Thập Niên 80: Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Gả Nhầm Phòng Quan Quân, Nàng Hoạ Sĩ Hạnh Phúc Trọn Đời! - Chương 240: So Với Đàn Ông, Cô Ta Thua Rồi
Cập nhật lúc: 14/01/2026 04:41
Có anh làm tấm gương đi trước, Kha Kha ở nhà họ làm gì cũng giỏi hơn anh, hai người so sánh với nhau, Kha Kha chỉ có phần được khen ngợi.
"Con đấy, cũng không thể chiều chuộng nó quá, nhìn xem bây giờ nó nhõng nhẽo chưa kìa." Hoàng Tú Anh ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng lại vô cùng hài lòng.
Hai ngày nay bà quan sát rất kỹ, chàng con rể này của bà không phải là kẻ chỉ biết nói mồm, từng lời nói cử chỉ đều lấy con gái bà làm trọng tâm.
Một người đàn ông tỉ mỉ đến mức bà cũng không sánh bằng, Kha Kha chỉ cần một ánh mắt, một động tác, cậu ấy liền biết con bé muốn làm gì.
Nước nóng, cơm ít, quần áo mỏng, không thích ăn, những chuyện nhỏ nhặt này Lệnh Trung đều nhìn thấy hết.
Không phải cố ý thể hiện, với thân phận như cậu ấy, lớn lên trong gia đình như vậy cũng không cần phải cố ý thể hiện, cậu ấy là thật lòng thật dạ cưng chiều con gái bà.
Còn cả vẻ mặt rất thuận tay, rất quen thuộc của con gái bà cũng không giống như diễn, nhìn là biết bình thường bọn họ chung sống như vậy.
Giống như bây giờ Tiểu Kha dựa vào vai Lệnh Trung trong bộ dạng nửa tỉnh nửa mê, Lệnh Trung cầm khăn mặt nhẹ nhàng lau mặt cho con bé.
Bà nói một câu Tiểu Kha không tốt, cậu ấy lập tức phản bác, còn lấy bản thân ra so sánh, cái dáng vẻ bao che khuyết điểm này, không biết còn tưởng bà là mẹ kế đấy.
Nghĩ đến hôm qua đi chúc Tết nhà mấy người dì của Tiểu Kha, ai cũng nói Tiểu Kha rơi vào hũ nếp rồi.
Hoàng Tú Anh nhìn con gái nhõng nhẽo của mình, bà nói những lời này con bé căn bản chẳng nghe lọt tai, cứ như đã biết trước Lệnh Trung sẽ thay con bé phản bác vậy.
Nghĩ đến đây Hoàng Tú Anh bật cười, ừm, đúng là rơi vào hũ nếp rồi.
Chỉ là mọi chuyện đều thuận lợi, duy chỉ có một việc trong lòng bà vẫn luôn lo lắng, hai đứa kết hôn lâu như vậy rồi, sao mãi vẫn chưa có tin vui?
Hoàng Tú Anh nhớ đến lời những bác sĩ trước kia nói, con gái bà sức khỏe yếu, sống được đã khó khăn, nói gì đến chuyện có con.
Trước đây bà chỉ muốn tìm một nhà đông con, con gái bà không sinh cũng chẳng sao, nhưng trong cái rủi có cái may lại gả vào Mạnh gia.
Gia cảnh nhà Lệnh Trung như thế, lại chỉ có một đứa con trai, con gái bà không sinh con căn bản là không được.
Chuyện này cứ luẩn quẩn trong đầu Hoàng Tú Anh không tan đi được, bà sợ cuối cùng hai đứa vì chuyện con cái mà lục đục.
Hoàng Tú Anh định bụng lén hỏi con gái xem dự tính thế nào.
"Được rồi, mẹ không nói nữa, Kha Kha đi húp chút cháo đi, sáng sớm ăn bánh dầu ngấy lắm." Hoàng Tú Anh trong lòng dù lo lắng đến đâu, vẫn xốc lại tinh thần, nửa đời trước của con gái bà đã khổ rồi.
Bây giờ đã khổ tận cam lai, sau này sẽ chỉ tốt hơn thôi.
Mạc Kha gật đầu đáp một tiếng, vẫn lười biếng dựa vào người Mạnh Lệnh Trung, hiếm khi được rảnh rỗi một ngày, cô chỉ muốn nằm.
Tối qua bọn họ về lại đi kiểm kê hàng, Tết nhất hàng hóa ở đâu cũng khan hiếm, đời sống người dân ngày một tốt lên.
Không chỉ xung quanh tỉnh thành, ngay cả các huyện bên dưới cũng bắt xe lên mua đồ.
Mã Húc và mấy anh em bận rộn cả ngày không kịp ăn cơm, bên Hảo Khách Cư thời gian này cũng kín đơn đặt bàn.
Còn cả bên Hỗ Thị, tăng ca tăng kíp sản xuất cũng không đủ bán, hai ngày nay bọn họ mệt muốn c.h.ế.t.
Hai vợ chồng dựa vào nhau, người này ngáp còn nhiều hơn người kia, chọc cho Mạc Thắng Cương đang đọc báo uống trà bên kia phải bật cười.
Cả nhà đóng cửa sống cuộc sống của mình, căn bản không quan tâm đến sự náo nhiệt bên ngoài, cũng chẳng có ai thật sự đến gõ cửa nhà họ.
Ai bảo con rể nhà họ là một nhân vật lợi hại chứ.
Mãi cho đến khi nhà họ Trần bên cạnh làm ầm ĩ lên, một lúc sau cửa nhà họ mới bị gõ vang.
