Thập Niên 80: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp (4) - Chương 132

Cập nhật lúc: 16/07/2026 06:05

Sau khi ăn cơm xong chưa được bao lâu thì bác gái Chu đã sang.

Đường Tuyết cũng không khách sáo, lấy toàn bộ dụng cụ làm son môi ra, làm mẫu cho bác gái Chu xem một lượt, rồi để bà tự tay thực hành từng công đoạn.

Những việc này phải để bà làm quen cho thật thuần thục, vì sau này bà sẽ là người đảm nhiệm chính. Nếu phát triển tốt, biết đâu còn phải mở hẳn một xưởng nhỏ cũng nên.

Dạy xong cho bác gái Chu, Lục Bỉnh Chu nói với Đường Tuyết:

“Em đi nghỉ đi, để anh với bác gái làm tiếp.”

“Em làm cùng mọi người.” Đường Tuyết nói.

“Chẳng phải em không thích làm mấy việc này sao?” Lục Bỉnh Chu hỏi.

Anh nói không cho Đường Tuyết làm là rất nghiêm túc, không phải lời khách sáo.

Đường Tuyết chớp mắt một cái, nhớ lại chuyện trong nhà kính buổi sáng, không nhịn được bật cười.

“Không phải là em không thích, mà là không muốn mỗi ngày đều phải dành phần lớn thời gian cho việc này thôi.” Cô nói.

Cô đang rất vui, vô tình cười nghiêng ngả dựa cả vào người Lục Bỉnh Chu, khiến anh vội vàng đỡ lấy.

Đường Tuyết không đứng dậy, vẫn tựa vào anh, nói:

“Vậy em nghỉ một lát, hai người cứ làm trước đi.”

Cô cảm thấy bàn tay to trên cánh tay mình khẽ bóp nhẹ, Đường Tuyết ngẩng mặt lên, lại thấy Lục Bỉnh Chu đang ra hiệu bằng ánh mắt.

“Hả? Sao vậy?” Cô khó hiểu hỏi.

Lục Bỉnh Chu: “……”

Anh đỏ tai, đẩy cô ra, bảo cô tự ngồi cho ngay ngắn.

Lúc này Đường Tuyết mới hiểu ra, vừa rồi cô hơi đắc ý quên mất chừng mực.

Chưa nói đến việc bác gái Chu vẫn còn ở đây, dù có không ở thì dựa vào người Lục Bỉnh Chu như vậy cũng quá táo bạo rồi.

Bác gái Chu thì hoàn toàn không để ý, ngược lại còn mỉm cười nhìn hai người một cái, rồi tiếp tục cúi đầu làm việc chăm chú, toàn thân như viết rõ mấy chữ: Tôi không thấy gì cả.

Có bác gái Chu tham gia, Đường Tuyết hủy bỏ chính sách giới hạn số lượng bán ra. Sau Tết, mấy người kia sẽ lần lượt đến các địa bàn của mình để bán hàng, cô liền báo tin này cho họ.

Mấy người vốn còn đang tính toán xem mình bao lâu chưa lấy hàng, lần này Đường Tuyết sẽ cho bao nhiêu, cần mang theo bao nhiêu tiền thì lúc này đều: “……”

Tính toán uổng công hết rồi!

Bác gái Chu làm việc quả thật nhanh nhẹn, chắc chắn và chịu khó. Mỗi ngày ngoài việc về nhà ăn cơm, gần như cả ngày đều ở bên Đường Tuyết. Một mình bà có thể gánh hết mọi việc, còn đảm bảo chỗ Đường Tuyết không bao giờ thiếu hàng.

Đường Tuyết liền bắt đầu suy nghĩ xem sắp tới nên phát triển sản phẩm mới gì.

Kiếp trước, khi đang học tiến sĩ, cô từng theo thầy hướng dẫn giúp một công ty mỹ phẩm phát triển trọn bộ sản phẩm dưỡng da và trang điểm, trong đó có sử dụng tinh chất nấm tuyết tinh luyện cho mỹ phẩm dưỡng da.

