Thập Niên 80: Vợ Béo Mang Thai Được Ông Chồng Bá Đạo Hết Mực Cưng Chiều - Chương 139: Chỉ Thích Ăn Mấy Đứa Béo Mầm Như Em

Cập nhật lúc: 06/04/2026 17:06

“Đừng mẹ nó tâng bốc ông đây lung tung.” Thần tình Đoạn Hổ cũng không rung động, vẫn hung sát cương nghị như vậy.

Anh cũng không phải ai khen cũng có thể lâng lâng.

Lời hay này cũng phải phân người.

Anh khàn giọng nói: “Ông đây ngay từ ngày đầu tiên đã nói với ông rồi, đừng luôn giở cái trò buồn nôn hề hề này với tôi.”

“Tôi chính là vì vợ tôi đừng mệt như vậy, hơn nữa không phải cũng là chuyện tốt sao.”

“Ông quản ai làm nhiều làm ít làm gì, tính cái đó làm gì? Cuối cùng việc tranh thủ làm xong, lương thực này nọ tranh thủ trồng ra đưa đến vùng thiên tai giải quyết vấn đề, đây mới là chính sự.”

“Không sai, không sai.” Bí thư Hà vội vàng phụ họa: “Đồng chí Đoạn Hổ nói rất thực tế, là cái đạo lý này, chúng ta có thể giúp đỡ vùng thiên tai nhanh ch.óng giải quyết vấn đề nạn đói mới là đúng đắn.”

“Được rồi, đừng lải nhải nữa, làm ông đây phân tâm.”

“Ông đứng đực ở đây có tác dụng ch.ó gì? Nên đi đâu thì đi đi.”

“Làm xong ông đây đẩy đống xẻng này về cho các người là được.”

“... Cái này.” Bí thư Hà lại muốn nói lời khách sáo vô nghĩa, bị Đoạn Hổ một tiếng mắng giận dữ nháy mắt nghẹn trở về.

Ông ấy không dám lề mề nữa, chỉ đành liên tiếp cúi chào hai cái sau đó xoay người rời đi.

Quý Xuân Hoa muốn đi, lại không thể đi.

Cô không quá muốn vạch trần sự chăm sóc lén lút của Đoạn Hổ đối với cô, nhưng lại nhớ thương số tiền có thể rơi trong ruộng.

Cuối cùng nghĩ tới nghĩ lui, mâu thuẫn rối rắm hồi lâu, vẫn không động đậy, ngồi xổm đến chân đều tê rần.

Chốc lát, bên tai nhảy vào tiếng cười mắng lưu manh của Đoạn Hổ ——

“Hít, cái này mẹ nó trong đất sao còn có thể mọc ra tiền thế này?”

Anh chỉ có thể nhét vào túi trước, tiếp tục đào hố, trong miệng còn lải nhải: “Kẻ không não nào đi lao động còn mang theo tiền rơi mất thế?”

“Cái này thì hay rồi, cống hiến cũng khá triệt để, sức lực cũng bán rồi, tiền cũng rải rồi.”

“...” Quý Xuân Hoa nghe mà hai má đỏ bừng, không tự chủ được bĩu môi.

Sao lại thích chê bai người ta thế a?

Vốn dĩ chính là túi nông mà!

Hơn nữa... cô là vì quá coi trọng tờ đại đoàn kết kia mới sẽ luôn nhét trong túi.

Cô là muốn dùng số tiền đó tổ chức sinh nhật cho anh đấy!

Quý Xuân Hoa uất ức đến sắp xé nát cả vạt áo, lại bất thình lình nghe thấy anh nói: “Được rồi ~”

“Ông đây thật nghĩ không thông chút việc cỏn con này sao lại dùng nhiều người như vậy?”

“Đây không phải chuyện ba lần hai lượt là xong sao.”

Anh xách xẻng đi về phía xe ba gác, lẩm bẩm một mình: “Đến ủy ban thôn đưa xẻng, giao tiền, ông đây liền về nhà ôm vợ đi thôi!”

“!” Quý Xuân Hoa đột nhiên trừng lớn hai mắt, không còn lo được cái gì vạch trần hay không vạch trần.

Tiền này là cô xứng đáng có được, còn phải đưa về nữa?

Lỡ như bọn họ không đưa cho cô nữa thì làm thế nào... hoặc là ngày mai lúc hỏi, lại có người khác nói mình cũng mất tiền thì làm thế nào?

Còn phải đôi co với người ta, chứng minh tiền này là của cô.

Quý Xuân Hoa biết trên đời không thiếu người tham lam, cô không muốn đi đường vòng mạo hiểm này.

Đầu óc cô nóng lên, bỗng nhiên đứng dậy!

“A!” một tiếng, lại đặt m.ô.n.g ngồi xuống.

Chân mềm nhũn, không còn sức.

Ngồi một cái ngã dập m.ô.n.g thật lớn!

Giây tiếp theo, cô gần như không cần nghĩ ngợi dùng sức bịt miệng, tuy rằng đã định đi ra thẳng thắn với anh, nhưng chính là không khống chế được tim đập điên cuồng.

Nào ngờ, xung quanh lại yên tĩnh một mảnh, động tĩnh gì cũng không có.

“...” Quý Xuân Hoa dần dần thả lỏng thân thể, tay cũng thăm dò buông ra.

