Thập Niên 80: Xuyên Thành Người Vợ Bị Quân Trưởng Chán Ghét - Chương 12
Cập nhật lúc: 05/08/2026 18:05
Đêm hôm đó, do bị ngấm nước mưa, Tang Du bắt đầu lên cơn sốt nhẹ.
Cô nằm trên giường, gương mặt ửng hồng, bờ môi khô khốc lẩm bẩm.
Tần Mặc Trì hoảng hốt thật sự.
Người đàn ông từng xông pha qua bao trận mạc hãi hùng nay lại trở nên luống cuống như một đứa trẻ lần đầu làm việc nhà.
Anh lúng túng đi nhóm bếp củi, vụng về cắt gừng tươi nấu nước đường đỏ.
Anh đi ra đi vào phòng ngủ mười mấy lần, tự tay sắc t.h.u.ố.c, cẩn thận thổi từng muỗng t.h.u.ố.c đắng cho cô uống, lại thay khăn chườm mát trên trán cô liên tục.
Tang Du chập chờn tỉnh giấc, nhìn bóng dáng cao lớn, vụng về của người đàn ông đang loay hoay bên chậu nước ấm ngoài cửa.
Khóe môi cô khẽ nhen nhóm một nụ cười.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy người sĩ quan lạnh lùng, chín chắn ấy trở nên "luống cuống" vì mình.
...
Đêm đã về khuya.
Sau khi uống t.h.u.ố.c hạ sốt, Tang Du đã chìm vào giấc ngủ chập chờn. Dư An cũng đã ngủ say bên phòng nhỏ.
Tần Mặc Trì ngồi một mình ngoài hiên nhà, châm một điếu t.h.u.ố.c lá sợi nhưng không hút, chỉ để mặc nhành khói xám bay lên dưới ánh trăng.
Anh nhớ lại hơn một năm qua kể từ ngày cưới.
Anh luôn cho rằng, chỉ cần gánh vác kinh tế, đưa hết tiền lương mỗi tháng, làm tròn trách nhiệm của một người chồng là đủ.
Cho đến tận hôm nay, khi nhìn thấy sự tủi thân của cô, nhìn thấy cô sốt nằm trên giường...
Tần Mặc Trì cúi đầu.
Nhìn đôi bàn tay đầy vết chai của mình.
Anh nhớ lại.
Ngày cưới.
Tang Du từng cười hỏi.
"Nếu sau này anh bận."
"Em nhớ anh thì sao?"
Khi ấy.
Anh chỉ đáp một câu.
"Đợi anh."
Sau đó.
Lần nào đi nhiệm vụ.
Anh cũng chỉ để lại tiền.
Để lại tem phiếu.
Để lại vài dòng nhắn.
Nhưng chưa từng hỏi.
Ở nhà.
Cô sống thế nào.
Thứ cô cần là sự quan tâm, là một bờ vai biết lắng nghe và chia sẻ.
Anh đã bỏ mặc cô quá lâu trong sự cô đơn để kẻ xấu có cơ hội đ.â.m thấu tâm trí cô.
...
Cánh cửa gỗ khẽ mở ra.
Tang Du đã khoác thêm áo ấm, nhẹ nhàng bước ra hiên nhà, ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh anh.
Đêm thu tĩnh mịch, tiếng côn trùng kêu ri rả ngoài vườn.
Hai người ngồi bên nhau, không ai cất tiếng suốt một lúc lâu.
Tần Mặc Trì dập tắt điếu t.h.u.ố.c, quay đầu nhìn gương mặt còn hơi tái nhợt của cô dưới ánh trăng.
Anh khẽ cất tiếng gọi, giọng nói trầm ấm, dịu dàng hơn bất kỳ lần nào trước đây:
"A Du."
Tang Du ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt long lóng ánh sao: "Anh Mặc Trì?"
...
Tần Mặc Trì nhìn sâu vào mắt cô, từng từ từng chữ thốt ra chậm rãi nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân:
"Xin lỗi em."
"Là anh... đã để em phải chịu nhiều tủi thân suốt thời gian qua."
"Là anh quá vô tâm, chưa từng ngồi xuống hỏi em..."
"Rốt cuộc em có thật sự ổn không."
Tang Du sững người tại chỗ.
Khoảnh khắc ấy, bao nhiêu uất hận, cô đơn của nguyên chủ tích tụ bấy lâu nay...
Cùng với nỗi nhớ nhà, sự ngơ ngác của chính bản thân cô khi xuyên về thế giới xa lạ này...
Tất cả vỡ òa ra trong một tích tắc.
Nước mắt Tang Du tuôn rơi như mưa rào, cô nghẹn ngào bật khóc thành tiếng.
Tần Mặc Trì lúng túng tột độ. Anh chưa từng dỗ dành phụ nữ khóc bao giờ.
Bàn tay to lớn chai sạn của anh vươn ra, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, vụng về vuốt ve mái tóc mềm mại của cô.
Lần đầu tiên trong đời... anh chủ động ôm c.h.ặ.t người phụ nữ này vào lòng bằng cả trái tim.
Tang Du gục đầu lên bờ vai vững chãi của anh, cảm nhận hơi ấm và nhịp đập l.ồ.ng n.g.ự.c mạnh mẽ của anh.
Cô khẽ nức nở:
"Mặc Trì..."
"Cảm ơn anh."
...
Ngay đúng khoảnh khắc tình cảm hai người giao hòa ngọt ngào nhất...
"RẦM! RẦM! RẦM!"
