Thập Niên 80: Vợ Béo Mang Thai Được Ông Chồng Bá Đạo Hết Mực Cưng Chiều - Chương 440: Giấu Bệnh Sợ Thầy
Cập nhật lúc: 15/04/2026 07:01
Sau đêm hôm đó, Đoạn Trường An và Đoạn Trường Lạc đã thay đổi.
Người đầu tiên phát hiện ra điểm này, là một bạn học cùng lớp của Đoạn Trường An và Đoạn Trường Lạc, người ta gọi biệt danh là “Tiểu Tị Trùng”.
Bởi vì cậu bé luôn thích chảy nước mũi, cho nên mới có cái biệt danh như vậy.
“Tiểu Tị Trùng” là người hâm mộ cuồng nhiệt nhất của Đoạn Trường An và Đoạn Trường Lạc, ngày nào cũng thích chạy theo sau m.ô.n.g hai người đi vệ sinh.
Cậu bé biết rất rõ, Trường An và Trường Lạc đều là đại anh hùng, là người tốt, không nhìn nổi người khác bắt nạt kẻ yếu trước mặt họ.
Cho nên cậu bé liền cảm thấy, đi theo sau m.ô.n.g hai người, thì không ai dám bắt nạt cậu bé.
Nhưng hôm nay, khi cậu bé đuổi theo hai người vào nhà vệ sinh, lại phát hiện hai người đồng loạt dừng lại, sau đó mỗi người chạy đến một góc.
Tiểu Tị Trùng rất kỳ lạ, vừa cởi quần xả nước vừa hỏi: “Trường An Trường Lạc, sao hai cậu lại chạy vào góc đi tè thế?”
“Cả cái nhà vệ sinh này đều không có ai, chẳng phải có nhiều hố xí thế này sao?”
Đoạn Trường Lạc chậc một tiếng: “Đừng có quay cái đầu cậu nhìn lung tung, cậu có phải đàn ông không? Không hiểu đàn ông phải quản tốt thắt lưng quần của mình à?”
“Đàn ông tốt thực sự, là không thể tùy tiện cởi quần trước mặt người khác, chỉ có thể cởi quần trước mặt vợ mình, nếu không là sẽ bị thối chim nhỏ đấy!”
“Hả?!?” Tiểu Tị Trùng trong nháy mắt rùng mình một cái, sợ đến mức suýt chút nữa nín ngược trở lại.
“Nhưng, nhưng mấy đứa mình đều là nam mà, nam với nam nhìn nhau cũng không được sao?”
“Tại sao phải nhìn?” Đoạn Trường Lạc hừ nói: “Nhìn, chẳng phải là để so sánh? Có gì đáng so sánh?”
“Tự cậu cảm thấy khỏe mạnh là được rồi, nếu cảm thấy không khỏe mạnh thì đi tìm bác sĩ, bác sĩ có thể nhìn.”
“Ngoài ra còn có lý do gì phải nhìn nhau? Vô vị!”
Dứt lời, cậu nhóc nhanh ch.óng mặc quần t.ử tế, thẳng lưng, hùng dũng oai vệ bước ra khỏi nhà vệ sinh nam.
Rất nhanh, Đoạn Trường An cũng xong rồi, cũng vô cùng nhanh nhẹn xoay người rời đi.
Chỉ để lại một mình Tiểu Tị Trùng, ngốc nghếch nhìn theo hướng bọn họ rời đi, ngẩn ngơ hồi lâu.
Cậu bé vẫn chưa hiểu lắm ý của Trường Lạc là gì, nhưng mạc danh cảm thấy nghe rất lợi hại, rất ngầu, rất bá đạo!
So với những đứa trẻ tùy tiện cởi quần kia, bọn họ hình như... hình như...
Người lớn!
Quả nhiên, anh hùng chính là không giống với người thường! Ngay cả đi tè, cũng không giống với người thường!
Tiểu Tị Trùng hai mắt sáng rực, cho đến khi một bạn học khác đi vào nhà vệ sinh nam liền mạnh mẽ kéo quần lên, hít hít nước mũi, đá bước đều đi ra ngoài.
“Ê! Tiểu Tị Trùng!” Bé trai đi lướt qua cậu bé cố ý trêu cậu bé: “Đừng đi chứ? Đến so xem chim ai to hơn nào?”
