Thập Niên 80: Tuyệt Mỹ Nhân Ngư Thành Đoàn Sủng - Chương 87
Cập nhật lúc: 08/03/2026 11:00
Thẩm Vân Liên miệng oán giận: “Con bé này sợ nóng thật sự, vừa đến trời nóng là lại thích lăn qua lăn lại trên giường tìm chỗ mát mẻ mà ngủ, cái chăn này không thể ở trên bụng nó lâu hơn một lát!”
“Chị nói nó sợ nóng đi, vậy mà ngày nào cũng muốn theo cha nó, tiểu thúc nó ra biển đi, chị dâu đừng nhìn nó nhỏ xíu như vậy, ngày thường nhìn thì ngoan lắm, trên thực tế gan còn lớn hơn ai hết, mới học bơi được bao lâu? Nó hận không thể một ngày đều chui xuống biển mà chơi.”
Thẩm mợ nhìn cô bé nhỏ không an phận trên giường mà lại hâm mộ.
“Điều này chứng tỏ Giảo Giảo thân thể tốt a, trẻ con nghịch ngợm một chút cũng tốt, Giảo Giảo lớn lên cũng thật đẹp, những đứa bé mập mạp trên tranh tết cũng không đẹp bằng, làn da này chính là trắng nõn nhất mà tôi từng thấy, nếu tôi mà sinh được một đứa con gái xinh đẹp như vậy chắc chắn cũng ngày nào cũng cưng chiều.”
“Nếu đã tới, thì cứ ở nhà thêm hai ngày đi, tuy rằng không có nhiều giường như vậy, nhưng trời này ngủ dưới đất cũng không sợ bị nhiễm hơi ẩm.”
Thẩm Vân Liên gật đầu: “Vậy thì làm phiền chị dâu rồi.”
Vân Tiểu Ngũ và mấy đứa trẻ khác nghe nói được ngủ dưới đất còn phấn khích thật sự.
“Mẹ, chúng con có thể đi ngủ dưới đất trên nóc nhà không ạ, còn có thể ngắm sao nữa.”
Mắt Thẩm Vân Liên trừng lớn: “Mẹ thấy con là muốn lên trời rồi!”
Vân Tiểu Ngũ bĩu môi, không đi thì không đi.
Nửa đêm Vân Giảo tỉnh lại một lần, đi nhà vệ sinh, sau khi trở về cũng không lên giường ngủ, liền chen vào giữa các ca ca mà ngủ.
Ban đêm gió núi mát mẻ sảng khoái, mở cửa sổ cũng không nóng như vậy.
Chỉ là muỗi nhiều.
Cũng may Vân Giảo không phải thể chất chiêu muỗi, một buổi tối trôi qua trên người trắng nõn sạch sẽ không một vết muỗi c.ắ.n.
Ngược lại Vân Tiểu Ngũ và mấy đứa khác, trên mặt trên người vài vết sưng, mơ mơ màng màng tỉnh dậy vẫn còn gãi.
“A, ngứa quá!”
Vân Giảo cũng có chút oán khí, thật sự là tiếng muỗi “ong ong ong” quá đáng ghét.
Thẩm mợ lấy tới một lọ nước hoa, chỉ còn lại non nửa bình, có thể thấy được cũng là thường xuyên sử dụng.
“Tới chút nước hoa lau lau.”
“Di… Giảo Giảo trên người lại không bị c.ắ.n chút nào.”
Đối với điều này Vân Tiểu Ngũ và mấy đứa khác hâm mộ đến không thôi.
“Giảo Giảo từ nhỏ đã không chiêu muỗi.”
Vân Giảo chống cằm, đôi mày nhỏ nhăn nhó phun ra một chữ: “Phiền.”
Thẩm mợ vui tươi hớn hở hỏi: “Cái gì phiền a?”
Cô bé nhỏ thật là bất luận làm ra biểu cảm gì cũng đẹp mà.
“Muỗi, ong ong ong, ồn.”
Trong lời nói oán khí cũng không ít.
Cả phòng người đều bị nàng chọc cho bật cười.
“Hôm nay liền kêu ông ngoại con đi chỗ bác sĩ Ngô mua ít nhang muỗi về, muỗi trong núi chúng ta độc lắm đó.”
Lau nước hoa xong thì đỡ hơn nhiều.