Cô nhíu mày nghĩ thầm: Chẳng lẽ là anh không nghe thấy, đã đi rồi?

Đang nghĩ như vậy, bên cạnh liền đột nhiên bùng nổ một tiếng gầm nhẹ: “Hù!”

“A!” Quý Xuân Hoa đang nơm nớp lo sợ thần kinh căng thẳng, bị dọa như vậy trực tiếp liền thất thanh kêu lên, trên trán đều bị dọa ra một tầng mồ hôi lạnh!

Cô như hồn phi phách tán, lưng dựa vào cây to ngồi liệt trên mặt đất, ngốc nghếch ngẩng đầu lên ——

Dưới tác dụng của kinh sợ nước mắt hoàn toàn không chịu khống chế trào ra, Quý Xuân Hoa chỉ há miệng, tiếng đều không phát ra được.

Đoạn Hổ nhìn lên mặt cô, khá lắm.

Tim cũng thắt lại, mày lập tức nhíu c.h.ặ.t.

“Khóc cái rắm mà khóc! Không phải chỉ dọa em chút thôi sao?” Anh ngữ khí ngang ngược muốn c.h.ế.t, ngồi xổm tấm thân bưu hãn xuống cởi áo khoác ra, “Nhắm mắt, tay ông đây bẩn.”

“Áo khoác mới thay, lấy bên trong lau cho em.”

“Hít —— còn nhìn còn nhìn, nhắm mắt a, lau ‘nước đái’ cho em!”

“Phụt ——” Quý Xuân Hoa lập tức nín khóc mỉm cười.

Run rẩy ngoan ngoãn nhắm mắt.

Đoạn Hổ lau cho cô, động tác thô thiển, cứ như lau bàn vậy, lực đạo lại rất nhẹ,

Còn quái gở hừ hừ: “Cái thứ gì a vừa khóc vừa cười, em giống như tên lưu manh theo dõi ông đây, ngược lại tự mình tủi thân trước?”

“Nói lý không, hử?”

Quý Xuân Hoa nhịn không được mở mắt ra gạt anh, “Ai theo dõi anh chứ, em vốn dĩ chính là tiền mất muốn tìm tiền mà!”

“...” Động tác của Đoạn Hổ dừng lại, nheo mắt nhìn chằm chằm cô.

Quý Xuân Hoa bị anh nhìn chăm chú không tiếng động làm cho đầu tim run rẩy, nhưng lại nhớ tới vừa rồi anh thuận miệng chê bai mình, liền cảm thấy anh mới là người không có đạo lý.

Ngẩng khuôn mặt tròn như mèo hoa lên nhấn mạnh: “Là bởi vì túi nông, tiền mới rơi ra ngoài.”

“Cái quần này là lúc trước đi huyện thành mới mua, em chưa mặc qua... Sáng sớm vội, vội đi, cũng không chú ý túi...”

“Mới, mới làm rơi tiền ra ngoài.”

Nói nói, cô không nhịn được rũ mắt xuống, khuôn mặt nóng bừng.

Ấp úng nói: “Em mới không phải không có não đâu, em quý trọng tờ đại đoàn kết kia lắm đấy.”

“...” Nghe thấy hai chữ sáng sớm này, Đoạn Hổ cũng đồng dạng rơi vào trầm mặc.

Anh hiếm khi không sặc cô, ngược lại soạt một cái dời tầm mắt đi,

Giơ tay xoa xoa sau gáy, khô khốc cứng ngắc nặn ra câu: “Ồ. Được.”

Sau đó đứng dậy trước, vác khuôn mặt đen nhánh đỏ không quá rõ ràng trong sắc trời u ám, khàn giọng nói: “Vậy đi a, ở đây làm gì?”

“Đợi đến đêm sói xám lớn tha em đi, hừ.”

“Sói xám lớn chỉ thích ăn mấy đứa béo mầm như em.”

Quý Xuân Hoa chớp chớp mắt, vịn thân cây chậm rãi đứng dậy, đối diện với tấm lưng rộng lớn hùng hậu của anh không nhịn được cười trộm.

Tiếng thở vui vẻ lại mềm mại của cô lướt qua vành tai nóng bỏng của anh, làm anh cảm thấy cả người đều tê dại ngứa ngáy.

Đoạn Hổ nghiến răng, dã man mắng thấp: “Em mẹ nó cười cái rắm!”

Quý Xuân Hoa dùng sức mím môi, gian nan nói: “Không, không cười.”

Trong lòng lại không nhịn được nói thật: Em cười anh a.

Cười con hổ lớn anh đêm qua còn nắm thịt trên người em, nói anh chính là thích thịt trên người em.

Vậy anh giống sói xám lớn rồi, chính là thích béo mầm.

“Một lát trong mắt tè dầm một lát lại trộm cười ngốc, não có bệnh.”

Anh rắc một cái ngồi xổm xuống đất, bá đạo ra lệnh: “Nhanh nhẹn lên đây, ông đây cho em cưỡi.”

Quý Xuân Hoa lập tức không cười nổi nữa, bị lời nói vừa thô vừa cay này nói đến rụt cổ, không nhịn được đỏ mặt mắng yêu anh: “Anh, anh làm gì cứ phải nói chuyện như vậy.”

“Cõng thì cõng mà, đâu phải là cưỡi...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.