Thập Niên 80: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp (2) - Chương 54
Cập nhật lúc: 15/07/2026 13:03
Khi người đập mạnh xuống đất, Đường Tuyết chỉ cảm thấy như toàn bộ lục phủ ngũ tạng trong người bị chấn động đến lệch vị trí, xoắn lại thành một khối.
Vận xui quái quỷ gì thế này chứ!
Có người lao tới định đỡ cô dậy, vừa gọi tên cô. Đường Tuyết nghe ra đó là chị dâu Điền.
Cô giơ tay che miệng, thì thào:
“Đừng… đừng động vào tôi.”
Chị dâu Điền tưởng Đường Tuyết ghét mình, bàn tay đưa ra khựng lại giữa không trung, cúi đầu lúng túng rút về, rồi cầu cứu nhìn sang Ngô Bình.
Ngô Bình đã tiến lên từ trước, cho dù chị dâu Điền không mở lời, Ngô Bình cũng sẽ giúp Đường Tuyết.
“Đường Tuyết, cô thấy thế nào rồi?” cô hỏi.
Đường Tuyết nhắm c.h.ặ.t mắt, chân mày nhíu lại, giọng run rẩy:
“Đau… rất đau, trước đừng động vào tôi.”
Không ai dám tùy tiện động tay. Có người nói phải mau đi gọi Lục doanh trưởng, mấy người lập tức chạy ra ngoài.
Ngô Bình ngồi xổm bên cạnh Đường Tuyết, định xem cô bị làm sao, thì nhìn thấy trên bàn tay đang che miệng kia, m.á.u đỏ tươi không ngừng rỉ ra qua từng kẽ ngón tay.
“Máu!” Ngô Bình hoảng hốt kêu lên.
Mọi người đều nhìn sang theo hướng tay Ngô Bình chỉ, thấy rõ m.á.u đỏ tươi đang tràn ra từ kẽ tay của Đường Tuyết.
“Bắt Thôi Hữu Chân lại… là cô ta đẩy tôi, không được để cô ta chạy thoát.”
Đường Tuyết đưa tay đầy m.á.u nắm c.h.ặ.t lấy Ngô Bình.
Ngô Bình bị bộ dạng của cô dọa đến sững sờ. Gương mặt vốn trắng trẻo, non nớt giờ đã bị m.á.u tươi phủ kín nửa bên.
“Bắt… Thôi Hữu Chân…” Đường Tuyết vẫn cố gắng nói từng chữ.
Ngô Bình gật đầu liên tục:
“Được, được, bắt Thôi Hữu Chân. Đường Tuyết, cô đừng nói nữa, cố gắng chịu đựng, Lục doanh trưởng sắp tới rồi, bác sĩ cũng sắp tới.”
Nước mắt Ngô Bình rơi lã chã, quay sang hét với mọi người xung quanh:
“Có ai đi gọi bác sĩ chưa?!”
“Có rồi, có rồi! Lúc nãy mấy chị dâu Hồ đã đi gọi bác sĩ với Lục doanh trưởng rồi.” Có người đáp.
Ngô Bình nhìn quanh, cuối cùng thấy Thôi Hữu Chân bị dọa đến mềm nhũn, ngồi bệt dưới đất.
Chị lập tức đứng dậy, xông tới túm lấy Thôi Hữu Chân.
“Không… không phải tôi, không phải tôi!” Thôi Hữu Chân lắc đầu liên hồi, khóc đến nỗi nước mắt nước mũi bê bết khắp mặt.
Cô ta không biết chuyện này cuối cùng sẽ ầm ĩ tới mức nào, nhưng chỉ nhìn gương mặt đầy m.á.u của Đường Tuyết thôi cũng đủ khiến cô ta sợ c.h.ế.t khiếp.
Thôi Hướng Vinh bước tới, định che chở cho Thôi Hữu Chân. Ngô Bình ngẩng lên trừng mắt nhìn anh ta, tức giận quát lớn:
“Cô ta hết lần này đến lần khác làm tổn thương Đường Tuyết, hoàn toàn không biết hối cải! Thôi doanh trưởng, anh đừng bao che cho cô ta nữa! Hôm nay cô ta gây ra bao nhiêu tổn hại cho Đường Tuyết thì phải tự mình gánh chịu! Cho dù hôm nay anh có viết báo cáo xin xuất ngũ, vĩnh viễn rời khỏi đơn vị, cũng không thể thay Thôi Hữu Chân chịu tội! Cô ta hai mươi ba tuổi rồi, không phải đứa trẻ lên ba!”
