Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời! - Chương 166: Nếu Tôi Có Cách Khiến Mạc Kha Thân Bại Danh Liệt Thì Sao?
Cập nhật lúc: 12/01/2026 18:45
Phan Khánh Dương bước lên gõ cửa, rất nhanh bên trong có người thò đầu ra, nhìn thấy Phan Khánh Dương sắc mặt liền trở nên rất khó coi.
Đóng cửa lại rồi kéo gã đi ra phía sau một nơi hẻo lánh hơn.
"Anh rốt cuộc muốn làm gì? Nếu bị chồng tôi nhìn thấy anh ấy sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t anh đấy." Trần Tiểu Đóa bây giờ thực sự hối hận vì đã dây dưa với cái thứ không biết xấu hổ nhà họ Phan này.
Lần trước gã đến tìm cô ta bị người trong khu gia thuộc nhìn thấy cô ta đã nói là họ hàng bên nhà mẹ đẻ, lần này số lần nhiều lên cô ta thật sự không giải thích nổi nữa.
"Tôi có làm gì đâu, cô chẳng phải đã nói tôi là họ hàng của cô sao?" Phan Khánh Dương nói với vẻ vô cùng thản nhiên, gã mới chướng mắt Trần Tiểu Đóa.
"Anh lại đến tìm tôi làm gì? Tôi không có tiền cho anh nữa đâu." Trần Tiểu Đóa nhìn cái dáng vẻ vô lại này của gã tức muốn c.h.ế.t.
Lúc đầu cô ta tìm gã giúp đỡ là muốn gây chút phiền phức cho Mạc Kha, nghĩ rằng nếu con gái nhà họ Trương sống ở nhà họ Phan không tốt chắc chắn sẽ đến nhà họ Mạnh, con Mạc Kha này nói không chừng bị trả về.
Nếu bị trả về thì với cái thân thể ốm yếu đó của Mạc Kha có chống đỡ nổi không còn chưa biết, cho dù chống đỡ được thì sau này cũng đừng hòng gả cho nhà nào tốt nữa.
Nhưng bây giờ việc không thành còn rước họa vào thân, nhà họ Phan xảy ra chuyện trước, cô ta đâu còn dám dây dưa gì với người nhà họ Phan nữa?
"Cô nói lời này nghe sao được, giữa chúng ta cũng hợp tác lâu như vậy rồi, nói thế nào cũng có chút tình chiến hữu chứ."
"Tôi biết cô ghét con bé nhà họ Mạc kia, tôi đây chẳng phải đang muốn giúp cô sao?" Phan Khánh Dương nhìn người đang tức giận đến mức hỏng việc, giọng điệu cà lơ phất phơ.
"Anh giúp tôi? Anh ngoài việc đòi tiền tôi ra, đã giúp tôi chỗ nào? Anh đừng tưởng tôi không biết anh đang nghĩ gì."
Trần Tiểu Đóa đâu có ngốc, thời gian này cô ta cái gì cũng không dám làm, thời gian trước luôn có người đến khu gia thuộc bọn họ nghe ngóng tin tức về khu mỏ trong núi.
Cũng may mấy người cậu họ của cô ta là người nhà quê, cho dù những người đó muốn tìm cũng không có manh mối.
Còn có chồng cô ta ở Bộ Vận tải thời gian này cũng nghiêm ngặt hơn, lần trước còn họp nói về tình hình này.
Nếu để chồng cô ta biết cô ta mượn danh nghĩa Bộ Vận tải làm chuyện xấu, anh ấy không đ.á.n.h c.h.ế.t cô ta mới lạ.
Cô ta cũng đang hối hận lúc đó nói gì không nói, lại tự báo danh tính nói là người của Bộ Vận tải, tự tìm cho mình phiền phức lớn như vậy.
Cô ta chướng mắt Mạc Kha, nhưng thời gian này phải hoãn lại đợi qua cơn sóng gió này đã.
"Tôi muốn giúp cô chẳng phải là mãi chưa tìm được thời cơ thích hợp sao? Cô cũng biết chị dâu tôi là người an phận thủ thường."
"Truyền thống thật thà hiếm thấy, anh tôi đều như vậy rồi chị ấy còn một lòng một dạ, muốn bọn họ tách ra khó lắm."
"Nhưng gần đây nhà họ Trương bên kia làm ầm ĩ lắm rồi, hôm nay còn đến nhà họ Mạc làm loạn."
"Nhà họ Trương vẫn luôn muốn nhà họ Mạc bồi thường, bây giờ nhà chúng tôi lại như vậy bọn họ càng không thoải mái, chắc chắn sẽ không an phận đâu."
Phan Khánh Dương đã sớm nghĩ xong cách nói rồi, biết Trần Tiểu Đóa muốn đối phó nhất chính là Mạc Kha, lấy nhà họ Mạc ra nói chuyện không sợ cô ta không mắc câu.
