Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 135

Cập nhật lúc: 08/03/2026 21:16

"Đúng vậy ạ." Phó đoàn trưởng Triệu mô tả lại tất cả những gì mình đã tận mắt chứng kiến.

"Thật là chuyện lạ, thế mà lại có thể chỉ huy được cả cá voi sát thủ." Đoàn trưởng Tống vuốt cằm cười nói. "Tôi thật sự muốn tận mắt nhìn thấy một lần."

"Nhưng trên đời này chuyện lạ cũng không thiếu, có người trời sinh đã có sức hút với động vật, đây đúng là lộc trời cho. Được rồi, chuyện này tôi biết rồi, tình hình mấy đứa trẻ thế nào? Đã tìm thấy người thân của chúng chưa?"

Phó đoàn trưởng Triệu còn chưa kịp trả lời thì bên ngoài có tiếng hô báo cáo.

"Vào đi."

"Báo cáo Đoàn trưởng Tống, trong số những đứa trẻ được cứu ngày hôm qua, có một đứa bé nhất quyết muốn gặp ngài."

"Muốn gặp tôi?"

"Vâng, cậu bé còn gọi đúng tên của ngài nữa."

Sắc mặt Đoàn trưởng Tống thay đổi, hỏng rồi, trong đám trẻ này không lẽ có con cháu nhà họ hàng nào của ông chứ. "Mau đưa tôi đi xem!"

Khi Đoàn trưởng Tống nhìn thấy diện mạo của cậu bé đó, ông không khỏi hít một hơi thật sâu. "Tiểu Dụ, sao cháu lại ở đây!!!" Lại còn bị bọn buôn người bắt nữa!

Phó Minh Dụ mím môi, gọi một tiếng: "Chú Tống."

"Chú có thể giúp cháu báo cho ông nội cháu một tiếng được không? Đừng cho ba cháu biết."

Đoàn trưởng Tống định thần lại, gật đầu: "Tiểu Dụ, cháu có sao không? Nếu cháu mà có chuyện gì thì Phó Sư trưởng chẳng lật tung cái nhà này lên mất."

Phó Minh Dụ cúi đầu nói: "Cháu không sao ạ."

"Báo cáo Đoàn trưởng, bạn nhỏ này đang bị sốt, bác sĩ nói phổi có dấu hiệu bị nhiễm trùng nhẹ."

"Phải chữa khỏi cho thằng bé bằng mọi giá. Còn nữa, bảo người chuẩn bị đồ ăn cho nó."

"Rõ!"

Đoàn trưởng Tống sắp xếp xong chuyện của Phó Minh Dụ, vội vã rời đi để gọi điện thoại.

...

Sắp đi nhà bà ngoại, đương nhiên là phải chuẩn bị từ sớm. Hải sản mang đi đường xa như vậy e là chưa đi được nửa đường đã c.h.ế.t sạch, nên chỉ có thể chuẩn bị trước. Hoặc là phơi khô, hoặc là ướp muối, hoặc là nấu chín.

Con tôm hùm bông kia cuối cùng được chọn làm món hải sản ngâm sống (sinh yêm), vì Vân Giảo thích ăn món này. Thịt tôm được cắt thành từng miếng đều nhau rồi cho vào nước ngâm gia vị. Ngoài tôm hùm, còn có những thứ khác cũng được cho vào ngâm cùng như tôm tít, cua... tất cả cho vào một cái hũ. Đợi đến khi mang tới nhà bà ngoại thì gia vị cũng vừa thấm đều.

Để tránh cái nóng hầm hập, họ xuất phát khi trời còn chưa sáng. Khi tới Thẩm gia trại, mặt trời cũng mới vừa ló rạng không lâu. Lúc họ đến, nhà bà ngoại Thẩm cũng đã dậy từ sớm để ra đồng bẻ ngô. Vào mùa thu hoạch, cả làng ai nấy đều thức khuya dậy sớm vì lương thực cả năm của gia đình.

Thẩm Vân Liên nói với Vân Lâm Hải: "Anh đưa mấy đứa lớn ra đồng giúp bẻ ngô đi, em với Giảo Giảo và Tiểu Cửu ở nhà nấu cơm."