Thôi Hướng Vinh liên tục đứng ra gánh thay cho em gái, chuyện này Ngô Bình đã sớm không chịu nổi nữa.
Chị dâu Điền đứng một bên, im lặng không nói gì.
Mấy ngày nay chị và Thôi Hướng Vinh đã cãi nhau không ít lần, chỉ là không muốn để người ngoài chê cười nên chưa làm lớn chuyện.
Nếu Thôi Hữu Chân biết mình sai, bị đơn vị giáo d.ụ.c, Thôi Hướng Vinh lại gánh thêm một lỗi nhỏ thay em gái, thì lẽ ra cô ta nên biết kiềm chế.
Đằng này, cô ta không những không thu mình lại, mà còn ngày càng quá đáng, tiếp tục làm tổn thương Đường Tuyết.
Thôi Hướng Vinh vẫn muốn bảo vệ em gái, chỉ vì không muốn cô ta phải về quê, để rồi cả nhà họ phải chuyển sang khu gia đình cũ.
Bên đó là lứa nhà đầu tiên được xây từ trước ngày giải phóng, đã hơn ba mươi năm tuổi, nhà cửa cũ nát, khe tường đầy côn trùng, thậm chí còn có chuột.
Những thứ đó không phải chỉ cần ở sạch sẽ, gọn gàng là có thể giải quyết được.
Vì Thôi Hữu Chân, Thôi Hướng Vinh sẵn sàng để cả gia đình chuyển đến sống trong hoàn cảnh tồi tệ như vậy.
Hai đứa con của chị dâu Điền còn nhỏ, Điềm Nữu mới có năm tuổi thôi!
Giờ thì hay rồi, cũng chẳng cần chuyển nhà nữa.
Thôi Hướng Vinh đã ra sức che chở cho em gái, vậy thì lần này cứ dùng đơn xin xuất ngũ của anh ta, đổi lấy em gái anh ta đi đi!
Nếu vẫn chưa đủ, thì anh ta thay em gái đi ngồi tù, vào trại cải tạo cho xong!
Từ phía cầu thang, một đám người ào ạt chạy tới, khiến tất cả những người trong hành lang đều sững sờ.
Người lao lên đầu tiên là Lục Bỉnh Chu, trong tay anh còn kéo theo một bác sĩ.
Phía sau là cả một đoàn người đông nghịt: có Lưu chính ủy, Tiêu đoàn trưởng, Diêu doanh trưởng, mấy vị liên trưởng cùng một đám chiến sĩ trẻ.
Mọi người vội vàng tản ra nhường đường.
Lục Bỉnh Chu lao đến bên Đường Tuyết. Cô đã thoi thóp nằm dưới đất, bàn tay dính đầy m.á.u buông thõng sang một bên, gương mặt nhỏ bé bị m.á.u tươi phủ kín, đau đến mức khiến mắt Lục Bỉnh Chu nhói lên.
“Đường Tuyết.”
Anh quỳ sụp xuống bên cạnh cô, đưa tay ra nhưng lại không dám chạm vào.
Đường Tuyết gắng kéo ra một nụ cười, khó khăn mở miệng:
“Em… không sao.”
Cô chỉ nói được ba chữ, thân thể liền run lên, một dòng m.á.u tươi trào ra từ khóe miệng.
“Đừng nói nữa, đừng nói gì hết… sẽ không sao đâu.”
Giọng Lục Bỉnh Chu khàn đặc đến lạ, người đàn ông sắt đá cũng đã đỏ hoe mắt.
Bác sĩ bị anh kéo tới vội vàng quỳ một gối xuống, vạch mí mắt Đường Tuyết kiểm tra.
“Đồng t.ử chưa giãn.”
Ông lại thử hơi thở của cô.
“Hô hấp hơi yếu.”
“Cô ấy bị thương thế nào?” Bác sĩ ngẩng đầu hỏi, ánh mắt quét qua đám đông xung quanh.
