Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 28
Cập nhật lúc: 07/03/2026 10:34
“Chú Út, anh Hai, em gái!!!”
Còn chưa tới cổng làng, mấy đứa nhóc da đen nhẻm đã oang oang chạy tới, xen lẫn tiếng sủa gâu gâu của hai con ch.ó vàng to.
“Cuối cùng mọi người cũng về rồi!”
Vân Tiểu Ngũ và mấy anh em lao tới như đạn pháo: “Mua gì thế, cho em xem với.”
“Em gái về sao không gọi anh, phải chi gọi anh thì anh cũng đi cùng rồi.”
Vân Thần Tây cười rồi đặt Vân Giảo xuống.
“Mơ đi nhé, đừng có lục lọi ở đây, về nhà rồi xem.”
Lúc họ đến cổng làng, các bà các thím đang ngồi đan lưới dưới gốc cây hòe đều vươn cổ, mắt cứ dán c.h.ặ.t vào cái túi của họ.
“Lâm Hà, các cậu lên huyện à? Mua những gì thế?”
Vân Lâm Hà cười nói: “Mua linh tinh chút thôi ạ.”
“Bà Vương, mọi người cứ trò chuyện tiếp nhé, chúng cháu về trước đây.”
Nói xong, anh dẫn theo Vân Tiểu Ngũ và mấy đứa nhỏ vội vàng rời đi, sợ đi chậm một bước là những người không biết ý tứ kia sẽ trực tiếp thò tay vào xem họ đã mua những gì.
Chuyện như vậy thường xuyên xảy ra trong làng.
Về đến nhà, tất cả trẻ con nhà họ Vân đều vây quanh Vân Lâm Hà và Vân Thần Tây, tíu tít hỏi đông hỏi tây, chẳng khác gì một bầy vịt ồn ào.
“Mua gì thế? Có đồ ăn không?”
“Oa, là bánh trứng gà, con muốn ăn, con muốn ăn.”
“Còn có kẹo sữa Đại Bạch Thỏ nữa, chú Út sao chú nỡ lòng nào mua thế.”
“Vãi chưởng, đồ hộp!!!”
Vân Tiểu Ngũ vừa thốt lên câu này, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào hai hộp đồ hộp kia, hai mắt sáng rực.
Vân Thần Tây cốc vào đầu đứa em trai không bớt lo nhà mình: “Không được nói bậy, đã nói với mày mấy lần rồi.”
Bị đ.á.n.h, Vân Tiểu Ngũ cũng không để bụng, cầm hộp đồ hộp kích động nhảy cẫng lên.
“Đồ hộp, đồ hộp, cái này là thịt, lại còn là đồ hộp thịt heo kho tàu, cái này là đồ hộp đào vàng, ha ha ha ha, ông đây cũng được ăn đồ hộp rồi!”
Mấy thứ này đều không rẻ, đặc biệt là đồ hộp, khiến ông bà nội Vân nhìn mà đau lòng không thôi.
“Sao lại mua nhiều đồ thế, đúng là đồ phá gia chi t.ử, tốn bao nhiêu tiền rồi.”
Nói rồi bà nội Vân còn tức giận vỗ mấy cái vào cánh tay Vân Lâm Hà.
Vân Lâm Hà gãi đầu: “Chẳng phải con nghĩ khó khăn lắm mới lên huyện một chuyến sao.”
Vân Giảo dịu dàng nói: “Bà nội, là Giảo Giảo muốn mua ạ.”
Bà nội Vân: “Thế cũng đừng mua nhiều như vậy chứ, tốn không ít tiền đâu…”
“Không nhiều đâu ạ.”
Vân Giảo khoa tay múa chân: “Nhiều tờ tiền lắm, chú Út chỉ lấy một tờ cho Giảo Giảo dùng thôi.”
Vân Giảo nói xong liền lấy hộp bi ve thủy tinh ra lắc lắc, bên trong lập tức vang lên tiếng lanh canh trong trẻo.
“Các anh ơi, bi ve.”
Nghe nàng nói, mấy anh em lập tức xúm lại.