"Ruộng nhà mình ở đâu anh biết rồi chứ?" Trong nhà đã hết sọt, Vân Lâm Hải gật đầu: "Biết rồi." Ông dẫn mấy đứa nhỏ đi tay không lên núi.

Thẩm Vân Liên tìm thấy chìa khóa giấu sẵn, mở cửa và bắt đầu bận rộn. Vân Giảo và Vân Tiểu Cửu cùng nhau ra vườn hái rau. Chẳng mấy chốc, khói bếp đã tỏa ra từ nhà họ Thẩm.

Vân Giảo hái một quả dưa chuột, bẻ làm đôi, đưa một nửa cho anh Chín. Hai đứa nhỏ ngồi trên ghế đẩu gặm dưa chuột và tước đỗ xanh.

"Giảo Giảo, bài hát lần trước em hát ấy, dạy anh với."

Vân Giảo đang nhai dưa chuột nên nói chuyện hơi chậm: "Thì cứ hát theo cái loa phóng thanh ấy ạ."

"Nhưng sao anh cứ hát không đúng nhạc, mà anh thấy em hát hay hơn nhiều."

Vân Giảo hơi kiêu ngạo: "Đương nhiên rồi, giọng em hay mà lị."

Đang thảo luận về kỹ thuật ca hát thì bỗng nhiên nhà hàng xóm có tiếng ồn ào truyền tới.

Vân Giảo: *Để xem nào, để em xem có chuyện gì nào.*

Cô bé bưng chiếc ghế đẩu chạy đến chân tường, đặt xuống rồi trèo lên bám vào tường, động tác vô cùng thuần thục. Vân Giảo rất cẩn thận, chỉ để lộ đôi mắt trở lên để nhìn sang. Vân Tiểu Cửu cũng bị Vân Giảo kéo vào hội hóng hớt, cũng bê ghế chạy qua. Hai đứa nhỏ nhón chân đứng trên ghế, thò đầu ra nhìn lén lút.

"Mẹ, con biết ngày thường mẹ thiên vị chú Ba, chú ấy là em còn con là anh cả, chuyện đó con nhịn được. Nhưng bây giờ thì sao? Trong nhà có hai người phụ nữ mang thai, vợ chú Ba mới mang bầu ba tháng, còn vợ con thì sắp đến ngày sinh rồi. Thế mà mẹ bắt vợ con một mình giặt hết quần áo của cả nhà thì thôi đi, ít ra cũng phải cho cô ấy ăn uống đầy đủ chứ. Cô ấy vác cái bụng vượt mặt bận rộn từ trong ra ngoài đến tận bây giờ mà chưa được hớp nước nào. Vợ chú Ba thì cứ nằm trong phòng nghỉ ngơi, mẹ còn nấu trứng gà cho cô ta ăn mà không cho vợ con lấy một miếng. Mẹ rốt cuộc có coi con là con trai mẹ không!"

"Anh nói cái gì thế hả?" Trong sân, bà già kia, cũng chính là mẹ của người đàn ông đó, đang trợn mắt quát tháo. "Tôi không cho nó ăn lúc nào? Vả lại vợ chú Ba đang bị đau bụng, cái t.h.a.i này vừa mới đậu nên không được sơ suất. Còn vợ anh thì cái t.h.a.i đã ổn định rồi. Với lại tôi thấy cái bụng này chắc lại là một đứa vịt giời nữa thôi, nuôi kỹ thế làm gì? Giặt mấy bộ quần áo thì mệt nhọc gì chứ, vợ nhà ai mà quý giá thế? Năm xưa tôi m.a.n.g t.h.a.i anh còn phải xuống đồng làm việc đấy thôi. Bây giờ giỏi thật, vì vợ mà quay sang chỉ trích cả mẹ đẻ, có phải con vợ anh nó xúi giục không?!"

"Được, vợ chú Ba đau bụng, thế còn chú Ba đâu? Nó mới gánh được mấy sọt đã về nằm khểnh ra đấy rồi."

"Nó bị đau đầu."

Sự thiên vị này đã quá rõ ràng. Vân Giảo bĩu môi, bỗng nhiên thấy người phụ nữ bụng mang dạ chửa kia sắc mặt trắng bệch, giữa hai chân có m.á.u chảy ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.