Thập Niên 80: Vợ Béo Mang Thai Được Ông Chồng Bá Đạo Hết Mực Cưng Chiều - Chương 314: Hai Vợ Chồng Bay Thích Chơi Sao Thì Chơi
Cập nhật lúc: 10/04/2026 19:09
Đợi đến khi rửa ráy thay tã và quần áo sạch sẽ cho hai đứa nhỏ, lại cho b.ú xong xuôi, Tôn Xảo Vân liền gõ cửa hậu viện.
“Hổ Tử, Hoa Nhi có đi không đấy? Lát nữa thức ăn nguội hết bây giờ!”
“Đi, đi!” Đoạn Hổ vội vàng chạy ra mở cửa.
Tôn Xảo Vân đi vào: “Mặc quần áo kỹ cho Hoa Nhi chưa? Bọc kín chưa?”
“Mẹ đốt lò phòng mẹ một lúc rồi, ngồi mà toát cả mồ hôi, chắc chắn ấm.”
“Cháu mẹ đâu? Cũng bọc kỹ rồi chứ?”
Đoạn Hổ gật đầu: “Dạ vâng, con đưa vợ con qua đó trước, quay lại cùng mẹ bế con.”
Hai người vừa nói chuyện vừa cùng vào nhà, đến trong nhà Tôn Xảo Vân nhìn một cái, suýt chút nữa cười ra nước mắt.
“Ha ha ha ha, ôi trời đất ơi!” Bà vội vàng đưa tay kéo cái khăn quàng cổ to sụ trên cổ Quý Xuân Hoa xuống một chút, “Hoa Nhi à, nó ngốc con cũng ngốc theo à?”
“Cái khăn này bịt kín cả lỗ mũi con rồi, không thấy ngạt à?”
Quý Xuân Hoa vội vàng nhân cơ hội này hít sâu một hơi thật sảng khoái, sau đó toét miệng cười mở mắt nói dối: “Thực ra cũng không ngạt lắm, len này vốn có khe hở mà, đâu phải là không thoáng khí chút nào đâu.”
Tôn Xảo Vân lặng lẽ liếc Đoạn Hổ một cái, Đoạn Hổ quay ngoắt mặt đi, ra sức vò gáy,
“Thì, thì cái này chẳng phải cho an toàn sao, thật là...”
“À được được được, tốt tốt tốt.”
Tôn Xảo Vân xua tay: “Hai vợ chồng bay thích chơi sao thì chơi, dù sao cũng là Chu Du đ.á.n.h Hoàng Cái, kẻ muốn đ.á.n.h người muốn chịu, bà mẹ chồng này mới lười lo nhiều chuyện của chúng bay đấy.”
“Đừng đứng đực ra đó nữa, đưa vợ con sang phòng mẹ trước đi.”
“Lần này nó chắc chắn là không trúng gió được đâu, chỉ là lúc đi đường con phải đỡ nó một chút, bọc như cái bánh chưng to tướng thế kia, chừa cho người ta mỗi hai con mắt, cúi đầu nhìn đường cũng đủ mệt!”
Đoạn Hổ “ồ” một tiếng, trực tiếp duỗi hai cánh tay thô kệch ra, một cái là bế ngang Quý Xuân Hoa lên.
Tôn Xảo Vân: “... Ồ, thế, thế như vậy hình như cũng chẳng có vấn đề gì.”
Quý Xuân Hoa vốn da mặt mỏng như tờ giấy, nay đã được tôi luyện qua ngàn b.úa trăm đe, chìa “nắm đ.ấ.m lớn” đeo hai lớp găng tay ra, cười hì hì nói: “Đi nào! Giá!”
Đoạn Hổ: “Tiểu mã tuân lệnh~!”
Tôn Xảo Vân: “...”
……
Một khắc sau, mọi người đều vây quanh phòng Tôn Xảo Vân, xoa tay hằm hè chuẩn bị khai tiệc.
Đoạn Hổ bưng món cuối cùng lên, đạp đôi dép lê nhảy lên giường lò, ngồi canh bên cạnh Quý Xuân Hoa, sau đó bắt đầu gắp thức ăn cho cô.
Ngồi hết trên giường lò chắc chắn là không đủ chỗ, Tôn Xảo Vân bảo Lão Thẩm và Lý Thủ Tài lau chùi cái bàn gấp đã lâu không dùng trong nhà, kê ngay cạnh mép giường lò.
Vốn dĩ để Quý Xuân Hoa ở cho thoải mái, có thể nằm cũng có thể dựa, cái giường lò này là chuẩn bị riêng cho cô và hai đứa nhỏ, hoặc là thêm Dương Văn Trân.
Ai ngờ Đoạn Hổ chẳng khách sáo chút nào, bá đạo chiếm một chỗ to đùng.
Tôn Xảo Vân không nhịn được nói anh: “Con đàn ông đàn ang lên giường lò làm gì? Ngồi dưới đất là được rồi.”
“Con bảo Văn Trân lên giường lò, ngồi với Hoa Nhi và mấy đứa nhỏ.”
Dương Văn Trân vừa định nói không sao, cứ để gia đình ba người bọn họ ngồi với nhau thì tốt hơn,
Đoạn Hổ liền mở miệng phản bác: “Không phải chuyện như thế đâu nhé!”
Tôn Xảo Vân cười khan hai tiếng: “Sao lại không phải chuyện như thế? Thế là chuyện như thế nào?”
Đoạn Hổ nhe răng: “Vợ con ngại làm phiền người khác mẹ cũng không phải không biết, con ngồi bên cạnh cô ấy có thể dựa vào người con, không cần dùng sức.”
