Thập Niên 80: Xuyên Thành Người Vợ Bị Quân Trưởng Chán Ghét - Chương 7

Cập nhật lúc: 05/08/2026 18:05

Chiếc kẹp gỗ nằm yên trên mái tóc đen mềm.

Cô hỏi lại:

"Đẹp không anh?"

Tần Mặc Trì nhìn cô.

Rất lâu.

Đến khi Tang Du đỏ mặt quay đi.

Anh mới khẽ dời mắt.

Yết hầu lăn nhẹ.

"Ừ."

Chỉ một tiếng rất khẽ.

Nhưng khóe môi người đàn ông vốn lạnh lùng.

Lại bất giác cong lên một chút.

...

Đêm đã về khuya.

Tại đầu ngõ tối om dẫn vào khu gia thuộc.

Tống Minh Viễn đứng ẩn mình sau bóng râm của bức tường gạch.

Gã chứng kiến toàn bộ cảnh Tang Du đứng dưới hiên nhà, mỉm cười e ấp đeo chiếc kẹp tóc rồi ngước nhìn Tần Mặc Trì bằng ánh mắt tình tứ.

Sắc mặt Tống Minh Viễn lập tức tối sầm lại, hai mắt hiện lên sự tức giận tột cùng.

Gã quay sang người phụ nữ ăn mặc sành điệu đứng bên cạnh, lạnh giọng nói với Lâm Vãn Tình:

"Không thể để cô ta tiếp tục thay đổi như vậy được nữa."

"Nếu không..."

"Kế hoạch của chúng ta sẽ hỏng hết!"

5.

Chiều hôm ấy.

Một chiếc xe đạp Phượng Hoàng màu xanh dừng trước cổng khu gia thuộc.

Người xuống xe là Lâm Vãn Tình.

Chiếc váy hoa nhí vừa vặn.

Mái tóc b.úi gọn.

Trên tay còn xách một hộp bánh quy của cửa hàng bách hóa.

Đi tới đâu.

Quân tẩu cũng cười chào.

"Tiểu Lâm tới chơi à?"

"Có phải lại sang tìm Tần đoàn trưởng không?"

Lâm Vãn Tình chỉ mỉm cười.

Không phủ nhận.

Cũng không giải thích.

Trong khu gia thuộc.

Ai cũng biết.

Cô là con gái út của Chính ủy.

Lại là cô giáo của ban văn hóa.

Không ít người từng tiếc thay cho cô.

Nếu năm ấy.

Người cưới Tần Mặc Trì...

Là Lâm Vãn Tình thì tốt biết bao.

Trong mắt Lâm Vãn Tình, Tần Mặc Trì là một quân nhân tài giỏi, kiên cường nhưng lại thiếu may mắn khi cưới phải Tang Du — một người phụ nữ vừa ngang ngược, vừa kém cỏi.

Cô ta luôn cho rằng bản thân mới là người duy nhất đủ tư cách đứng bên cạnh Tần Mặc Trì, cùng anh chia sẻ gánh nặng.

Nghe dạo này đồn thổi Tang Du bất ngờ ngoan ngoãn, lại còn biết làm bánh đem bán, Lâm Vãn Tình chỉ nhếch môi khinh bỉ.

Cô ta quyết định tự mình đến xem rốt cuộc cô vợ điên rồ này đang giở trò gì.

...

Chiều hôm đó, Lâm Vãn Tình khoác lên mình chiếc váy đầm hoa nhí nhã nhặn, xách theo một hộp bánh quy hoa quả đắt tiền mua ở cửa hàng bách hóa trung tâm, mỉm cười bước vào nhà họ Tần.

"Tang Du, có nhà không em?"

Lâm Vãn Tình cất giọng trong trẻo, tự nhiên như người nhà.

Tang Du từ trong bếp bước ra, trên người vẫn đeo chiếc tạp giề vải thô.

Thấy người tới, cô mỉm cười lịch sự: "Chị Lâm đến chơi ạ. Mời chị vào nhà."

Lâm Vãn Tình bước vào phòng khách, ánh mắt xéo qua rà soát từng góc nhà sạch sẽ, rồi nhẹ nhàng đặt hộp bánh lên bàn, mỉm cười nói:

"Chị nghe mọi người đồn dạo này em chịu khó chăm sóc gia đình, lại còn biết vào bếp nấu nướng. Đúng là khiến người khác phải bất ngờ đấy."

Lời nói nghe qua như khen ngợi, nhưng câu từ lại cố tình nhấn mạnh vào việc "trước đây lười biếng, ngang ngược" của Tang Du.

Tang Du khẽ mỉm cười, EQ cao giúp cô đọc vị ngay sự mỉa mai giấu sau nụ cười thân thiện kia.

Cô không nổi giận, chỉ rót một ly nước ấm đặt trước mặt khách: "Bị ngã một cú đau nên em mới ngộ ra nhiều điều chị ạ. Trước đây em trẻ con quá, làm Mặc Trì và mọi người phải bận lòng."

Tần Mặc Trì lúc này từ phòng làm việc bước ra.

Thấy anh xuất hiện, Lâm Vãn Tình lập tức đứng dậy, ánh mắt chan chứa sự dịu dàng: "Mặc Trì, em mang ít bánh quy ngoại cho Tiểu An này. Đứa trẻ này đáng thương quá, anh lại bận việc đơn vị, chắc lo cho bé vất vả lắm."

Tang Du đứng bên cạnh, bình thản quan sát kịch hay.

Tần Mặc Trì gật đầu lạnh nhạt: "Cảm ơn cô Lâm."

Tia mắt Lâm Vãn Tình đột nhiên khựng lại khi nhìn lên mái tóc của Tang Du.