Đến giờ ăn cơm, Vân Giảo lập tức quên mất oán khí, đi theo đi lấy đồ ăn.
Bữa sáng chính là rau trộn dưa muối ăn kèm cháo loãng.
Cháo vẫn là cháo khoai lang đỏ nấu, hương vị cũng rất ngon, Vân Giảo ăn một bát lớn.
“Giảo Giảo chúng ta đi bắt thỏ hoang đi.”
Vân Giảo nghe vậy, lập tức ăn hết chút cháo cuối cùng, cái m.ô.n.g nhỏ đã sốt ruột không chờ được mà dịch xuống ghế.
“Mang nước, phải mang bình nước.”
Không ở bờ biển, cơ thể nàng thiếu nước rất nhiều.
Nhưng lại muốn đi chơi, lần đầu tiên tới nhà bà ngoại nàng đối với cái gì cũng tò mò.
Vân Tiểu Ngũ vỗ vỗ bình nước bên hông: “Mang theo đây rồi.”
Vân Giảo và mọi người ngủ sớm, thức dậy tự nhiên cũng sớm.
Họ lên núi đi đuổi gà rừng thỏ hoang, cũng không riêng gì đi chơi.
Nhà bà ngoại còn nuôi ba con dê, Thẩm Tu Viễn cõng sọt vội vàng lùa dê lên núi.
Thẩm Khoan không đi theo họ, hắn phải cùng người lớn đi làm việc.
“Chờ chút, ta còn phải gọi các huynh đệ của ta cùng đi.”
“Huynh đệ” trong miệng Thẩm Tu Viễn, kỳ thật chính là những người bạn cùng thôn tuổi tác không sai biệt lắm.
Họ cùng Thẩm Tu Viễn giống nhau, cõng sọt, có người chăn dê có người chăn bò.
Bất quá bò quý, đến bây giờ cũng là vật hiếm lạ, toàn bộ thôn cũng chỉ có ba con bò, nhưng dê thì nhiều hơn một chút.
(Hết chương này)
Một đám trẻ con tụ lại một chỗ ríu rít thật náo nhiệt.
Đại đa số ánh mắt đều rơi xuống người Vân Giảo.
Không có gì khác, quá nổi bật.
Con người đều là động vật thị giác, trẻ con tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Trong đội ngũ đột nhiên có thêm một đứa em gái xinh đẹp như vậy, tiếng nói chuyện của họ đều nhẹ hơn chút.
“Xa Tử, đây là đứa biểu muội mà mày thường xuyên nhắc đến sao, sao mà trắng thế.”
Bọn họ đen sì, đứng chung một chỗ với nàng như là than đen mới đào từ mỏ than ra vậy.
Thẩm Tu Viễn kia kêu một tiếng đắc ý, dẫn Vân Giảo khoe khoang khắp nơi.
“Đây là biểu muội của ta, lớn lên đẹp không, ta trước kia đã nói với các cậu rồi mà các cậu còn không tin, nàng trời sinh đã trắng như vậy, phơi không đen được đâu.”
Có một đứa em gái xinh đẹp như vậy, Thẩm Tu Viễn ở trong đám bạn nhỏ được nở mày nở mặt.
Vân Tiểu Ngũ và mấy đứa khác cũng đồng cảm như bản thân mình, họ cũng không thiếu việc khoe khoang em gái nhà mình như vậy trước mặt các bạn nhỏ cùng thôn.
“Có gì đặc biệt hơn người, ta cũng có em gái.”
Thẩm Tu Viễn đắc ý: “Em gái nhà cậu có giống Giảo Giảo nhà ta không? Xem đôi mắt to này, khuôn mặt nhỏ mũm mĩm này, đôi tay chân ngắn nhỏ mũm mĩm này…”
Vân Giảo: Được rồi, ngươi mà nói nữa ta liền phải phát giận.
Cũng may, Thẩm Tu Viễn đã nói xong trước khi Vân Giảo phát giận.
Cuối cùng hắn còn tổng kết: “Em gái các cậu đều không thể sánh bằng!”
Vân Giảo nhìn biểu ca nhà mình kéo thù hận giá trị như vậy, vài người nhìn đều muốn đ.á.n.h hắn.
Nàng lặng lẽ sờ soạng cách xa hắn một chút.
