Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 156: Gặp Lại "tên Xui Xẻo" Phó Minh Dụ

Cập nhật lúc: 08/03/2026 22:02

Một con cá này là đủ cho Lão Đại lấp đầy bụng rồi. Nó không ngờ con mồi ở đây lại dễ bắt đến thế, cứ tự mình xông lên bờ nộp mạng. Ngoại trừ việc lông bị ướt — điều mà nó cực kỳ ghét — thì mọi thứ ở đây đều rất tuyệt.

“Là cậu sao?”

Vân Giảo đang chổng cái m.ô.n.g nhỏ hì hục đào thức ăn cho đám gà vịt, bên tai bỗng truyền đến một giọng nói xa lạ. Cô bé ngẩng đầu nhìn lên. Một cậu bé trông hơi quen mắt, rất xinh trai, nhưng tất nhiên là không đẹp bằng cô bé rồi. Ừm... chắc là ngang ngửa với anh Chín nhà mình.

“Cậu không nhớ tớ à?” Cậu bé mặc quần yếm, áo sơ mi trắng tinh khôi, mím môi đứng trước mặt Vân Giảo.

Vân Giảo: “Cậu đợi tớ nghĩ chút đã.” Quen thật, nhưng nhất thời không nhớ ra nổi.

“Tớ là đứa trẻ được cậu cứu từ tay bọn buôn người đây.”

Mắt Vân Giảo sáng rực lên: “Tớ nhớ ra rồi! Cậu là cái tên xui xẻo đó!” Bị bọn buôn người bắt làm con tin để uy h.i.ế.p hải quân, đúng là xui xẻo hết chỗ nói.

Phó Minh Dụ: “...”

“Cậu vẫn chưa về nhà à? Người nhà không tới tìm cậu sao?”

Phó Minh Dụ ngồi xổm xuống bên cạnh cô bé: “Tới rồi, ông nội tớ tới rồi. Nhưng tớ đang bị bệnh, phải ở lại đây nằm viện điều trị một thời gian.” Đây thực ra cũng là điều cậu bé mong muốn. “Cậu có thể cho tớ biết tên cậu không?”

“Tớ tên là Vân Giảo.”

“Tớ là Phó Minh Dụ.” Cậu bé nghiêm túc giới thiệu. “Chuyện lần trước cảm ơn cậu nhiều lắm. Cậu có muốn quà gì không?”

Vân Giảo nhìn cậu: “Cậu muốn tặng quà cảm ơn tớ hả?”

“Ừ, tớ muốn báo đáp cậu.”

Vân Giảo suy nghĩ hai giây rồi đáp: “Tớ muốn ăn đồ hộp! Tớ và cả nhà tớ đều thích ăn món đó.” Lần trước ăn đồ hộp xong đã lâu rồi chưa được nếm lại, cô bé thấy thèm lắm. “Nếu nhà cậu giàu thì mua cho tớ mấy hộp đồ hộp hoa quả nhé, còn nếu không có tiền thì thôi, tùy tiện cho tớ chút đồ ăn gì cũng được, tớ không kén chọn đâu.”

Phó Minh Dụ nhìn nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời của cô bé, cảm thấy như mọi u ám trong lòng mình đều bị xua tan. “Được, tớ hứa.”

Phó Minh Dụ đồng ý xong cũng không rời đi ngay, cậu bé kiên nhẫn ngồi xổm một bên nhìn cô bé làm việc. Nằm viện mấy ngày nay chán quá, hôm nay ra bờ biển đi dạo không ngờ lại gặp được ân nhân.

“Cậu đang làm gì thế?”

Vân Giảo cầm cái xẻng nhỏ: “Đào ngao dầu đấy, chỗ này nhiều lắm.”

“Cái này cũng ăn được sao? Trông chẳng có tí thịt nào.”

“Không phải tớ ăn.” Cô bé đập vỡ vỏ ngao rồi hướng về phía xa gọi: “Chậc chậc chậc...”

Phó Minh Dụ kinh ngạc thấy đám gà, vịt, ngỗng đằng kia chạy nhanh như bay tới, tranh nhau ăn chỗ ngao vừa được đập vỏ. Thật là thần kỳ!