Cô nắm rất rõ toàn bộ quy trình công nghệ, và muốn phát triển lại bộ sản phẩm này.

Chỉ là khâu chiết xuất cần có máy móc, việc này phải nhờ Lục Bỉnh Chu giúp đỡ.

Máy móc còn chưa tới, nhưng tin tức từ vợ chồng Ôn phó doanh trưởng đã truyền tới trước.

Mười đồng tiền mà vợ Ôn phó doanh trưởng từng chiếm đoạt đã được mang trả lại cho Đường Tuyết.

Đơn vị cũng đã nhắc nhở bằng lời Ôn phó doanh trưởng, yêu cầu anh ta quản lý tốt vợ mình.

Chu Tấn và chính ủy đoàn một còn đặc biệt đến đoàn ba, trước mặt Tiêu đoàn trưởng và Lưu chính uỷ, trực tiếp nói rõ chuyện này với Đường Tuyết.

Đường Tuyết cũng không nhất thiết phải để Ôn phó doanh trưởng bị xử phạt, chỉ cần anh ta quản được vợ là được.

Rời khỏi đoàn bộ, Đường Tuyết đi ngang qua hội trường nhỏ, liền tiện đường ghé vào xem một chút.

Chỉ là cô không tìm thấy chị dâu Điền, mà xưởng làm hoa cài đầu cũng đã đổi sang một chị dâu khác làm quản lý.

“Sao chị dâu Điền không ở đây?” Đường Tuyết hỏi kỹ thuật viên đến từ Dương Thành.

Kỹ thuật viên nhún vai:

“Nghe nói về quê ăn Tết, sau Tết thì không theo quân đội nữa.”

Đường Tuyết lập tức nhíu mày, nhưng cô không nói thêm với kỹ thuật viên, mà đi tìm Vu Khánh Dân.

Vu Khánh Dân nhìn thấy Đường Tuyết thì có phần ngượng ngùng, nhưng ánh mắt đầy biết ơn của anh ta vẫn lộ rõ.

“Vu chủ nhiệm, chị dâu Điền có nói với anh là sau Tết sẽ không quay lại theo quân không?” Đường Tuyết hỏi.

Vu Khánh Dân đáp:

“Là do Thôi doanh trưởng sang nói.”

Đường Tuyết hoàn toàn không tin đây là ý của chị dâu Điền. Chào tạm biệt Vu Khánh Dân xong, cô lại đi tìm Lục Bỉnh Chu.

Lục Bỉnh Chu hoàn toàn không hay biết chuyện này. Đường Tuyết nói:

“Em không biết nhà họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng chuyện này chắc chắn không phải ý của chị dâu Điền.”

“Việc chị ấy muốn ly hôn với Thôi Hướng Vinh, hiện giờ tình hình thế nào?” Cô lại hỏi.

Lục Bỉnh Chu lắc đầu:

“Anh chưa nghe nói. Để anh đưa em đi hỏi Lưu chính uỷ.”

Đúng lúc Lưu chính uỷ đi tới, Lục Bỉnh Chu liền hỏi thẳng.

“Họ không nhắc lại chuyện đó nữa.” Lưu chính uỷ nói.

Đường Tuyết lắc đầu:

“Chị dâu Điền có thể không tiếp tục kiên quyết ly hôn, nhưng việc không làm ở xưởng hoa cài đầu chắc chắn không phải ý của chị ấy. Thưa chính ủy, ngài là chính ủy của đơn vị, chuyện của gia đình quân nhân ngài không thể mặc kệ.”

Người ta đã không nhắc nữa mà chính ủy còn chủ động đi hỏi, chẳng khác nào tự rước phiền phức.

Hơn nữa, đơn vị can thiệp vào chuyện này, biết đâu lại đẩy nhanh việc hai vợ chồng ly hôn thì sao.