"Nhà họ Trương đến nhà họ Mạc làm loạn rồi?" Trần Tiểu Đóa quả nhiên bị lời này thu hút, chỉ là rất nhanh lại phản ứng lại.
"Chuyện này thì liên quan gì đến anh?" Trần Tiểu Đóa nhìn ngó xung quanh, sợ bị người ta phát hiện ra điều gì.
"Nếu tôi nói có thể khiến Mạc Kha thân bại danh liệt thì sao? Nhà họ Trương bên kia bây giờ đang làm loạn đòi bồi thường nhà họ Mạc chắc chắn không đồng ý, bây giờ không ít người đều cảm thấy nhà họ Mạc lòng dạ độc ác đấy."
"Chiếm món hời lớn còn không chịu cho người khác chút bồi thường, nếu lúc này Mạc Kha có chút quan hệ bất chính với người khác thì sao?"
"Đừng nói nhà họ Mạnh bên kia không dung thứ được cô ta, đoán chừng trong khu gia thuộc cũng chẳng ai hướng về nhà bọn họ."
"Đến lúc đó chờ đợi cô ta chỉ có con đường c.h.ế.t thôi." Phan Khánh Dương tiếp tục lừa gạt người.
Gã đều đã tính toán xong rồi, trước tiên lừa tiền từ chỗ Trần Tiểu Đóa.
Sau đó sẽ đi nhà họ Trương tìm Trương Mỹ Đế, nếu cô ta đồng ý gả cho gã, gã sẽ đưa cô ta ra ở riêng.
Tuyệt đối sẽ không để cô ta chịu uất ức nữa, nếu cô ta không đồng ý, thì gã sẽ cầm số tiền này xuôi nam làm thuê.
Còn về phần Trần Tiểu Đóa, sau này gã không thừa nhận cô ta cũng không dám làm ầm ĩ.
Nếu gã nói ra chút gì đó người xui xẻo là cô ta, gã là một thằng đàn ông thì có ảnh hưởng gì đâu.
"Anh nói thật chứ?" Trần Tiểu Đóa rùng mình một cái, nhìn dáng vẻ này của Phan Khánh Dương trong lòng lộp bộp.
Cô ta không ngờ người này lại ác độc như vậy, chỉ là cách này quả thực hay a!
Cô ta cũng không định làm gì thật, chỉ là làm bộ làm tịch thôi, chỉ cần có chút chuyện không hay, Mạc Kha cứ đợi bị bỏ đi.
Lại có chuyện bên phía nhà họ Trương, cô ta cũng khó mà ở lại khu gia thuộc mỏ nữa, cô ta muốn xem xem cô ta còn làm thế nào dương dương tự đắc mà sống.
Nhưng Trần Tiểu Đóa biết Phan Khánh Dương người này không tin được, cầm của cô ta bao nhiêu tiền rồi, có lần nào làm được việc đâu?
Nhưng gã có thể nghĩ ra cho cô ta cách này cũng coi như gã có chút công lao, những số tiền trước đây cũng coi như không uổng phí cho gã.
"Tôi hết tiền rồi, tiền tôi tích cóp thời gian này đều đưa cho anh rồi, bây giờ tiền mua thức ăn cũng không còn, chồng tôi còn tưởng tôi mang đi trợ cấp cho nhà mẹ đẻ, hai hôm nay đều không cho tôi sắc mặt tốt."
"Đợi qua một thời gian nữa đi, chỉ cần chồng tôi đưa tiền tôi sẽ gửi qua cho anh, anh giúp tôi tìm người làm thành chuyện này."
Trần Tiểu Đóa cũng dỗ dành người, số tiền này đưa cho Phan Khánh Dương chính là ném đá xuống sông, cô ta thà tự mình tìm người làm còn hơn.
"Vậy cô nhanh lên nhé!" Phan Khánh Dương không cảm thấy Trần Tiểu Đóa đang lừa gã, cô ta chắc chắn sẽ vội vàng tích tiền để gã đi tìm người, hoàn toàn không ngờ cô ta sẽ bằng mặt không bằng lòng.
Một hai người đều đang nhớ thương Mạc Kha có thể sinh hay không lúc này đang cùng mẹ chồng gói sủi cảo đây.
"Tiểu Kha, ông ngoại con gọi điện thoại tới rồi, nói bên trên lần này họp đã điểm danh vấn đề lập trường không tốt, còn cho ông ngoại con một chức vụ thanh tra biên chế ngoài."
"Để ông đi điều tra chuyện này đấy, nhà chúng ta cũng coi như khổ tận cam lai rồi, đợi năm nay ăn tết chúng ta cũng có thể yên tâm về Kinh Thị thăm nhà rồi."
Ôn Khánh Linh cúi đầu gói sủi cảo, chỉ là nói mãi nói mãi nước mắt lại không kìm được.
