Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 63: Món Quà Của Cá Voi Và Chiếc Vòng Tay Gỗ Tử Đàn

Cập nhật lúc: 08/03/2026 05:06

Cá voi con lưu luyến nhìn Vân Giảo một cái, sau đó dưới ánh mắt của mọi người, nó vặn vẹo cái thân hình có phần mũm mĩm lùi dần về phía vùng nước sâu. Đợi khi nước biển ngập quá nửa thân mình, nó xoay người quẫy đuôi một cái, hoàn toàn biến mất vào lòng biển khơi.

"Oa... nó thông minh thật đấy!"

Quả thực, dù vẫn chỉ là một con cá voi con, nhưng trí thông minh mà nó thể hiện ra vượt xa các loài cá thông thường. Cá bình thường khi lên bờ chỉ biết theo bản năng quẫy đạp tại chỗ. Còn cá voi sát thủ lại có ý thức vặn mình hướng về phía nước sâu.

Chờ cá voi đi rồi, mọi người đều nhìn vào con hải sâm lớn mà Vân Giảo đang ôm.

"Nó còn biết báo ân nữa, chắc là nhận ra chúng ta đã cứu nó lần trước, thế mà còn mang quà đến tặng."

Trở lại trên bờ, Thẩm Vân Liên và Vương Mai nhìn con hải sâm lớn như vậy cũng trầm trồ không ngớt. Các cô chưa từng thấy con hải sâm nào to thế này! Hơn nữa hiện tại giá hải sâm cũng đắt đỏ chẳng kém gì bào ngư.

Vân Giảo ôm con hải sâm trong tay thấy khá nặng, chắc phải đến bảy tám lạng.

"Hải sâm to thế này, cũng không biết con cá voi kia tìm ở đâu ra."

Vương Mai ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào con hải sâm, nếu tìm được cả một ổ thế này thì chẳng phải phát tài to sao? Thẩm Vân Liên vội vàng bỏ hải sâm vào thùng. May mà giờ này ở đây chỉ có người nhà mình. Bãi biển rộng lớn, mọi người thường không tụ tập một chỗ để đào nghêu.

"Mau cất kỹ đi."

Con cá voi này trước đó được không ít người cùng cứu, nếu để người trong thôn biết nó chỉ tặng quà cho mỗi Giảo Giảo, trong lòng họ không biết sẽ nghĩ thế nào đâu.

"Mẹ ơi, về nhà thôi ạ?"

Có được con hải sâm lớn thế này, Thẩm Vân Liên và Vương Mai cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đào nghêu với sò nữa, gật đầu dắt bọn trẻ đi về. Con rùa biển lớn vẫn được khiêng về theo.

Vân Giảo không quá để tâm đến con hải sâm, không cần nghĩ cũng biết hải sâm to thế này trong nhà chắc chắn sẽ không giữ lại để ăn. Cô bé cầm viên đá màu đỏ hình cá béo đi tìm anh Tư. Hôm nay là thứ bảy, anh Tư không đi học mà ở nhà phụ giúp việc vặt.

"Anh Tư ơi, làm lắc tay cho Giảo Giảo đi."

Vân Thần Bắc rất khéo tay, hơn nữa vì sở thích nên cậu cũng tích cóp được mấy món dụng cụ vừa tay. Đương nhiên đều là đồ người ta thải ra không dùng nữa, cậu tự mình đi trạm thu mua phế liệu tìm về sửa chữa lại. Có bào gỗ, còn có cả mấy mũi khoan dùng để điêu khắc.

Về đến nhà, Vân Thần Bắc liền lôi cái rương bảo bối từ gầm giường ra. Bên trong là đủ loại dụng cụ nhỏ và vật liệu hiện ra trước mắt Vân Giảo. Thậm chí còn có mấy khúc gỗ và đá có hình thù kỳ lạ. Có một khúc gỗ đã được cậu đẽo gọt theo hình dáng tự nhiên của nó thành hình một chú thỏ con.