“Hừ.” Tiểu Tị Trùng dừng bước, lạnh lùng cười, “Ai thèm so với cậu? Tớ là đàn ông tốt, sẽ không tùy tiện cởi quần trước mặt người khác.”
“Cậu so đi, so nhiều sẽ bị thối rữa đấy!”
“... Cái gì?!” Bé trai nghe như lọt vào trong sương mù, không nhịn được lầm bầm một câu: “Đầu óc cậu có bệnh à? Sao lại bị thối rữa được?”
Tiểu Tị Trùng lại lười giải thích với cậu ta, tiếp tục đá bước đều đi ra khỏi nhà vệ sinh nam.
Cậu bé nghĩ, quả nhiên những người thường này sẽ không hiểu.
Thầy giáo nói, anh hùng đều là số ít người, thiên tài đều là cô độc.
Những người như vậy, thường thường là không đi đường thường, cũng không được nhiều người thấu hiểu.
Nhưng cậu bé có thể hiểu! Tiểu Tị Trùng cậu bé có thể hiểu!
Điều này chứng minh, cậu bé cũng tuyệt đối không phải người thường, sớm muộn gì cũng có một ngày, cậu bé cũng sẽ trên con đường theo đuổi anh hùng, trở thành anh hùng tiếp theo!
Tin tức lan truyền giữa đám trẻ con cũng rất nhanh, đợi đến khi đợt kiểm tra sức khỏe mỗi năm một lần đến, tất cả bé trai trong lớp đều mang theo tò mò và nghi hoặc, mỏi mắt mong chờ —
Đợi Đoạn Trường An và Đoạn Trường Lạc, hai người đến lúc cởi quần sẽ làm thế nào.
Đi xí có thể tránh đi, vậy lúc mọi người cùng nhau cởi quần thì không cách nào tránh đi được rồi chứ?
Trước khi kiểm tra sức khỏe, bé trai và bé gái sẽ được chia thành hai đội, lần lượt được đưa đến các phòng học khác nhau.
Trong phòng học, tất cả bàn ghế đều được xếp vào góc, chỉ còn lại vài cái ở giữa, được các y tá bác sĩ từ bệnh viện đến xếp theo thứ tự thành một hình vuông.
Từ lúc vào cửa, có đo thị lực, có đo dung tích phổi thổi khí vân vân, cho đến cuối cùng sẽ có một cái giường nhỏ, cần cởi quần nằm lên giường, lại theo yêu cầu của bác sĩ xoay người nằm sấp xuống, chổng m.ô.n.g lên.
Lúc chổng m.ô.n.g, bác sĩ sẽ thuận tiện nhét một viên t.h.u.ố.c vào, nghe nói là để đ.á.n.h giun trong bụng.
Mọi người đều đang đợi khoảnh khắc cởi quần nằm trên giường này.
Nói chính xác hơn, là đang đợi khoảnh khắc Đoạn Trường An và Đoạn Trường Lạc cởi quần chổng m.ô.n.g.
Cuối cùng, sau vài vòng mười người một nhóm, Đoạn Trường An và Đoạn Trường Lạc cuối cùng cũng vào phòng kiểm tra sức khỏe.
Rất nhiều bé trai đã kiểm tra xong đều tụ tập ở lối ra cuối cùng kia, đầu kề đầu chờ đợi.
Cuối cùng, Đoạn Trường An ở trước Đoạn Trường Lạc dẫn đầu đến cái giường nhỏ.
Cậu bé căng khuôn mặt nhỏ, nhanh nhẹn leo lên giường, sau đó “soạt” một cái liền tụt quần —
“Hô!” Đám trẻ con truyền ra tiếng kinh hô.
“Sao thế này? Không phải nói hai cậu ấy không cởi quần trước mặt người khác sao? Tại sao bây giờ lại có thể cởi rồi?”
“Tiểu Tị Trùng, cậu có phải nói phét không!”
Trong tiếng ồn ào huyên náo, Tiểu Tị Trùng bị coi như con tin áp giải tới, “Cậu xem! Đoạn Trường An đều xong rồi!”
“Cậu nhìn Đoạn Trường Lạc, cậu ấy không phải cũng tụt quần rồi sao?”
Đầu óc Tiểu Tị Trùng không chuyển kịp, cũng ngẩn ra.
Mắt thấy Đoạn Trường An đi về phía này, cậu bé như cầu cứu gào lên hỏi: “Trường An! Cậu mau nói cho bọn tớ biết tại sao bây giờ có thể cởi quần rồi đi?”
