Thập Niên 80: Xuyên Thành Người Vợ Bị Quân Trưởng Chán Ghét - Chương 14 (kết)
Cập nhật lúc: 05/08/2026 18:06
"Tít... tít... tít..."
Tang Du mở mắt.
Ánh sáng trắng ch.ói đến mức cô phải nheo mắt.
Tiếng máy móc.
Tiếng bước chân.
Tiếng người nói rất khẽ.
Cô quay đầu.
Bàn tay khựng giữa không trung.
Đây...
Là bệnh viện.
Trước mắt cô là trần nhà màu trắng lạnh lẽo của phòng hồi sức cấp cứu hiện đại.
Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc, tiếng đập của máy trợ thở, tiếng đếm nhịp của máy theo dõi điện tim.
Tang Du thấy mình đang lơ lửng giữa không trung.
Và phía dưới kia, trên giường bệnh trắng toát, là thân thể của chính cô ở thế giới hiện đại — gầy gò, tái nhợt, cắm đầy các loại dây truyền dịch và ống thở.
...
Bên ngoài cánh cửa kính của phòng cấp cứu.
Hai chiếc cáng thương phủ khăn trắng bọc kín được các y bác sĩ lặng lẽ đẩy qua hành lang.
Đó là cha cô... và mẹ cô.
Tang Du lao tới như một kẻ điên dại. Cô vươn tay muốn ôm lấy họ, muốn gào lên gọi cha, gọi mẹ.
Nhưng đôi bàn tay hư vô của cô xuyên thấu qua tấm khăn trắng, xuyên qua không khí lạnh lẽo.
Không một ai nghe thấy tiếng gào khóc của cô. Không một ai nhìn thấy sự tồn tại của cô.
Khoảnh khắc ấy, Tang Du mới đau đớn hiểu ra một sự thật tàn khốc...
Cha mẹ ở thế giới hiện đại của cô đã thực sự qua đời ngay trong đêm t.a.i n.ạ.n nghiệt dã đó.
...
Một vị bác sĩ trưởng khoa bước vào phòng cấp cứu, nhìn vào đồng hồ đeo tay rồi nhẹ nhàng lắc đầu với kíp trực.
"Bệnh nhân hôn mê sâu ba ngày sau tai nạn."
Vị bác sĩ nhìn đồng hồ.
Khẽ thở dài.
"Đã ba ngày."
"Xác nhận."
"Thời điểm t.ử vong..."
"17 giờ 45 phút."
Đường sóng trên màn hình máy điện tim vụt phẳng lì, kéo thành một âm thanh dài ghê rợn.
"Tít————"
Linh hồn Tang Du chao đảo.
Ngay khi dải âm thanh t.ử vong kéo dài, một luồng ánh sáng trắng dịu nhẹ nhu hòa bỗng từ trên cao phủ xuống bao bọc lấy cô.
Cơn đau xé lòng tan biến. Cô khẽ nhắm mắt lại, thanh thản đón nhận tất cả.
...
Trong khoảng không gian trắng xóa bao la vô tận ấy.
Một tiếng gọi từ sâu thẳm ký ức vọng về, vừa xa xăm lại vừa ấm áp:
"A Du..."
Đó là giọng nói dịu dàng của mẹ ở thế giới hiện đại.
"Con gái của mẹ... Đừng khóc."
"Con đã rất cố gắng rồi…sống thật tốt nhé..."
Ngay sau đó, giọng nói trầm ấm đầy cưng chiều của cha vang lên:
"A Du của ba…Đừng ngoảnh đầu nữa"
"Ba mẹ luôn ở bên con."
"Bây giờ..."
"Con hãy sống cho thật hạnh phúc."
Hai giọng nói quen thuộc ấy bao bọc lấy tâm hồn cô, rồi từ từ tan nhạt dần vào làn gió nhẹ.
Ngay khoảnh khắc hai bóng hình ấy tan đi, một giọng nói trầm thấp, gấp gáp và chân thật lại vang lên ở ngay sát bên tai cô:
"A Du!"
Đó là giọng của Tần Mặc Trì.
...
Tang Du giật mình mở mắt.
Trần nhà vôi màu xám của năm 1989 lại hiện ra trước mắt.
Cô chỉ vừa ngất đi trong chốc lát ngay tại bàn ăn ngoài sân.