Tiếng gõ cửa dồn dập, thô bạo xé tan sự tĩnh lặng của đêm khuya.
Một chiến sĩ trẻ hớt hải đạp cổng chạy vào sân, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng:
"Báo cáo Đoàn trưởng!"
"Có người gửi đơn tố giác lên Ủy ban Thương nghiệp, vu cho quầy bánh của chị dâu phạm tội đầu cơ tích trữ, kinh doanh trái phép!"
"Người của Hợp tác xã và Cảnh sát Huyện đang kéo tới kiểm tra nhà mình đấy ạ!"
Tần Mặc Trì lập tức đứng bật dậy, ánh mắt sắt đá biến đổi, tràn ngập sát khí lạnh lẽo.
Tang Du đứng bên cạnh, ngước mắt nhìn ra màn đêm tăm tối ngoài cổng.
Tang Du nhìn về phía cổng. Khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười giễu cọt, kiên định.
Cuối cùng.
Cũng đến rồi.
9.
Sáng hôm sau, khi màn sương mờ chưa kịp tan trên những ngọn cây ngô đồng, cán bộ Hợp tác xã cùng ban quản lý chợ huyện đã kéo tới quầy bánh của Tang Du.
Tống Minh Viễn đứng xa xa phía góc đường, tay khoanh trước n.g.ự.c, ánh mắt giấu sau gọng kính lóe lên sự đắc ý tột cùng. Hắn đang rung đùi chờ xem cảnh Tang Du bị lập biên bản, tịch thu toàn bộ hàng hóa và bị phạt tiền.
Người đại diện ban quản lý chợ dõng dạc cất giọng: "Tang Du, chúng tôi nhận được đơn tố giác cô đầu cơ tích trữ, kinh doanh trái phép nguyên liệu nhà nước. Đề nghị cô hợp tác kiểm tra!"
Xung quanh, người dân và các quân tẩu vây lại mỗi lúc một đông, nét mặt ai nấy đều lo lắng cho cô.
Tang Du khẽ siết quai giỏ.
Rồi bình tĩnh bước lên một bước.
"Mời các đồng chí."
"Cứ kiểm tra."
"Nếu tôi thật sự làm sai."
"Tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm."
Nói xong.
Cô mới mở chiếc giỏ mây.
Lấy từng tập giấy tờ đặt lên bàn.
Tang Du bình tĩnh mở từng cuốn sổ: "Đây là sổ ghi chép thu chi hàng ngày. Đây là hóa đơn mua đường cát, bột mì tẻ từ chính Hợp tác xã Thương nghiệp huyện. Còn đây là bản xác nhận kinh doanh nhỏ lẻ do Ủy ban Nhân dân thị trấn cấp phép."
Một cán bộ nhận lấy từng tờ giấy.
Đối chiếu dấu đỏ.
Đối chiếu số hóa đơn.
Lật sang trang tiếp theo.
Ông ngẩng đầu nhìn người bên cạnh.
"Không sai."
"Giấy phép còn hiệu lực."
"Mọi nguyên liệu đều có nguồn."
Mấy người còn lại lần lượt gật đầu.
Tống Minh Viễn đứng xa thấy vậy liền biến sắc, trán rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.
Tranh thủ lúc cán bộ Hợp tác xã đang làm việc, Tang Du khép cuốn sổ thu chi.
Rồi lấy từ đáy giỏ ra một cuốn sổ khác.
Bìa simili đỏ đã cũ.
Cô đặt lên bàn.
"Báo cáo đồng chí."
"Tôi cũng có một việc cần trình báo."
Tang Du cất giọng đàng hoàng, rõ ràng: "Đây là cuốn sổ ghi chép toàn bộ số tiền và tem phiếu bị thất thoát của gia đình tôi trong một năm qua. Người chiếm đoạt chính là Tống Minh Viễn — người đã đứng đơn tố giác tôi."
"Trùng khớp với số tem phiếu vải và tem thịt tập thể bị báo mất nửa năm trước ở khu gia thuộc mà các đồng chí đang điều tra."
Người của ban quản lý lập tức đối chiếu thời gian, con số và chữ ký trong sổ. Mọi bằng chứng, nhân chứng đều trùng khớp một cách kinh ngạc. Mọi mũi nhọn điều tra ngay lập tức đảo chiều, chĩa thẳng về phía Tống Minh Viễn.
Lâm Vãn Tình đứng trong đám đông.
Sắc mặt trắng bệch.
Bàn tay siết c.h.ặ.t quai túi.
Thấy cán bộ chuẩn bị ghi lời khai.
Cô mới bước lên.
"Đồng chí."
"Có phải..."
"Có nhầm lẫn gì không?"
Nhưng cô ta càng cuống quýt biện minh thì càng vô tình lộ ra việc mình từng bàn bạc và giúp Tống Minh Viễn lan truyền những lời gian dối trong khu gia thuộc.
Chưa đầy một giờ sau, Tống Minh Viễn bị cán bộ chức năng giải đi điều tra về hành vi l.ừ.a đ.ả.o và chiếm đoạt tài sản.
Lâm Vãn Tình thì bị Chính ủy nghiêm khắc kỷ luật, quản thúc tại gia, danh tiếng cao quý hoàn toàn sụp đổ, đi đến đâu cũng bị người ta chỉ trỏ, xa lánh.
Không cần đao to b.úa lớn, hai kẻ gieo gió đã phải gặt bão. Tang Du cuối cùng cũng trả lại sự trong sạch hoàn toàn cho nguyên chủ.
