Thập Niên 80: Vợ Quân Nhân Xinh Đẹp (5) - Chương 193

Cập nhật lúc: 16/07/2026 14:03

Bất tri bất giác, mặt Đường Tuyết đỏ bừng lên.

Ngô Bình không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn sự thay đổi trên gương mặt cô, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ấy dần dần đỏ ửng.

Đường Tuyết kịp phản ứng lại, vừa thẹn vừa tức, giơ tay vỗ mạnh vào vai Ngô Bình một cái.

Ngô Bình ôm vai kêu oai oái:

“Đau c.h.ế.t mất! Cô định mưu sát phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i à? Ít nhất cũng là một xác hai mạng đấy!”

“Cái gì mà một xác hai mạng? Bình Bình, em đau ở đâu?”

Hách Liên Thành lo lắng lao tới, ngồi xổm xuống bên cạnh Ngô Bình, mắt dán c.h.ặ.t vào bụng chị.

Phía trước anh không nghe thấy gì, chỉ nghe Ngô Bình kêu “đau c.h.ế.t mất”.

Đường Tuyết bật cười. Nói thật, cô chưa từng nghe Hách Liên Thành gọi Ngô Bình như vậy bao giờ.

Vợ chồng son đúng là quấn quýt thật.

Ngô Bình cũng đỏ mặt:

“Ôi anh đừng nói linh tinh, em chỉ đùa với Đường Tuyết thôi, bọn em giỡn nhau ấy mà.”

“Sao có thể giỡn được? Em còn đang mang thai, chưa qua ba tháng rất nguy hiểm đấy.” Hách Liên Thành nghiêm túc nói.

Đường Tuyết xua tay:

“Anh mau đưa Ngô Bình về đi. Về nhà hai người muốn kiểm tra thế nào thì kiểm tra, đừng có ở nhà tôi mà quấn quýt nữa.”

Hách Liên Thành lập tức cũng ngượng ngùng, bế Ngô Bình đi về.

Ngô Bình càng xấu hổ hơn, vùi mặt vào n.g.ự.c chồng, không dám ngẩng lên.

Đường Tuyết thích thú nhìn hai người đi xa dần, bên tai chợt vang lên một giọng trầm thấp đầy từ tính:

“Ghen tị à?”

“Ừ… hả?”

Cô quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt hơi nóng bỏng của Lục Bỉnh Chu.

“Anh về cùng Hách liên trưởng à?” cô hỏi.

Lục Bỉnh Chu gật đầu, không nói thêm, mà đột ngột bế bổng Đường Tuyết lên.

Đường Tuyết hoảng hốt kêu lên, theo phản xạ vòng tay ôm cổ anh.

“Lục Bỉnh Chu, anh làm gì vậy! Mau thả em xuống!”

“Không cần ghen tị người ta. Muốn được bế, muốn quấn quýt, chồng em lúc nào cũng sẵn sàng.”

Đường Tuyết: “…”

Con còn ở đây mà!

Cô lén nhìn về phía Lục Hỉ Nhạc. Bé vừa nãy còn tự chơi một mình, giờ đang mở to đôi mắt tò mò nhìn mẹ.

Đường Tuyết đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c Lục Bỉnh Chu, hạ giọng cảnh cáo:

“Cho dù anh không cần cái chân của mình, cũng không thể không để ý đến con chứ! Hỉ Nhạc đang nhìn kìa.”

Lục Bỉnh Chu bất lực, vẫn bế cô xoay một vòng, còn nhấc lên hạ xuống một cái rồi mới đặt xuống đất.

Đường Tuyết vội chỉnh lại quần áo.

Lục Bỉnh Chu đã bế Lục Hỉ Nhạc lên, giơ cao xoay vòng.

“Chân anh còn chưa khỏi hẳn đâu!” Đường Tuyết tức giận gọi lớn.

Lục Bỉnh Chu dừng lại, vẫn ôm con trong lòng.

“Chân anh khỏi rồi.” Anh nói với cô.

Đường Tuyết quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào anh nữa.

Lục Bỉnh Chu lại cười nói với Lục Hỉ Nhạc:

“Chân cha khỏi rồi, lâu lắm rồi không bế Hỉ Nhạc, nhớ con c.h.ế.t mất.”

Lục Hỉ Nhạc ôm cổ anh, bị chọc cười khanh khách.

Chuyện vừa rồi anh bế Đường Tuyết cũng coi như được lấp l.i.ế.m cho qua.

Đường Tuyết lấy cớ phải đi làm, vội chộp lấy túi xách rồi rời khỏi nhà, hai má vẫn còn nóng ran.

Cô cúi đầu đi thật nhanh. Con đường này ngày nào cô cũng đi mấy lượt, vậy mà đi một hồi ngẩng đầu lên, mới phát hiện mình đi nhầm hướng.

Cô dừng lại xác định phương hướng, chuẩn bị quay lại lối cũ, thì nghe thấy vài tiếng cười khúc khích.

Cô nghĩ chắc là trẻ con nhà ai đó đang chơi. Khu nhà gia đình cũ bên này phần lớn đã bỏ hoang, nhiều đứa trẻ thường rủ nhau đến đây khám phá.

Vừa bước thêm một bước, lại nghe một tiếng cười nữa.

Lần này… là giọng đàn ông.

Cùng với tiếng cười, giọng nam còn nói:

“Tú Tú, cho anh hôn thêm cái nữa.”

Đường Tuyết: “…”

Cả giọng nam lẫn giọng nữ đều còn rất non nớt, đặc biệt là giọng nam, chất giọng khàn khàn như vịt đực đang thời kỳ vỡ giọng, nghe một cái là nhận ra ngay.

