Thập Niên 80: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp (3) - Chương 86
Cập nhật lúc: 15/07/2026 14:03
Ngày mai, Từ Phượng Kiều sẽ quay về đoàn văn công. Bà đã liên hệ với vài đoàn văn công thân quen, giúp Đường Tuyết nhận được một đơn đặt hàng ba trăm thỏi son.
Thân phận của Lục Bỉnh Chu ở bên này không ai biết, nên ý của Từ Phượng Kiều là bà sẽ không sang đây, để Đường Tuyết trực tiếp đến sư bộ một chuyến.
Lính cần vụ báo cáo xong thì đứng chờ chỉ thị của Lục Bỉnh Chu, nhưng anh lại quay sang nhìn Đường Tuyết.
Đường Tuyết nghĩ một lát rồi nói:
“Đi chuyến này, chắc chắn dì Từ sẽ không để chúng ta về tay không đâu. Hay là mang theo con ngỗng to ở nhà đi nhé.”
Họ chuẩn bị đồ đạc, đưa Lục Bình An đến trường, rồi cùng nhau ngồi xe tới sư bộ.
Chuyện này không phải bí mật. Gần như vừa đặt chân tới sư bộ, Lý Phương đã nhận được tin.
…
Sáng sớm, Từ Lộ bị Chu Minh Hạo giám sát c.h.ặ.t chẽ, dẫn theo hai đứa con rời khỏi khu gia đình quân đội.
Cô ta khóc đến sưng cả mắt, nhưng Chu Minh Hạo vẫn không hề mềm lòng.
Chuyện này nhanh ch.óng lan khắp khu gia đình. Một số người có tin tức nhanh nhạy đã biết rõ: Từ Lộ vì xúi giục bà Thôi, sự việc bại lộ nên bị đuổi khỏi khu gia đình.
Mấy chị dâu thành phố thân với cô ta tụ tập từ sớm, xì xào bàn tán, nhất trí cho rằng Đường Tuyết chính là người đuổi Từ Lộ đi.
“Trước kia Thôi Hữu Chân nhằm vào Đường Tuyết, Lục doanh trưởng đã yêu cầu đoàn không cho Thôi Hữu Chân tiếp tục theo quân. Bây giờ Từ Lộ chỉ xích mích chút với Đường Tuyết thôi mà cũng bị đuổi đi, đúng là quá đáng!” Hạ Khiết nói.
Lý Phương cau c.h.ặ.t mày. Từ Lộ đi hay ở, thật ra cô ta chẳng quan tâm, nhưng chuyện này dính dáng tới Đường Tuyết thì không thể không để ý.
Nghe nói Lục Bỉnh Chu rất cưng chiều cô vợ mới cưới. Một người phụ nữ quê mùa như Đường Tuyết, chẳng có thân phận gì, chuyện này hiển nhiên là do Lục Bỉnh Chu đứng sau.
Nhưng Lục Bỉnh Chu đâu phải đoàn trưởng, sao có thể một tay che trời trong đoàn, muốn ai đi là người đó phải đi?
Hay là Lục Bỉnh Chu thật sự đã thông được quan hệ bên sư bộ?
Hình như Nguỵ sư trưởng quả thực rất coi trọng Lục Bỉnh Chu. Ví dụ như lần trước, khi Đường Tuyết bị bầy sói hoang dọa cho hoảng sợ, Nguỵ sư trưởng, tham mưu trưởng, đoàn trưởng và chính ủy đều đến tận cửa nhà họ. Lục Bỉnh Chu vẫn ở lại bên Đường Tuyết, không hề ra ngoài.
Nguỵ sư trưởng không những không nổi giận trách mắng, mà còn theo lời mời của Lục Bỉnh Chu, một mình bước vào nhà.
Sau đó, đoàn bộ lập tức ra lệnh thanh trừ các yếu tố bất ổn quanh quân khu. Lục Bỉnh Chu dẫn đội, dọn dẹp khu vực xung quanh sạch sẽ, gọn gàng.
Thế nhưng, Lục Bỉnh Chu lại không có bất kỳ hậu thuẫn nào.
Trong lúc suy nghĩ xoay vần, Lý Phương bỗng nảy ra một khả năng, liệu có phải là vì người phụ nữ quê mùa Đường Tuyết kia không?
Chẳng phải Đường Tuyết có một ông chú họ làm ăn ở Cảng thành sao?
Hiện nay, nhà nước đặc biệt thân thiện với thương nhân nước ngoài.
Càng nghĩ, Lý Phương càng thấy khả năng này rất lớn. Từ sau khi Đường Tuyết tới đây, Lục Bỉnh Chu dường như đã thay đổi.
Lục Bỉnh Chu trở nên cứng rắn, quyết đoán, như thể đã có chỗ dựa vững chắc.
Vậy thì lần thăng chức này có phải chắc chắn sẽ là Lục Bỉnh Chu được lên?