"Tiểu Đóa về rồi à?" Hoàng Tú Anh biết hai ngày nay con gái và con rể về ăn Tết, mấy kẻ lắm mồm trong khu gia thuộc không biết đã nói bao nhiêu lời ra tiếng vào rồi.
Trước đây nhà họ coi trọng danh tiếng, nhưng cuối cùng nhận được là gì? Bất kể bọn họ cẩn thận dè dặt thế nào cũng đều là đề tài đàm tiếu của người khác.
Hoàng Tú Anh cũng biết hai ngày nay có không ít người lảng vảng trước cửa nhà họ, chỉ là cái miệng của con rể bà... người bình thường cũng không chịu nổi, nên chẳng ai dám thật sự đến cửa.
Lúc này nhìn thấy Trần Tiểu Đóa, Hoàng Tú Anh nghĩ đến người nhà họ Trần, trong lòng cũng chẳng mấy hoan nghênh.
"Thím, cháu nghe nói Tiểu Kha về rồi, cháu cũng vừa hay về nhà mẹ đẻ, qua đây thăm cậu ấy."
Trần Tiểu Đóa biết bây giờ mình đã không còn đường lui, nếu cô ta không dỗ được Đường Phát, quay về chắc chắn không có ngày lành.
"Tiểu Kha vừa mới dậy, còn chưa ăn cơm đâu." Giọng điệu của Hoàng Tú Anh rõ ràng là không chào đón.
Cô con gái nhà họ Trần này lần trước còn nói xấu con gái bà bị bà nghe thấy, nếu không nể tình hồi nhỏ nó lớn lên cùng con gái bà, bà đã sang tận nhà mắng vốn rồi.
"Không sao ạ, chúng cháu đợi cậu ấy ăn xong, chẳng là Đường Phát biết cháu có một người bạn chơi thân từ nhỏ, nên đặc biệt đến thăm hỏi."
"Hồi nhỏ cháu và Tiểu Kha quan hệ tốt, lớn lên rồi cũng không thể xa cách được."
Trần Tiểu Đóa cứ như không hiểu sự không chào đón trong lời nói của Hoàng Tú Anh, trực tiếp bước lên khoác tay bà định đi vào trong.
"Tiểu Kha, có nhà không?" Vừa đi còn vừa gọi người, Hoàng Tú Anh bên kia hất tay cô ta ra, sắc mặt trở nên rất khó coi.
Bà đã nói con gái bà vừa dậy chưa ăn cơm, chỉ thiếu nước nói thẳng là không hoan nghênh cô ta thôi, con gái nhà họ Trần này da mặt dày từ bao giờ thế?
Mạc Kha nghe thấy động tĩnh bên ngoài liền đi ra, Mạnh Lệnh Trung cũng đi theo phía sau.
Tiền Đường Phát bên kia nhìn thấy Mạnh Lệnh Trung bước ra liền lập tức thay đổi sắc mặt, cũng không còn cái vẻ cao ngạo như lúc ở nhà họ Trần nữa.
Nhà họ Trần sát vách nhà họ Mạc, nghe thấy động tĩnh bên này cũng chạy ra.
"Chào hai người, tôi là chồng của Tiểu Đóa, tôi nghe Tiểu Đóa nói cô là bạn thân cùng nhau lớn lên của cô ấy, lần trước lúc cô kết hôn Tiểu Đóa còn nhắc chuyện này."
"Chúng tôi vốn định thêm chút của hồi môn cho cô, sau đó có việc nên lỡ dở, công việc tôi bận rộn, giờ mới có rảnh qua đây ngồi một chút."
"Cô xem tôi quên cả giới thiệu, tôi tên là Tiền Đường Phát, thuộc bộ phận vận tải tỉnh thành. Cô là bạn của Tiểu Đóa, chính là bạn của tôi, sau này chúng ta có thời gian phải tụ tập cho đàng hoàng nhé."
Tiền Đường Phát vừa nói vừa vội vàng đặt đồ trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn về phía hai người đang đứng kia.
Người đàn ông thì gã rất quen, cho dù bọn họ chưa từng giao thiệp, nhưng ở cái đất tỉnh thành này thì không ai là không biết Mạnh Lệnh Trung.
Còn người phụ nữ kia, thời gian này trên các mặt báo viết không ít, đây là lần đầu tiên gã gặp người thật.
Nhìn cô gái mặc chiếc áo khoác lông màu trắng với dáng vẻ lười biếng dựa vào người đàn ông bên cạnh, không nói đến Mạnh Lệnh Trung cảm thấy thế nào, Tiền Đường Phát cảm thấy chân mình mềm nhũn rồi.
Bộ quần áo đó nếu mặc lên người Trần Tiểu Đóa thì thành con gấu, nhưng mặc lên người cô gái này lại đặc biệt rực rỡ động lòng người.
Tiền Đường Phát biết mình không nên nhìn chằm chằm người ta, mình đến đây là để kết giao với Mạnh gia, nhưng gã cứ không kiểm soát được đôi mắt của mình.
Sao gã không biết sớm hơn ở khu gia thuộc mỏ quặng này có một cô gái như vậy, lại còn có bản lĩnh như thế.
Nếu biết sớm gã đã nhờ người đến làm mối rồi, có một cô gái như vậy sao gã còn ra ngoài làm bậy được chứ? Vậy thì đã không có những chuyện sau này rồi.
Dáng vẻ nhiệt tình này của Tiền Đường Phát là thứ mà Trần Tiểu Đóa chưa từng thấy bao giờ.
Trong giọng điệu còn mang theo sự nịnh nọt, điều này khiến Trần Tiểu Đóa cảm thấy thực sự mất mặt, cô ta còn chẳng dám ngẩng đầu nhìn Mạc Kha.