"Viên đá này đẹp thật đấy, chẳng cần tạo hình gì cả, tự nhiên đã giống hệt một chú cá nhỏ rồi."

Vân Thần Bắc cầm viên đá nhỏ xoay qua xoay lại trên tay ngắm nghía một lúc, trong mắt cũng lộ rõ vẻ yêu thích.

Vân Giảo tự hào gật đầu: "Em nhặt được hôm nay đấy."

Vân Thần Bắc tìm trong thùng dụng cụ bảo bối của mình ra mấy hạt châu. Đây là hạt châu bằng gỗ, nhưng màu gỗ lại hơi ánh tím nhạt, hơn nữa còn tỏa ra một mùi hương dễ chịu.

Vân Thần Bắc khóe miệng mỉm cười: "Gỗ này là anh tìm được ở trạm thu mua phế liệu, vốn dĩ là cái hộp gỗ nát, anh thấy màu gỗ đẹp lại còn thoang thoảng mùi thơm nên mang về. Cái hộp đó anh tháo ra rồi, mấy miếng bị hỏng nặng anh mài thành hạt châu."

"Đây là gỗ gì thế anh?"

Vân Thần Bắc: "Gỗ t.ử đàn lá nhỏ đấy, cũng là anh vớ bở, cái hộp gỗ lúc anh nhặt được bị bọc một lớp bùn bẩn, nếu không thì còn lâu mới đến lượt anh nhặt."

Hạt châu gỗ Vân Thần Bắc làm rất tròn trịa, kích thước cũng vừa vặn, nhưng chỉ có bốn viên. Số gỗ t.ử đàn còn lại bị cậu cất kỹ làm của riêng rồi.

Vân Thần Bắc làm việc rất nghiêm túc, cầm viên đá, hạt châu gỗ t.ử đàn và một sợi dây đỏ bắt đầu công việc. Khi cậu khoan lỗ cho hạt châu và viên đá nhỏ, gần như chìm vào trạng thái quên hết mọi thứ xung quanh. Vân Giảo ngồi một bên, hai tay nhỏ chống cằm nhìn một lúc, rất nhanh đã không chịu nổi sự nhàm chán mà chạy ra ngoài chơi. Anh Tư đúng là lợi hại thật, thế mà có thể ngồi im lâu như vậy. Cô bé thì chịu thua.

"Giảo Giảo, lại đây ông thương lượng chuyện này chút."

Ông cụ Vân cũng đã về, ông vẫy tay gọi Vân Giảo. Vân Giảo đi tới.

"Con hải sâm này, chúng ta định mang đi biếu chú Vương của con, có được không?"

Vân Giảo gật đầu: "Được ạ."

Dù sao cũng là nhặt được, cô bé cũng không trông mong gì việc nhà sẽ giữ lại ăn. So với việc đem bán lấy tiền, nếu có thể nhờ chú Vương giúp tra ra kết quả cho hai anh thì tự nhiên là tốt hơn nhiều.

Gần đến giờ cơm trưa thì Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà trở về. Lần này họ đi thẳng đến chỗ có bào ngư trên đảo, không lãng phí thời gian, đồng thời cũng không đi thám thính những chỗ khác.

"Thế nào rồi?"

"Bào ngư lớn thì không có, nhưng loại trung bình này thì tìm được một ít, khoảng chừng sáu bảy cân."

Chỗ đó đều là loại bào ngư 11-12 con một cân. Kích thước nhìn cũng tạm được, mang đi biếu chắc là ổn.

Ông cụ Vân lấy con hải sâm ra.

"Mang cả cái này đi nữa."

Vân Lâm Hải và Vân Lâm Hà trợn tròn mắt.

"Cái này ở đâu ra thế?"

Vân Giảo kiêu ngạo ngẩng đầu: "Là cá voi tặng quà cho con đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.