Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 46

Cập nhật lúc: 07/03/2026 10:43

Thật sự để cô bé tìm được nấm rồi.

Mà còn là loại nấm bụng dê hoang dã nức tiếng thơm ngon.

Nấm bụng dê có mũ màu nâu sẫm, trông như một chiếc mũ nhỏ nhọn, bề mặt gồ ghề đầy hố trông như bụng dê, còn thân nấm thì màu trắng.

Thứ này không những ăn được mà còn có thể bán được không ít tiền.

Nhưng so với bán, Vân Giảo lại càng muốn ăn hơn.

Đặt chiếc giỏ xuống bên chân, Vân Giảo ngồi xổm xuống bắt đầu hái.

Ở đây có cả một vạt nấm.

Trong lúc cô bé đang ngồi xổm hái nấm bụng dê, một con rắn đen to bằng ba ngón tay từ trên cây phía sau từ từ trườn xuống.

Nó lặng lẽ đến gần Vân Giảo, vươn cổ lên rồi lao tới đớp cô bé.

Vân Giảo cảm thấy sau lưng lạnh buốt, sự cảnh giác từ kiếp trước vẫn còn đó, cô bé nghiêng người, chớp mắt đã tóm được đầu con rắn, tay nhanh như chớp đập mạnh nó xuống đất.

“Rắn?”

Vân Giảo không đợi con rắn kịp phản ứng, nắm lấy đuôi nó rồi quật mạnh vào tảng đá bên cạnh.

“Bốp” một tiếng, m.á.u tươi văng tung tóe, đầu rắn đã bị đập đến biến dạng.

Xem ra con rắn này không sống nổi nữa, nhưng thân nó vẫn còn đang quằn quại.

“Sao thế, sao thế?”

Nghe thấy động tĩnh, Vân Tiểu Ngũ và các anh chạy tới, thấy một con rắn to như vậy ở ngay gần Vân Giảo, sắc mặt họ lập tức biến sắc.

Vân Tiểu Ngũ một tay bế thốc Vân Giảo lên.

“Có bị c.ắ.n không?”

Vân Giảo lắc đầu: “Không có ạ.”

“Có sợ không?”

Cô bé tiếp tục lắc đầu, đôi mắt to tròn ngây thơ trả lời: “Không có ạ.”

Người bị dọa phải là con rắn kia mới đúng, nó đã bị ‘dọa c.h.ế.t’ rồi.

“Là rắn ô sao.”

Vân Tiểu Thất nhặt con rắn có cái đầu đã biến dạng lên xem rồi yên tâm.

Loài rắn này không có độc.

“Em gái lợi hại thật, đ.á.n.h được cả con rắn to thế này!”

Vân Giảo chỉ đứng đó, trông ngoan ngoãn, trắng trẻo mềm mại, hoàn toàn không giống người có thể g.i.ế.c c.h.ế.t một con rắn, phong cách rõ ràng không cùng một đẳng cấp.

Nhưng… con rắn to như vậy đúng là do cô bé g.i.ế.c.

“Hung dữ thật.”

“Con này phải được hai cân ấy chứ.”

Vân Tiểu Ngũ: “Bỏ vào giỏ mang về, bảo bà nội làm thịt con gà, phen này phải nấu một nồi canh long phụng ăn mới được.”

“Mơ đẹp quá nhỉ, mày bảo bà nội g.i.ế.c gà, bà nội sẽ g.i.ế.c mày trước đấy.”

Trong nhà chỉ có hai con gà mái già đang đẻ trứng, bà nội cưng chúng như báu vật.

“Giá mà gặp được con gà rừng thì tốt rồi.”

“Mơ mộng hão huyền, không thể nào, làm sao chúng ta có vận may tốt như vậy được.”

“Giảo Giảo, em nhặt được nấm bụng dê à?”

Vân Giảo gật đầu, xách chiếc giỏ nhỏ lên cho các anh xem, giọng nói non nớt mềm mại mang theo chút đắc ý.

“Nhiều thế này.”

(Hết chương này)

“Vận may của Giảo Giảo nhà ta đúng là không chê vào đâu được, nói không chừng hôm nay thật sự có thể gặp được gà rừng đấy!”