Trên mái tóc đen mềm mại của cô là chiếc kẹp tóc bằng gỗ mun chạm khắc hình hoa mộc tê — thứ đồ đẽo gọt đơn sơ bán ở gian hàng thủ công bách hóa.

Đôi mắt Lâm Vãn Tình tối sầm lại. Cô ta cố tình cất giọng tò mò: "Ôi, chiếc kẹp tóc gỗ này nhìn lạ nhỉ? Là Tần đoàn trưởng mua cho em sao?"

Tang Du khẽ vuốt chiếc kẹp tóc.

Khóe môi cong lên.

"Ừm."

"Anh ấy mua cho em."

Nói xong.

Cô nghiêng đầu cười.

Ánh mắt nhìn về phía Tần Mặc Trì rất tự nhiên.

Ngón tay cầm tách trà cũng siết c.h.ặ.t hơn.

Sắc mặt Lâm Vãn Tình cứng lại trong thoáng chốc, nụ cười trên môi suýt chút nữa không giữ nổi.

...

Sáng hôm sau, Tang Du tiếp tục dắt xe đạp mang khay bánh bông lan tươi vừa hấp xong ra góc chợ huyện bán.

Lâm Vãn Tình cố tình đi ngang qua quầy bánh.

Thấy đông đảo người dân khu gia thuộc và người qua đường bu đông mua bánh, lòng cô ta dâng lên một luồng tức tối.

Lâm Vãn Tình tiến lại gần, giả vờ quan tâm, cất giọng rất to đủ cho những người xung quanh cùng nghe:

"Tang Du à, em làm bánh thế này có đảm bảo vệ sinh không đấy? Dù sao làm ở nhà cũng không có kiểm định như hợp tác xã."

"Hơn nữa trước đây tính em nóng nảy, cẩn thận kẻo làm không sạch sẽ lại ảnh hưởng đến sức khỏe mọi người."

Mấy người khách đang cầm tiền chuẩn bị mua bánh lập tức khựng tay lại, ánh mắt hoang mang nhìn nhau.

Nhìn chiêu trò trà xanh hạ đẳng của Lâm Vãn Tình, Tang Du không hề nổi giận hay tranh cãi.

Cô thản nhiên mỉm cười, lấy một chiếc bánh bông lan mềm xốp từ trong khay ra, c.ắ.n một miếng thật lớn trước mặt mọi người rồi chậm rãi nuốt xuống.

"Chị Lâm nói đúng đấy ạ, sức khỏe của mọi người là quan trọng nhất."

Tang Du cất giọng trong trẻo, dịu dàng giải thích: "Mọi người cứ yên tâm, nguyên liệu làm bánh đều là trứng tươi và bột mì tẻ em mua ở hợp tác xã. “

Tang Du quay sang nhìn Lâm Vãn Tình.

Vẫn cười rất dịu.

"Hay là..."

"Chị Lâm thử trước giúp em nhé."

"Nếu chị thấy ngon."

"Mọi người chắc cũng yên tâm hơn."

Lâm Vãn Tình cứng người.

Không ăn.

Cũng không phải.

Mấy đứa trẻ đứng xung quanh nghe thấy được ăn thử liền reo hò, ùa lại nhận lấy.

Người lớn nếm thử miếng bánh xốp mềm, thơm phức mùi trứng gà tươi lập tức gật gù khen ngon.

"Ôi dào, bánh ngon thế này, cô Tang lại ăn trước mặt chúng ta rồi thì lo gì nữa!"

"Đúng đấy, lấy cho tôi năm cái!"

Lâm Vãn Tình đứng bên cạnh, trố mắt nhìn khay bánh của Tang Du bị tranh mua sạch bách trong chưa đầy mười phút.

Không những không phá được quầy hàng, cô ta còn vô tình làm nền cho sự thông minh và hào sảng của Tang Du.

...

Buổi chiều, tại cổng Ban chỉ huy quân khu.

Lâm Vãn Tình cầm một tập hồ sơ của ban văn hóa sang xin chữ ký.

Sau khi công việc đã xong, cô ta vẫn chưa rời đi.

Ngược lại, cô ta khéo léo bước sang phía bên trái Tần Mặc Trì, vừa đủ che khuất khoảng cách giữa hai người nếu nhìn từ cổng lớn.

Cô nghiêng đầu mỉm cười, chậm rãi nói thêm vài câu chuyện không liên quan đến công việc.

Đứng từ xa nhìn lại.

Hai người giống như đang trò chuyện vô cùng thân mật.

Đúng lúc ấy.

Tang Du ôm chiếc khay mây trống đi ngang qua trên đường về nhà.

Bắt gặp cảnh tượng ấy, bước chân Tang Du khựng lại.

Cô không xông đến đ.á.n.h ghen, cũng không khóc lóc gào thét như nguyên chủ trước đây.

Tang Du chỉ chớp nhẹ đôi mắt long lóng nước, bờ môi khẽ run run, nở một nụ cười chua chát đầy bao dung.

Tang Du dừng bước.

Đôi mắt khẽ dừng trên hai người.

Rồi mỉm cười rất nhẹ.

"Xin lỗi."

"Hình như..."

"Em làm phiền hai người rồi."

Cô hạ giọng, đủ để Tần Mặc Trì nghe thấy.

Nói xong.

Cô ôm khay bánh quay người.

Bóng lưng nhỏ bé.

Lại thẳng tắp đến lạ nhưng cũng tủi thân đến đau lòng dưới ánh nắng chiều.

Tần Mặc Trì chấn động.

Nhìn bóng lưng tủi hờn của cô, trái tim anh như bị ai đó bóp c.h.ặ.t.

"A Du!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.