“Chuyện này để tôi đi hỏi Thôi Hướng Vinh sau.” Lưu chính uỷ nói như vậy.

Đường Tuyết cảm thấy, nếu không có ai quan tâm, chị dâu Điền rất có thể sẽ bị ép trái với ý muốn, bị nhốt c.h.ặ.t trong nhà họ Thôi.

Còn chưa biết sẽ bị nhà chồng giày vò, hành hạ đến mức nào nữa.

Cô còn muốn nói thêm, nhưng Lục Bỉnh Chu lặng lẽ nắm tay cô, ngăn lại.

Lưu chính uỷ tiếp tục:

“Bỉnh Chu, tôi sang tìm cậu là để nói về chuyện khen thưởng.”

Ông nhìn sang Đường Tuyết, rồi cười vui vẻ:

“Nhiệm vụ trước đó của Bỉnh Chu, cô cũng biết phần nào, lại còn tham gia cứu chữa Diêu Quân. Những việc này cô cũng có thể biết một chút. Bỉnh Chu tiếp nhận nhiệm vụ của Diêu Quân, không những hoàn thành xuất sắc mà còn cứu được năm đồng đội. Được quân khu phê chuẩn, trao tặng Bỉnh Chu huân chương hạng nhất, đồng thời phong cho cô danh hiệu quân tẩu vinh dự.”

Huân chương hạng nhất đúng là thứ phải liều mạng sống mới có thể giành được. Từ đó có thể thấy nhiệm vụ mà Lục Bỉnh Chu hoàn thành quan trọng đến mức nào.

Ban đầu cứ tưởng đội nhỏ mà Diêu Quân dẫn đi, ngoài Diêu Quân được họ tình cờ cứu về, thì những người còn lại đều đã hy sinh. Không ngờ đội của Lục Bỉnh Chu lại cứu sống được năm người, quả thật là tin mừng lớn.

Đường Tuyết mỉm cười:

“Tôi cũng chẳng làm gì cả.”

Lưu chính uỷ lại khen ngợi Đường Tuyết thêm một hồi, rồi mới rời khỏi văn phòng của Lục Bỉnh Chu.

Chờ chính ủy vừa đi, Lục Bỉnh Chu liền nói:

“Anh sẽ tìm cách làm rõ chuyện của chị dâu Điền, em đừng lo.”

Đường Tuyết bỗng dưng thấy sống mũi cay cay. Cô vốn tưởng rằng Lưu chính uỷ không quản, thì Lục Bỉnh Chu cũng sẽ bảo cô đừng xen vào chuyện người khác.

“Em chỉ là không muốn thấy chị dâu Điền bị đối xử bất công. Hôn nhân quân đội bảo vệ quân nhân, nhưng quân tẩu cũng là con người.” Cô mím môi nói.

“Ừ.” Lục Bỉnh Chu gật đầu.

“Anh hiểu. Sẽ không để em chịu bất kỳ sự bất công nào.”

Đường Tuyết nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa, không thấy có ai đi ngang qua.

Lục Bỉnh Chu còn tưởng cô muốn nói chuyện riêng gì đó, đang chuẩn bị lắng nghe, thì thấy cô đột ngột quay lại, kéo tay anh sát gần, nhón chân hôn thật nhanh lên má anh.

“Em tin anh.” Cô nói xong liền chạy biến đi.

Lục Bỉnh Chu vươn tay ra, nhưng không kịp giữ lại.

Anh đưa tay lên, dừng lại đúng chỗ má vừa được cô chạm vào, không nỡ sờ thêm, như thể chỉ cần không chạm, thì cảm giác mềm mại ấm áp ấy sẽ lưu lại lâu hơn một chút.

Khóe miệng anh cong lên, lộ ra nụ cười ngây ngốc như kẻ si tình, trông chẳng khác nào uống nhầm hai cân rượu giả, cả người lâng lâng mê mẩn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 80: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp (4) - Chương 12: Chương 132 | MonkeyD