“Chân cô ấy vốn đã bị thương, đứng không vững. Thôi Hữu Chân xông tới đẩy mạnh cửa, cô ấy không có gì để bám, liền ngã xuống đất.”
Ngô Bình nói nhanh. Lúc đó chị cũng đứng ngoài hành lang xem, nhìn thấy toàn bộ nhưng không kịp ngăn cản.
Càng nói càng tức, Ngô Bình quay sang những người xung quanh lớn tiếng:
“Đường Tuyết chỉ ra ngoài nhìn một cái, thấy nhà Thôi doanh trưởng đang chuyển nhà liền đóng cửa định quay về. Cô ấy đã tránh như vậy rồi, Thôi Hữu Chân vẫn không chịu buông tha, lao tới đẩy cửa nhà người ta. Tôi hỏi mọi người, chuyển nhà thì cả tầng đều ra xem, tại sao cô ta cứ nhất định phải gây sự với Đường Tuyết? Đường Tuyết đắc tội gì với cô ta chứ? Lời Lục doanh trưởng nói hoàn toàn không sai, nếu đầu óc có vấn đề thì vào thẳng bệnh viện tâm thần mà ở, đừng ra ngoài hại người!”
Những lời Lục Bỉnh Chu từng lên đoàn bộ tố cáo đã sớm lan truyền ra ngoài, Thôi Hữu Chân đương nhiên cũng nghe nói. Giờ lại bị Ngô Bình vạch trần trước mặt mọi người, đầu óc cô ta lập tức nổ tung.
“Cô nói ai có vấn đề hả?! Cô mới có vấn đề!”
Thôi Hữu Chân gào lên, lao tới định đ.á.n.h Ngô Bình.
Nhưng đoàn trưởng, chính ủy không phải đến cho có, từng ấy chiến sĩ cũng không phải đứng chơi.
Ngay lập tức, họ xông lên khống chế Thôi Hữu Chân.
Ngô Bình vẫn chưa hả giận, trừng mắt nhìn cô ta đầy mỉa mai:
“Sao hả, trước mặt đoàn trưởng với chính ủy mà còn muốn đ.á.n.h người à? Cô to xác, đen thui xấu xí như gấu đen thành tinh, nhưng cô đâu phải gấu thật! Chừng này chiến sĩ, còn không khống chế nổi một kẻ bạo lực như cô chắc?!”
“Ngô Bình, tao ! @#&%...”
Thôi Hữu Chân bị chiến sĩ giữ c.h.ặ.t, không đ.á.n.h được Ngô Bình liền nhổ nước bọt về phía chị, c.h.ử.i rủa một tràng tục tĩu không thể lọt tai.
Mấy chiến sĩ lập tức mỗi người giữ một bên, bẻ quặt hai tay Thôi Hữu Chân ra sau, đè c.h.ặ.t không cho cô ta tiếp tục gào thét.
Thôi Hướng Vinh sốt ruột định bước tới bảo họ nới tay, nghĩ lại rồi quay sang:
“Tiêu đoàn trưởng, chính ủy…”
Tiêu đoàn trưởng và Lưu chính ủy nhìn anh ta bằng ánh mắt phức tạp. Lần này, họ cũng không thể tiếp tục bao che cho anh ta được nữa.
Bên phía Đường Tuyết, bác sĩ đã hoàn thành chẩn đoán ban đầu. Xương cốt không có vấn đề, việc thổ huyết rất có thể do cú ngã gây tổn thương nội tạng, cần lập tức đưa đến bệnh viện.
Nhóm bác sĩ mang cáng đến hơi chậm một chút nhưng đã chờ sẵn từ lâu. Họ cẩn thận nâng Đường Tuyết đặt lên cáng.
Đường Tuyết khẽ nhấc tay lên, Lục Bỉnh Chu lập tức dùng hai tay nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.
Cô không nhìn anh, mà hướng ánh mắt về phía Tiêu đoàn trưởng và Lưu chính ủy:
“Báo cáo đoàn trưởng, chính ủy. Thôi Hữu Chân nhiều lần cố ý làm tôi bị thương. Tôi yêu cầu cô ta phải gánh chịu trách nhiệm pháp lý tương xứng, vì những sai lầm của mình mà đi cải tạo.”