“Tớ, tớ không biết nên trả lời thế nào nha!”
Đoạn Trường An lạnh lùng, chậm rãi đi vào đám đông, thuận tiện nói: “Bởi vì đây là chuyện nghiêm túc, chuyện đứng đắn, cái này là có thể cởi.”
“Chuyện không nghiêm túc, không đứng đắn, thì không thể.”
Đám trẻ con xao động dường như bị câu nói này trấn áp, rất nhiều người đều mạc danh há to miệng, trừng tròn mắt.
Bọn họ cũng giống như Tiểu Tị Trùng, mạc danh cảm thấy lời nói như vậy rất lợi hại, còn là loại lợi hại nghe không hiểu lắm.
Hoặc là nói trong thế giới non nớt, gần như bị vui chơi chiếm cứ của bọn họ, phàm là có chút nghe không hiểu, đều sẽ khiến bọn họ không nhịn được cảm thấy rất lợi hại.
Đúng lúc này, Đoạn Trường An đi ra khỏi đám đông càng lúc càng xa lại ung dung nói ra bốn chữ: “Giấu bệnh sợ thầy.”
Vừa khéo, bị thầy chủ nhiệm Chu đi tới nghe thấy.
Thầy Chu nhất thời kinh ngạc, bước chân cũng theo đó dừng lại, dùng một loại ánh mắt ngạc nhiên lại tán thưởng nhìn bóng lưng Đoạn Trường An.
Tiểu Tị Trùng gãi gãi đầu, thắc mắc nói: “Cái gì gọi là Húy... Húy chim kỵ y?”
Đoạn Trường Lạc non nớt lại đắc ý nói: “Đồ ngốc, đó gọi là Giấu bệnh sợ thầy!”
“Anh tớ nói, đại khái ý nghĩa chính là... đối với bác sĩ thì không cần sợ lộ sự riêng tư, bởi vì bác sĩ nhìn rõ rồi mới có thể khám cho cậu có bệnh hay không chứ!”
“Hôm đó tớ không phải đã nói với cậu rồi sao, bác sĩ là có thể nhìn? Khám xem cậu có bệnh hay không đây chẳng phải chính là chuyện đứng đắn?”
“Các cậu cởi quần so to nhỏ, vậy thì không gọi là chuyện đứng đắn! Tùy tiện để người ta sờ, cũng không gọi là chuyện đứng đắn!”
Một bé trai kích động giơ tay lên: “Tớ cảm thấy Trường An Trường Lạc nói đúng! Bà tớ từng nói với tớ, cái này của con trai là bảo bối! Đã là bảo bối sao có thể để người ta tùy tiện xem, tùy tiện sờ?”
“Sờ hỏng xem hỏng thì làm thế nào? Người khác cũng sẽ không đền bảo bối của nó cho cậu?”
“Cho nên tớ cảm thấy chẳng có gì đáng so sánh cả, bảo bối của mỗi người đều không giống nhau, nhưng mỗi người đều chỉ có một cái bảo bối này, nhất định phải bảo vệ cho tốt!”
Thầy Chu đứng sững ở phía sau đám trẻ con, phản ứng nửa ngày mới phản ứng lại cái bảo bối này chỉ là cái gì.
Thầy cảm thấy dở khóc dở cười, không nhịn được gọi riêng Đoạn Trường Lạc ra, lại đưa đến cuối hành lang, nhẹ giọng nói: “Trường Lạc à, sao kiểm tra sức khỏe còn nói chuyện này thế?”
“Các em còn nhỏ... tụ tập lại nói chủ đề này e là không thích hợp lắm đâu!”
Đoạn Trường Lạc ngẩng đầu, thẳng thắn vô tư: “Tại sao còn nhỏ thì không thể nói? Bây giờ không nói thì bao giờ nói? Đợi đến lúc lớn lên mới nói sao?”
“Đợi đến lúc chim nhỏ lớn thành chim lớn có thể hại người, mới nói?”
“Vậy thì muộn rồi nha, thầy Chu!”
“Chẳng lẽ bố thầy hồi nhỏ chưa từng giảng cho thầy nghe sao? Thầy Chu?”
Thầy Chu trầm mặc.
Không chỉ là trầm mặc, mà còn có chút tự ti mặc cảm, thậm chí còn có chút muốn chạy trốn.