“Không chỉ may mắn mà còn lợi hại nữa, cô bé nhà ai mà đ.á.n.h được con rắn to thế này chứ.”

Được khen đủ kiểu, nụ cười trên mặt Vân Giảo càng tươi hơn.

“Để củi ở đây trước đã, đi thôi đi thôi, chúng ta đi hái ổi.”

Vân Tiểu Lục: “Anh nhớ phía trước còn có một cây dâu rừng, chúng ta đi tìm xem.”

Vân Tiểu Ngũ bĩu môi: “Không đi, dâu rừng chua c.h.ế.t đi được, chỉ có anh mới nuốt nổi thôi. Hồi Giảo Giảo hai tuổi, anh hái dâu rừng cho em ấy ăn, nước miếng chảy ướt hết cả áo trước n.g.ự.c.”

Vân Giảo cũng còn nhớ chuyện này, nhưng cô bé cũng là kiểu cái gì cũng muốn bỏ vào miệng nếm thử.

Dù sao dưới biển cũng không có cây ăn quả, cô bé tò mò nhất về những loại thực vật, quả cây có thể ăn được.

Nhưng lần đó, quả dâu rừng thật sự chua đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé nhăn tít lại, nước miếng càng không kiểm soát được mà chảy ròng ròng.

Bây giờ nghĩ lại trong miệng vẫn còn ứa nước bọt.

Đương nhiên, người đút dâu rừng cho cô bé ăn là anh Sáu cũng bị đ.á.n.h cho khóc cha gọi mẹ.

Vân Tiểu Lục không cam lòng: “Hái về rồi dùng đường nấu lên.”

Cuối cùng, họ vẫn đi hái một ít dâu rừng mang về.

Dâu rừng hoang dã quả rất nhỏ, lại còn chua, chỉ ngửi mùi thôi đã cảm thấy nước miếng trong miệng ứa ra.

Vân Giảo đúng là đồ ham ăn không nhớ đòn, tìm một quả trông rất đỏ rồi nhét vào miệng.

Sau đó, cô bé giật nảy mình, trong nháy mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đã bị chua đến nhăn nhúm lại.

“Sao em còn ăn nữa vậy.”

Vân Tiểu Ngũ vội vàng moi quả dâu rừng kia ra khỏi miệng cô bé.

Vân Giảo phải mất một lúc lâu mới hồi phục, lí nhí nói: “Quả đó trông đỏ lắm.”

Trông có vẻ ngon hơn những quả dâu rừng khác.

Mấy người anh đều cạn lời, đúng là cô em gái háu ăn.

“Đi thôi đi thôi, mau đi nhanh, ở lại đây ngửi mùi này nước miếng không kìm được mất.”

Cuối cùng, họ cũng đến được dưới gốc cây ổi kia.

Vân Tiểu Ngũ xắn tay áo rồi trèo lên cây: “Đây chính là căn cứ bí mật của chúng ta, may mà không bị người khác phát hiện.”

Nơi này đã khá hẻo lánh, cây ổi mọc trong rừng cây, xung quanh có không ít bụi gai, cũng không biết Vân Tiểu Ngũ và các anh làm thế nào mà chui vào được đây.

“Giảo Giảo, cho em này.”

Vân Tiểu Ngũ hái hai quả rồi trèo xuống, đưa quả to hơn cho Vân Giảo.

Ổi còn được gọi là phan thạch lựu, hình dáng giống một quả dưa nhỏ, bóp thấy hơi mềm. Vân Tiểu Ngũ có thể dùng tay không bẻ ra, để lộ phần thịt quả có màu sắc vô cùng đẹp mắt bên trong.

Thịt quả màu đỏ, thứ này ăn vào có vị ngọt thanh, là một trong những loại quả được người dân ở đây yêu thích nhất.

Điều duy nhất không tốt là bên trong có quá nhiều hạt, ăn lúc nào cũng phải nhổ hạt.

“Ngon quá.”

Vân Giảo cũng thích ăn thứ này, có lúc nhổ hạt không cẩn thận liền nuốt hết vào bụng.

“Ngon thì hái nhiều một chút.”

Vân Giảo thấy các anh thoăn thoắt trèo lên cây, cô bé cũng muốn thử xem.

Chỉ là còn chưa kịp bắt đầu trèo thì đã bị phát hiện và ngăn lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.