Không phải chứ, không phải chứ!

Thiếu niên thiếu nữ lén lút yêu đương?

Lần này lại để cô bắt gặp thật rồi sao?

Nuốt khan một cái, Đường Tuyết bước nhẹ chân, tiến về phía phát ra âm thanh.

Đến trước một căn nhà bỏ hoang, cô nhìn vào qua cánh cổng có khe hở lớn. Từ khung cửa sổ xiêu vẹo của gian phòng phía tây, lờ mờ thấy được hai bóng người.

Cả hai cô đều không quen, nhưng nhìn khá quen mắt, chắc chắn từng gặp qua.

Tuổi tác cũng không lớn, ước chừng chỉ mười mấy tuổi.

Cậu con trai ôm cô bé đòi hôn, cô bé cười né tránh, nhưng cũng không thật sự muốn trốn. Chỉ vài bước, cậu ta đã ép cô bé tựa lên khung cửa sổ không còn giấy dán.

Dần dần cô bé không kháng cự nữa. Đường Tuyết thậm chí còn thấy tay cậu con trai luồn vào trong áo cô bé, chiếc áo khoác ngoài đã bị cởi ra.

Mắt Đường Tuyết mở lớn. Cái này…

Hai đứa này dù có mười mấy tuổi, cũng tuyệt đối chưa thành niên.

Cũng không biết là con nhà ai, mà giờ chạy đi tìm người lớn thì chắc chắn không kịp.

Hít sâu một hơi, Đường Tuyết giơ chân đá mạnh vào khung cửa.

Cánh cửa vốn đã mục nát, cô chỉ định tạo chút động tĩnh để hai đứa trong nhà dừng lại, ai ngờ cửa lại bị cô đá bật ra luôn!

“Rầm!”

Tấm cửa đổ sập xuống đất, làm ngã rạp một đám cỏ dại.

Hai người bên trong nghe tiếng động, lập tức tách ra. Cậu con trai ngẩng đầu nhìn về phía này, ánh mắt chạm phải ánh nhìn của Đường Tuyết.

Trong đó có xấu hổ, có sợ hãi, còn có cả sự khó chịu vì bị làm phiền.

Đường Tuyết lại nuốt khan một cái. Tình huống này… đúng là có chút lúng túng.

Nhưng… tại sao cô lại phải lúng túng chứ?

Cô lấy hết can đảm, quát khẽ:

“Hai đứa là con nhà ai? Người lớn đâu? Ở đây lén lút làm gì? Mau về nhà mình đi!”

Quát xong, cô lập tức quay người rời đi.

Nhưng cũng không đi hẳn, mà nấp sau một góc tường gần đó, âm thầm quan sát.

Nếu hai đứa vẫn không chịu ra, cô không ngại quay lại phá thêm lần nữa.

May mà chẳng bao lâu sau, hai đứa chỉnh lại quần áo, thò đầu nhìn trước ngó sau, thấy xung quanh không có ai thì vội vàng chạy đi.

Đường Tuyết cau mày suy nghĩ thật kỹ, nhưng vẫn không nhớ ra hai đứa trẻ vừa rồi là con nhà ai.

Cả khu gia đình của đơn vị đều tập trung ở một khu nhà tập thể, gia đình đông, trẻ con lại càng nhiều.

Chuyện này không thể chậm trễ. Đường Tuyết nghĩ một lát, quay về nhà nhờ cảnh vệ Tiểu Vương xin nghỉ phép giúp mình, rồi hỏi thăm bác gái Chu vừa sang.

Bác gái Chu nghe cô miêu tả xong, suy nghĩ hồi lâu cũng không nhớ ra là con nhà nào.

“Cô hỏi cái này làm gì thế?” Bác gái Chu hỏi.

Đường Tuyết lắc đầu:

“Không có gì đâu, chỉ hỏi chút thôi.”

Cô cũng không tiện đi khắp nơi kể chuyện này cho người ta nghe.

Lục Bỉnh Chu thấy cô lại xin nghỉ, lại hỏi thăm người, biết chắc có chuyện.

Anh bước tới, bảo Bác gái Chu vào bếp làm việc, rồi hạ thấp giọng hỏi:

“Có chuyện gì vậy?”

Đường Tuyết kiễng chân, ghé sát tai anh kể lại toàn bộ những gì mình vừa nhìn thấy, nói xong còn nhìn anh với vẻ vô tội.

Cái vận may của cô… cũng chẳng biết là tốt hay xấu.

Lần trước bắt gặp Vu Sơn T.ử và Lục Bình An bàn tán mấy chuyện đó thì thôi, hai đứa trẻ con chỉ vì tò mò.

Nhưng chuyện lần này thì không thể chậm trễ được.

Biết đâu chỉ chậm một ngày, hai đứa đó có thể gây ra chuyện… liên quan đến tính mạng con người.

Lục Bỉnh Chu nghe xong, sắc mặt trầm xuống.

“Để anh đi dò hỏi. Chuyện này em đừng ra mặt nữa.”

Hai đứa đó chẳng phải đã nhìn thấy Đường Tuyết rồi sao?

Nhất là thằng bé còn nhìn thẳng vào cô. Biết đâu nó sẽ ghi hận trong lòng.

Đường Tuyết nghĩ lại cũng thấy có lý.

Nếu cô cứ cầm đặc điểm nhận dạng của hai đứa mà đi hỏi khắp nơi, lỡ đâu người ta thật sự nảy sinh ý định bịt miệng thì sao…

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.