“Sao cậu bảo được bọn chúng nghe lời thế?” Cậu bé tò mò hỏi. “Cả mấy con hổ kình lần trước nữa.”

Vân Giảo hơi hất cằm đầy tự hào: “Hổ kình là bạn của tớ mà. Còn đám này là do tớ nuôi đấy. Cậu có muốn thử không?”

Phó Minh Dụ: “Được chứ.”

Cậu bé nhận lấy cái xẻng nhỏ, ngồi xổm trên bãi cát bắt đầu đào.

“Bên kia, bên kia kìa!”

“Cát nhiều quá, đào lên phải dùng nước biển đãi sạch đi mới được.”

Vân Giảo giao hết việc cho Phó Minh Dụ, còn mình thì đứng bên cạnh chỉ tay năm ngón. Nhưng Phó Minh Dụ cực kỳ nghe lời, bảo làm gì là làm nấy. Cậu bé không những không thấy mệt mà khóe miệng còn hơi nhếch lên, trông có vẻ khá vui.

Vân Giảo bỗng nhiên sán lại gần, lấy ngón tay chọc chọc vào má cậu bé. Lông mi cong v.út của Phó Minh Dụ khẽ run, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm cô bé. Đây là đứa trẻ xinh đẹp nhất mà cậu từng thấy.

“Mặt cậu sao thế? Hình như chẳng có biểu cảm gì cả, kỳ lạ quá.”

Trong mắt Vân Giảo, biểu cảm của mọi người trong nhà đều rất sinh động. Nhưng cậu bé này, nãy giờ chỉ thấy khóe miệng nhếch lên một tí tẹo, nhìn không rõ chút nào. Một khuôn mặt đẹp thế này mà sao lại đơ như khúc gỗ vậy chứ. Đã thế trông còn hơi lạnh lùng, ai không biết lại tưởng cậu đang giận dỗi gì đó.

Phó Minh Dụ khựng lại, rũ mắt xuống: “Trên mặt tớ không có biểu cảm sao? Tớ cũng không biết nữa.”

Vân Giảo dùng ánh mắt đồng cảm nhìn cậu: “Mặt cậu chắc là bị bệnh rồi. Để tớ giúp cậu.” Cô bé dùng hai ngón tay banh khóe miệng cậu kéo lên trên. “Không được, thế này trông xấu lắm. Cậu có sợ nhột không?”

Phó Minh Dụ: “Tớ không biết.”

Vân Giảo: “Vậy tớ chọc nách cậu thử nhé?”

Phó Minh Dụ chớp mắt, không phản đối.

“Tớ làm thật đấy nhé!” Cô bé sán lại cù lét Phó Minh Dụ.

Cơ thể Phó Minh Dụ lập tức căng cứng, cậu mím c.h.ặ.t môi.

“A... Cậu thế này mà cũng không cười nổi sao!” Vân Giảo bó tay. Chuyện này vô lý quá, mỗi lần các anh trai cù nách cô bé là cô bé cười không dứt được, các anh cũng thế mà.

“Giảo Giảo, em đang làm gì thế?” Vân Tiểu Cửu bưng một vốc ốc nhỏ chạy tới. “Cậu ta là ai?” Cậu bé nhìn chằm chằm Phó Minh Dụ, nhướng mày chất vấn: “Giảo Giảo, em không được tìm anh trai ở bên ngoài đâu đấy, em đã có tận chín người anh trai rồi, biết chưa?”

Vân Giảo vội giải thích: “Em không có tìm anh trai bên ngoài mà! Cậu ấy là Phó Minh Dụ, trước kia em...” Nói đến đây cô bé khựng lại, hình như cô bé chưa kể với cả nhà chuyện mình điều khiển hổ kình cứu người thì phải.

“Hửm?” Vân Tiểu Cửu nghi hoặc.

Vân Giảo nhìn anh Chín, cười cầu hòa: “Em quên chưa nói, trước kia ở trên biển gặp bọn buôn người định chạy trốn, có hải quân đuổi theo nữa. Phó Minh Dụ là do em dẫn các bạn hổ kình tới cứu đấy, cậu ấy đến để cảm ơn em.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.