Trong lòng Lý Phương dâng lên cảm giác bất an. Đúng lúc ấy, vừa đi làm chưa bao lâu, cô ta lại nhận được tin Lục Bỉnh Chu lại một lần nữa đưa Đường Tuyết tới sư bộ!
Cô ta ngồi bên bàn làm việc, siết c.h.ặ.t ống nghe điện thoại đến trắng cả khớp ngón tay.
“Giúp tôi để ý kỹ, cố gắng làm rõ xem họ đến sư bộ làm gì, gặp những ai, tốt nhất là biết được họ đã nói những gì.”
Cô ta nói, gương mặt căng cứng.
Đầu bên kia đồng ý giúp đỡ, lúc này cô ta mới đặt điện thoại xuống.
Đường Tuyết đã đi cửa sau, cô ta không thể ngồi yên chờ c.h.ế.t.
Ngoài việc làm rõ Lục Bỉnh Chu và Đường Tuyết rốt cuộc đã làm gì ở sư bộ, cô ta còn phải nghĩ cách giúp Diêu Quân.
Diêu Quân ba mươi hai tuổi, ở độ tuổi này mà đã làm doanh trưởng là rất hiếm, nhưng ai lại không mong chồng mình tiến xa hơn?
Tốt nhất là trước bốn mươi tuổi vào sư bộ, trước năm mươi tuổi chiếm được một vị trí trong sư bộ, như vậy chưa đến năm mươi, cô ta đã có thể được người ta kính trọng gọi một tiếng “phu nhân thủ trưởng”.
Không phải chỉ là có quan hệ với thương nhân nước ngoài thôi sao?
“Đường Tuyết, tôi nhất định sẽ so xem rốt cuộc ai hơn ai!”
Ở phía bên kia, Đường Tuyết theo Lục Bỉnh Chu tới sư bộ, rồi đi thẳng tới nhà Nguỵ sư trưởng.
Nguỵ sư trưởng và Từ Phượng Kiều đều đang ở dưới lầu. Nhìn thấy Lục Bỉnh Chu tay trái xách một túi đồ, tay phải dắt theo một con ngỗng to, Từ Phượng Kiều nhíu mày nói:
“Lão Ngụy đã dặn nhà ăn hôm nay mua sẵn một con ngỗng rồi, sao hai đứa còn đặc biệt mang tới nữa?”
Đường Tuyết bước tới, khoác tay Từ Phượng Kiều, cười nói:
“Dì Từ, dì không cho chúng cháu khách sáo với dì, vậy sao dì lại nói những lời xa cách như thế? Cháu và Bỉnh Chu coi dì và sư trưởng như người nhà, mang chút đồ ăn cho trưởng bối trong nhà thôi. Nếu dì thấy như vậy là không ổn, lần sau bọn cháu không mang nữa là được.”
Từ Phượng Kiều liếc cô một cái:
“Nhìn xem, dì mới nói có một câu mà cái miệng này đã líu lo trả lời cả một tràng.”
Nguỵ sư trưởng cười nói:
“Tôi lại thấy Tiểu Đường nói rất đúng.”
Từ Phượng Kiều trợn mắt nhìn ông:
“Rồi rồi, đều là lỗi của tôi cả, được chưa?”
Nguỵ sư trưởng giơ tay đầu hàng:
“Sao có thể là lỗi của bà, toàn là lỗi của tôi.”
Từ Phượng Kiều kéo tay Đường Tuyết:
“Không nói chuyện với ông già thô kệch này nữa, dì đưa mấy đứa lên lầu.”
Nguỵ sư trưởng quay sang dặn cảnh vệ:
“Đi vặt lông con ngỗng kia, làm sạch sẽ.”
Đường Tuyết lại quay sang dặn Lục Bỉnh Chu:
“Bỉnh Chu, anh đem mấy món khô mang tới ngâm trước đi.”
Lục Bỉnh Chu gật đầu, giao con ngỗng cho cảnh vệ, lấy từ trong túi ra một món đưa cho Đường Tuyết, rồi xách phần đồ còn lại vào bếp.
Nguỵ sư trưởng nhìn theo, cảm khái nói:
“Không ngờ thằng nhóc này sau khi cưới vợ lại thành ra thế này.”
Từ Phượng Kiều cùng Đường Tuyết và Lục Hỉ Nhạc đang đi lên lầu, nghe vậy liền quay đầu nói:
“Người ta là thương vợ, ông nên học hỏi người ta cho đàng hoàng.”
Nguỵ sư trưởng: “……”
Danh tiếng thương vợ của ông trong cả sư bộ đã lan khắp nơi từ lâu rồi được không!
Đường Tuyết theo Từ Phượng Kiều lên lầu, ngồi xuống xong liền lấy son môi từ trong túi ra:
“Dì Từ, ở đây là ba trăm thỏi son.”
“Đúng ba trăm à?” Từ Phượng Kiều hỏi.
