sát thủ gật đầu, nghe theo chỉ huy của Vân Giảo bơi về phía mạn trái của con tàu. Những người trên tàu đều đang căng thẳng chú ý đến tình hình phía quân đội, hành động lặng lẽ dưới nước của đàn cá voi không hề khiến ai chú ý.
Vân Giảo cầm một con nhím biển quay lại vị trí lúc nãy. Ánh mắt cậu bé vốn đã tối sầm khi thấy Vân Giảo rời đi, nay lại sáng rực lên. Nhưng cậu bé lo lắng nhiều hơn, sợ cô bé sẽ bị bọn buôn người phát hiện.
Nhân lúc bọn buôn người còn đang mặc cả với quân đội, Vân Giảo dùng hết sức ném con nhím biển trong tay vào cổ tay đang cầm s.ú.n.g của tên cầm đầu. "Vèo" một cái, khi tất cả còn chưa kịp phản ứng, những chiếc gai nhím biển đã cắm sâu vào da thịt cổ tay hắn. Cơn đau tức thì khiến tay hắn mất cảm giác.
"Á!!!"
Vân Giảo ra lệnh cho đàn cá voi: "Đâm!"
"Ầm!" Vài con cá voi sát thủ cùng lúc va chạm mạnh vào mạn tàu, suýt chút nữa đã lật úp con tàu.
Những người trên tàu đứng không vững, kẻ thì rơi xuống biển, kẻ may mắn không rơi xuống cũng chẳng khá hơn là bao, lảo đảo mãi mới đứng vững được thì tàu của quân đội đã nhân cơ hội áp sát. Cậu bé bị tên cầm đầu ôm c.h.ặ.t cũng bị rơi xuống biển khi hắn buông tay. Cậu bé không biết bơi. Sau khi rơi xuống nước và sặc vài ngụm, cảm giác ngạt thở khiến cậu vô cùng khó chịu.
"Đoàng đoàng đoàng..." Trên tàu vang lên tiếng s.ú.n.g, cậu bé cứ ngỡ mình sắp c.h.ế.t thì một đôi tay nhỏ bé kéo cậu trồi lên mặt nước. Cậu bé chật vật ho sặc sụa.
Vân Giảo kéo cậu bé, trực tiếp đẩy cậu lên lưng một con cá voi sát thủ: "Ôm c.h.ặ.t lấy vây lưng của nó!" Nói xong, Vân Giảo nhanh ch.óng lặn xuống cứu thêm một đứa trẻ đen đủi khác đang làm con tin.
Nhờ cú va chạm của đàn cá voi sát thủ, đám buôn người trên tàu không kịp trở tay, nhanh ch.óng bị khống chế. Sau khi tất cả bọn buôn người đã sa lưới, người chỉ huy quân đội hỏi: "Hai đứa trẻ rơi xuống biển đã cứu được chưa?"
"Người cứu hộ đang xuống biển tìm rồi ạ!"
Người thì đang ở đây, đang cùng Vân Giảo và đàn cá voi sát thủ mắt to trừng mắt nhỏ. Vân Giảo nằm bò trên lưng con cá voi sát thủ lớn, nhìn người đàn ông mặc quân phục hải quân đang bơi tới, cô bé giơ cái tay béo múp míp lên chào hỏi. Phải nói rằng, có lẽ do từ nhỏ đã được nghe kể nhiều, Vân Giảo có thiện cảm rất lớn với những người lính ở thế giới này.
"Các chú tới tìm hai bạn này ạ?" Vân Giảo chỉ vào hai đứa trẻ đang nằm trên lưng hai con cá voi sát thủ khác, một đứa bị dọa đến mất hồn mất vía, ngơ ngác như phỗng, đứa còn lại mặt đỏ bừng, vẫn còn đang ho. "Bạn này hình như bị bệnh rồi ạ."
Cậu bé bị bệnh chính là người đầu tiên được Vân Giảo cứu, trông rất khôi ngô. Đây là lần đầu tiên cô bé thấy một đứa trẻ xinh xắn như vậy, ngoài bản thân mình và anh Chín ra.
"Cháu..."
"Mọi người đang làm gì thế? Tìm thấy đứa trẻ chưa..." Giọng của một quân nhân trên tàu rất lớn, vừa chạy tới hô hoán thì phát hiện ra Vân Giảo và đàn cá voi sát thủ, câu nói sau đó nghẹn lại trong cổ họng. Chuyện gì thế này?
Vân Giảo ngẩng đầu nhìn lên tàu, đối diện với ánh mắt của mấy quân nhân mặc quân phục hải quân, cô bé nở một nụ cười ngây thơ vô số tội, trông như một chú thỏ trắng nhỏ mềm mại nhất trần đời. Cô bé bảo cá voi sát thủ giao hai đứa trẻ cho hai quân nhân.
"Các chú mang các bạn ấy về đi, cháu cũng phải về đây."
Lúc này các quân nhân mới sực tỉnh: "Cháu là ai?"
"Cháu là Vân Giảo ạ." Vân Giảo vẫy tay chào họ, rồi cùng đàn cá voi sát thủ rầm rộ rời đi.
"Trời đất ơi, tôi vừa thấy thần tiên dưới biển à?"
"Đừng có nói bậy." Tuy bây giờ không ai quản chuyện này nữa, nhưng cũng không được nói lung tung.
"Mau đưa bọn trẻ lên đây, quân y đâu, mau tới xem tình hình hai đứa nhỏ này!"
Phó Minh Dụ đầu óc hôn trầm, cho đến khi bóng dáng dưới biển kia biến mất hoàn toàn, cậu mới lịm đi.
Trong khi đó, Vân Giảo và đàn cá voi sát thủ sau một hồi tìm kiếm cuối cùng cũng bơi về đến vùng biển có thuyền nhà mình.
"Cha ơi, chú ơi, con về rồi đây ~" Cô bé vui vẻ chào hỏi mọi người trên thuyền. "Mau xem con mang về bao nhiêu đồ ngon này."
Túi lưới được một con cá voi sát thủ ngậm lấy, hai người lớn vất vả lắm mới kéo được túi lưới lên thuyền, nhìn thấy thu hoạch bên trong cũng phải sững sờ.
"Giảo Giảo, con giỏi quá, làm cha và chú cảm thấy mình thật vô dụng." Một mình Vân Giảo tìm đồ dưới biển còn quý giá hơn cả một ngày bận rộn đ.á.n.h lưới của họ cộng lại. Về số lượng thì đồ của Vân Giảo không thể so với từng mẻ lưới của họ, nhưng về chất lượng thì họ hoàn toàn không có cửa so với cô bé.
Vân Giảo được kéo lên thuyền, nghe vậy thì đắc ý hếch cái cằm nhỏ lên.