Dương Văn Trân nghe vậy cười ha ha, phụ họa nói: “Đúng, đúng, chồng Xuân Hoa nói không sai, Hoa Nhi không thích làm phiền người khác.”
“Cháu mà ngồi cùng em ấy, em ấy chắc chắn còn phải để ý đến cháu, mệt lắm.”
“Cháu ngồi đây là được rồi, thím Tôn, ghế nhà thím tựa lưng to, chỗ ngồi cũng rộng rãi, thoải mái lắm.”
Lý Thủ Tài ở bên cạnh trừng hai mắt quan sát nửa ngày rồi, không nhịn được che miệng thì thầm với Lão Thẩm: “Sao em thấy anh Hổ hình như đi hậu viện về xong là bình thường rồi nhỉ?”
“Theo đà này... còn cần chuốc anh ấy không?”
Lão Thẩm quay đầu đi, nhỏ giọng đáp: “Mặc dù rõ ràng có thể thấy bệnh tình đã thuyên giảm, nhưng chỉ mới về đó một lúc, liệu trình vẫn còn quá ngắn.”
“Hơn nữa, chúng ta đồ ăn ngon đồ uống ngon đều mua rồi, tiền cũng tiêu rồi, há có lý nào việc không làm cho xong?”
“Chuốc! Phải chuốc! Thím Tôn chưa bảo chúng ta không chuốc, chúng ta cứ phải chuốc!”
Lý Thủ Tài: “Được! Không thành vấn đề!”
Thế là, chén rượu nhỏ trước mặt Đoạn Hổ bị Lão Thẩm rót đầy rượu ngũ cốc nguyên chất năm mươi độ.
Lão Thẩm cười đầy nịnh nọt: “Đại ca, anh nếm thử đi, rượu nhà này ông chủ tự ủ đấy, càng uống càng ngọt, thật đấy!”
Đoạn Hổ không nghĩ ngợi gì định đẩy đi: “Hai đứa mày uống là được rồi, tao không uống.”
“Tối còn phải hầu hạ vợ tao với mấy đứa nhỏ nữa.”
Tôn Xảo Vân chép miệng một tiếng: “Thời gian qua con ít làm phiền Bảo Cường với Thủ Tài lắm à? Còn cả mấy người cũ ở công trường các con nữa.”
“Con mà còn coi bà mẹ chồng này là người c.h.ế.t, mẹ cáu với con thật đấy con tin không?”
“Sao? Mẹ không thể hầu hạ con dâu mẹ với cháu mẹ à?”
Quý Xuân Hoa không biết chuyện bọn họ muốn chuốc say Đoạn Hổ, Dương Văn Trân cũng không biết.
Bởi vì đây là kế hoạch Tôn Xảo Vân đến đầu thôn rồi mới tạm thời thay đổi.
Quý Xuân Hoa tự nhiên cảm thấy Tôn Xảo Vân thực sự không vui, vội vàng khuyên nhủ: “Anh không được cứ đẩy mẹ ra ngoài.”
Hôm mới xuất viện về nhà, Tôn Xảo Vân đã tâm sự với cô.
Quý Xuân Hoa bây giờ rất để ý chuyện này.
Cô nhỏ nhẹ giảng giải đạo lý, nói: “Lão Thẩm và Thủ Tài mấy hôm trước đều bận, cũng không có thời gian đến nhà ăn cơm, đợi hôm nay qua đi, nếu anh không uống, người ta còn phải xoay như chong ch.óng, biết bao giờ mới đợi được lần sau?”
“Hơn nữa, em thấy anh cũng rất cần uống chút rượu thư giãn một chút, anh cứ uống của anh đi!”
“Không được thì tối em ở phòng mẹ trông con ngủ với mẹ là được.”
Tôn Xảo Vân nghe thấy thế nhanh ch.óng thừa thắng xông lên: “Con nghe đi, con nghe xem con dâu mẹ hiểu nhân tình thế thái thế nào! Ngay cả mẹ làm mẹ ruột cũng thấy xấu hổ thay cho con!”
“Con trước kia chẳng phải hiểu cái này hơn ai hết sao? Bây giờ sao càng sống càng thụt lùi thế?”
Đoạn Hổ bị hai bên giáp công, thực sự không chịu nổi nữa, đối diện lại bắt gặp ánh mắt “chân thành” và “tha thiết” của Lão Thẩm.
Anh c.ắ.n răng, cuối cùng buông lỏng, nâng chén nói: “Được, thế thì uống!”
“Chúng ta cứ... mỗi người một ít, gọi là có chút ý tứ là được.”
Thực ra anh muốn nói không thích để Hoa Nhi ngủ ở đây, một là Tôn Xảo Vân ngủ không sâu, chắc chắn sẽ bị mấy đứa nhỏ làm ồn ngủ không ngon, một là anh thực sự không nỡ.
Nhưng hai mẹ con vừa kẻ tung người hứng xong, sao cũng không tiện đổ thêm dầu vào lửa.
Cho nên đành phải ngửa cổ, dứt khoát đưa hết những lời này cùng rượu xuống bụng,
Đặt chén rượu xuống xong cực kỳ nghiêm túc nói: “Lão Thẩm, Thủ Tài, từ lúc vợ tao mang thai, tao cơ bản chẳng lo lắng mấy chuyện trên huyện.”
“Thời gian qua... làm phiền bọn mày rồi nhé!”
“Lời khác ông đây không nói nhiều nữa, nói nhiều bọn mày lại chê tao, tao cạn chén này, để bày tỏ lòng biết ơn! Bọn mày tùy ý nhé.”