Đường Tuyết gật đầu, mở một gói báo, lấy ra mười thỏi:
“Lần trước cháu đã mang sang mười thỏi rồi, lần này cháu chỉ cần đưa dì hai trăm chín mươi thỏi là được.”
“Dì Từ…”
“Đừng cãi dì.”
Đường Tuyết cười tinh nghịch, lấy lại tám thỏi:
“Vâng, cháu nghe dì. Nhưng mấy thỏi để dì dùng thì dì đừng tranh với cháu nữa đấy.”
Không để Từ Phượng Kiều kịp nói thêm gì, Đường Tuyết lại lấy ra một chiếc lọ sứ nhỏ màu trắng sữa:
“Đây là kem dưỡng da cháu mang về, cũng tặng dì một lọ.”
“Được rồi, dì nhận.” Lần này Từ Phượng Kiều không nói thêm gì nữa.
Hai người trò chuyện trên lầu. Đường Tuyết nói với Từ Phượng Kiều rằng ba trăm thỏi son này là đặt cho ba đoàn văn công, mỗi đoàn một trăm thỏi. Chỉ nhấn mạnh một điều:
Nếu số lượng từ một trăm thỏi trở lên, giá là mười đồng năm hào một thỏi.
Nếu dưới mười thỏi, giá phải là mười hai đồng.
Dù thế nào cũng không thể phá vỡ quy tắc. Từ Phượng Kiều tỏ ra rất hiểu và đồng ý.
Gần mười một giờ, hai người cùng nhau xuống lầu. Lúc này Lục Bỉnh Chu và Nguỵ sư trưởng đang ngồi ở phòng khách tầng một đ.á.n.h cờ tướng. Đường Tuyết đi tới đầu cầu thang, khẽ hắng giọng rồi gọi:
“Nguỵ sư trưởng.”
Nguỵ sư trưởng và Lục Bỉnh Chu đồng thời quay đầu lại. Ánh mắt của Lục Bỉnh Chu dừng trên gương mặt Đường Tuyết.
Đường Tuyết nghiêng người sang một bên, hai tay làm động tác nâng lên mời gọi. Ánh mắt của Nguỵ sư trưởng theo đó tự nhiên rơi vào người Từ Phượng Kiều.
Từ Phượng Kiều đã hơn bốn mươi tuổi rồi, vậy mà bị Đường Tuyết trêu như thế vẫn không khỏi ngượng ngùng. Đặc biệt là khi bị Nguỵ sư trưởng nhìn chằm chằm, quân cờ trong tay ông vừa nhấc lên đã “cạch” một tiếng rơi xuống bàn cờ rồi lăn đi, vậy mà ông hoàn toàn không hay biết. Điều đó càng khiến Từ Phượng Kiều xấu hổ từ tận chân tóc đến đầu ngón chân.
Bà vừa ngượng vừa tức, trừng mắt nhìn ông, cố tỏ ra hung dữ:
“Nhìn cái gì mà nhìn! Vợ chồng già nửa đời người rồi, chưa từng thấy tôi à?!”
Lúc này Nguỵ sư trưởng mới hoàn hồn, nhưng chẳng những không thấy ngại, còn đứng dậy, sải vài bước tới trước mặt Từ Phượng Kiều, nghiêng đầu ngắm bà thật kỹ, còn định đưa tay chạm vào mặt bà. Từ Phượng Kiều liếc ông một cái, lập tức hất phắt tay ông xuống.
Nguỵ sư trưởng cười hề hề:
“Sao tự dưng lại trắng thế này? Trông còn đẹp ra nữa.”
“Trước đây tôi không đẹp à?” Từ Phượng Kiều trừng ông.
Nguỵ sư trưởng vội vàng nói:
“Đẹp chứ, lúc nào cũng đẹp, bây giờ thì còn đẹp hơn.”
Đường Tuyết mím môi cười, nắm tay Lục Hỉ Nhạc đi tới bên cạnh Lục Bỉnh Chu.
Lục Bỉnh Chu nhìn cô, thấy cô cười đến cong cả mắt, rồi nghe cô hạ giọng nói:
“Em giỏi không?”
Không muốn làm phiền Nguỵ sư trưởng đang mải mê ngắm người vợ bỗng dưng trở nên xinh đẹp của mình, Đường Tuyết lại kéo Lục Bỉnh Chu vào bếp.
Nhà bếp nằm ngoài căn nhà nhỏ, là một gian riêng xây trong sân.
Lục Bỉnh Chu không để cảnh vệ nhúng tay, tự mình làm phụ bếp cho Đường Tuyết nấu món ngỗng hầm nồi gang.
Thịt ba chỉ dùng là do Nguỵ sư trưởng sai cảnh vệ lấy từ nhà ăn sư bộ. Đường Tuyết xào xong, thêm nước vào, chuẩn bị dán bánh ngô quanh nồi thì Lục Bỉnh Chu đột nhiên nói một câu:
“Thật ra em không dùng gì cũng đã rất trắng, rất đẹp rồi.”