Tần Mặc Trì đang ôm c.h.ặ.t lấy cô trong l.ồ.ng n.g.ự.c rắn rỏi, toàn thân anh run lên bần bật, đôi mắt đỏ ngầu ngợp nước.
Dư An lo lắng nắm c.h.ặ.t lấy gấu áo cô, Nhan Nhan khóc nức nở áp mặt vào tay mẹ, cha mẹ Tang hoảng hốt liên tục vỗ vào tay cô.
Tang Du mỉm cười, giơ bàn tay nhỏ nhắn lên nắm lấy ngón tay của Tần Mặc Trì, khẽ cất giọng khàn khàn:
"Em không sao... Em chỉ hơi mệt một chút thôi."
...
Tần Mặc Trì bế cô ngồi tựa vào chiếc ghế mây ngoài hiên.
Một cơn gió xuân nhẹ nhàng thổi qua làm chao nghiêng những vệt nắng vàng.
Tang Du ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh trong vắt.
Trong ánh nắng ngập tràn, cô dường như nhìn thấy bóng dáng cha mẹ ở thế giới hiện đại đang đứng trên mây. Họ nhìn cô, nở nụ cười hiền hậu rồi khẽ gật đầu như một lời từ biệt trọn vẹn.
Tang Du mỉm cười, nước mắt đọng nơi khóe mắt trôi đi, cô nhẹ nhàng thầm nói với không trung:
"Ba... Mẹ..."
"Con ở đây sống rất hạnh phúc."
Hai bóng hình ấy mỉm cười rồi hoàn toàn tan vào ánh sáng mặt trời.
Lần này, Tang Du không còn đuổi theo, cũng không còn dằn dằn tủi hờn nữa.
...
Tần Mặc Trì ngồi xuống bên cạnh, đưa bàn tay to lớn bao bọc lấy tay cô, đan c.h.ặ.t mười ngón tay vào nhau.
Anh nhìn cô bằng tất cả tình yêu sâu thẫm nhất, khẽ gọi:
"A Du."
Tang Du quay sang nhìn người đàn ông đời mình.
Rồi cô nhìn Dư An đang dỗ dành em gái, nhìn cha mẹ Tang đang vui vẻ thu dọn mâm cơm.
Bao nhiêu khoảng trống và nỗi đau tích tụ trong lòng cô cuối cùng đã được lấp đầy hoàn toàn.
Ở thế giới kia, cô từng có một tuổi thơ êm đềm và tình yêu thương vô bờ của cha mẹ.
Ở thế giới này, cô có một gia đình ấm áp, một người chồng luôn gọi cô bằng nhũ danh "A Du", một cậu con trai hiểu chuyện, một cô con gái đáng yêu và một mái nhà luôn rực sáng ánh đèn chờ cô về.
Từ nay về sau, cô sẽ không còn sợ chia ly hay cô độc nữa.
Tần Mặc Trì khẽ siết c.h.ặ.t bàn tay vợ, Tang Du khẽ nghiêng đầu.
Cô dịu dàng tựa đầu lên bờ vai vững chãi của anh.
Anh nắm tay cô.
Không nói thêm gì nữa.
Ngoài sân.
Nhan Nhan lại cười khanh khách.
Dư An chạy theo sau.
Tiếng cười trẻ nhỏ hòa cùng tiếng gió lướt qua hai cây ngô đồng trước cổng.
Tang Du khẽ nhắm mắt.
Lần này.
Cô biết.
Mình sẽ không còn phải rời khỏi ngôi nhà này nữa.
—— HOÀN ——
Chân thành cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác. Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.
QUẬN CHÚA VÃN TRANH
Ngày ta khoác lên người bộ hỷ phục.
Không phải để gả cho người mình yêu.
Mà là để đổi lấy ba tháng sống còn cho Đại Lương.
Phụ thân dùng ba vạn quân đổi mười vạn quân địch.
Ta dùng một mạng mình đổi lấy ba tháng phản công.
Còn chàng...
Dùng cả một đời.
Để hối hận vì đã đến muộn.
Nếu được chọn lại một lần nữa.
Ta vẫn sẽ bước lên cỗ xe hòa thân ấy.
Bởi có những người.
Sinh ra không phải để được yêu.
Mà là để gánh lấy thiên hạ.