“Anh xem nào, mau cho anh xem.”
Mở ra, những viên bi ve xinh đẹp lập tức trở thành bảo bối trong lòng mấy cậu con trai.
“Bi ve thủy tinh!”
Vân Giảo cầm một hộp bi ve thủy tinh.
“Mỗi anh mười viên, Giảo Giảo phát.”
Nàng ngồi trên chiếc ghế nhỏ, có chút đắc ý vung vẩy đôi chân ngắn ngủn.
“Anh Năm đứng đầu tiên, anh Sáu đứng thứ hai, các anh khác cứ theo thứ tự lớn nhỏ mà xếp hàng.”
Người lớn nhà họ Vân cứ thế vui vẻ nhìn Vân Giảo phát bi ve thủy tinh.
Vân Tiểu Ngũ cười toe toét, hai tay chắp lại.
“Em gái, anh muốn một viên màu đỏ, một viên màu xanh lam, còn muốn ba viên có hoa văn, hai viên màu trắng…”
Vân Tiểu Ngũ chọn trước, mấy đứa em đứng sau vươn cổ nhìn sốt ruột, sợ viên mình thích bị chọn mất.
Bàn tay trắng nõn của Vân Giảo lựa những viên bi ve thủy tinh, những viên bi làm bằng thủy tinh trong tay nàng đẹp như những viên ngọc trai đắt tiền.
“Đây, của anh Năm.”
Những người sau cũng tương tự.
Chờ phát xong cho năm người anh, nàng mới vỗ vỗ tay đi phát đồ ăn.
Nếu nàng không phát, bà nội và mọi người chắc chắn sẽ không nỡ ăn.
“Giảo Giảo, em không có bi ve thủy tinh à? Anh cho em ba viên chơi này.”
“Anh cũng cho em ba viên.” Vân Tiểu Lục chen tới.
Mấy người khác cũng vậy.
Năm người mỗi người ba viên, vậy là em gái sẽ có nhiều bi ve hơn cả bọn họ.
Vân Giảo lắc đầu: “Không cần đâu ạ, em xem các anh chơi.”
Mấy người anh cảm động không thôi, em gái của họ đúng là tốt nhất thiên hạ.
Vớ lấy một vốc kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, Vân Giảo lại bắt đầu phát, chạy khắp nhà.
Đương nhiên nàng cũng không để miệng mình thiệt, bóc một viên nhét vào miệng.
Hôm nay, có thể nói là ngày vui nhất của mấy đứa trẻ nhà họ Vân, không chỉ có đủ thứ đồ ăn ngon, mà còn có đồ chơi hay.
Những thứ cần chia đều đã chia xong, phần còn lại bà nội Vân đem đi cất kỹ, dự định mỗi ngày ăn một chút.
Anh em Vân Tiểu Ngũ cầm bi ve hò hét chạy đi, có lẽ là đi tìm những đứa trẻ khác trong làng để khoe khoang.
Người lớn trong nhà tụ lại một chỗ, lúc này mới bàn đến chuyện chính.
Vân Lâm Hà trực tiếp lấy tiền ra.
Nhìn thấy số tiền đó, những người khác trong nhà đều hít một hơi lạnh, mắt trợn trừng.
“Đây… nhiều thế này?!”
Vân Lâm Hà vui mừng hớn hở: “Chứ sao nữa, ai mà ngờ được viên ngọc trai nhỏ xíu đó lại đáng giá như vậy.”
“Tổng cộng bán được 1500 đồng, tiêu hết mười đồng, còn lại đều ở đây.”
Tiền xe đi lại, còn có tiền ăn mì đều là của nhà, tiền bán ngọc trai trừ mười đồng cho Vân Giảo ra thì còn lại chưa động đến.
Vân Giảo vỗ bàn: “Xây nhà to đẹp ạ.”
“Được, được, được…”
Bà nội Vân lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt: “Chúng ta xây nhà lớn!”
Ông nội Vân nói: “Bây giờ hai anh em các con đều ở đây, vậy ta nói thẳng, số tiền này dùng để xây hai căn nhà, nhà xây xong thì phân gia luôn.”
