Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính - Chương 103: Dẫn Dắt Từng Bước

Cập nhật lúc: 13/01/2026 18:16

Chùa Thanh Sơn.

Hoắc Diễm đứng dậy thắp thêm hai ngọn đèn dầu, thiện phòng lập tức sáng hơn rất nhiều.

Cũng vào lúc này, Tô Linh Vũ mới phát hiện anh không ngồi xe lăn, không dùng nạng, thế mà không cần mượn ngoại lực vẫn đang đi lại.

"Anh có thể tự đi rồi?" Cô vui mừng hỏi.

Thời gian này ngoài việc châm cứu cho Hoắc Diễm mỗi ngày, xoa bóp bấm huyệt cho anh, cô còn yêu cầu anh tập phục hồi chức năng hàng ngày, tiến triển của anh vẫn luôn rất tốt.

Nhưng cô cũng không ngờ, anh lại hồi phục nhanh như vậy.

Hoắc Diễm gật đầu: "Lúc lên núi thì không chống đỡ nổi, bình thường đi hai bước thế này thì được."

Với tư cách là bác sĩ của anh, Tô Linh Vũ lập tức nói: "Chân bị thương sẽ không khỏi nhanh như vậy đâu, anh đừng nóng vội, nếu không sẽ đau đấy. Cái khổ này không cần thiết phải chịu, việc phục hồi chức năng hàng ngày cũng phải có chừng mực."

"Được, đều nghe em." Ý cười trong mắt Hoắc Diễm hiện rõ mồn một.

Đút nửa cốc nước ấm cho Tô Linh Vũ, anh lấy gối dựa để cô dựa thoải mái vào tường, đặt một chiếc bàn gỗ nhỏ trước mặt cô, một bát mì chay rắc hành lá xanh mướt thơm nức mũi.

Tô Linh Vũ đã sớm đói đến mức bụng dán vào lưng, ngửi thấy mùi thơm, không khỏi sáng mắt lên.

Cô ngồi thẳng dậy định cầm đũa, Hoắc Diễm lại nhanh hơn cô một bước.

Anh cầm đũa gắp mì cuộn lại, mu bàn tay lơ lửng thăm dò nhiệt độ, cảm thấy không nóng nữa mới đưa đến bên môi cô, giống hệt như dỗ trẻ con.

Tô Linh Vũ chớp chớp mắt, há miệng.

Không cần tự mình động tay, cũng tốt.

Ăn xong mì chay, cô nương theo tay Hoắc Diễm uống vài ngụm nước ấm, còn để anh lau mặt cho mình lần nữa, cuối cùng cũng cảm thấy mình sống lại, cơn buồn ngủ cũng ập tới.

Ngày hôm nay vừa mệt vừa sợ vừa hoảng, cô rất nhanh đã ngủ say.

Nhìn gương mặt ngủ yên tĩnh của cô, Hoắc Diễm cúi người hôn nhẹ lên khóe môi cô, đắp chăn mỏng cho cô rồi bước ra khỏi thiện phòng.

Trần Chu đang trực ở bên ngoài.

Hoắc Diễm trầm giọng hỏi: "Tra khảo được thông tin gì chưa?"

Trần Chu nói: "Hỏi ra được một số thứ rồi..."

"Vừa đi vừa nói."

"Rõ."

Từ miệng tên bắt cóc bị bắt tra khảo thông tin, nhổ bỏ ung nhọt, việc nào cũng phải tranh thủ từng giây từng phút!

Không phải không có người đề nghị hỏi dò từ phía Tô Linh Vũ, nhưng đã bị Hoắc Diễm từ chối.

...

Sáng sớm hôm sau.

Tô Linh Vũ mơ màng tỉnh dậy, theo thói quen đưa tay sờ đồng hồ báo thức.

Không sờ thấy đồng hồ, cảm giác có con ch.ó đang cọ vào mặt mình, hơi thở nóng hầm hập, ươn ướt, tay cô xoay một hướng trên không trung, đập một cái vào đầu ch.ó: "Đừng quậy."

Sau đó, đột nhiên tỉnh hẳn.

Đã xuyên sách rồi, làm gì có ch.ó?

Mở mắt ra nhìn, quả nhiên chạm phải đôi mắt phượng đen láy thâm sâu của người đàn ông.

"Hoắc Diễm!" Tô Linh Vũ chỉ cảm thấy đau đầu, "Anh có thể đừng dính người như vậy được không?!"

Ánh mắt Hoắc Diễm vui vẻ, cười trầm thấp một tiếng, ngón tay thon dài mạnh mẽ luồn vào mái tóc đen mượt của cô vuốt ve một lát, lại hôn một cái lên trán cô: "Phải dậy rồi."

Tô Linh Vũ bất lực đẩy mặt anh ra: "Em không mang đồng hồ báo thức, anh liền tự coi mình là đồng hồ báo thức của em à? Tối qua anh không ngủ cùng em đấy chứ?"

Đây chính là chùa Thanh Sơn, đây là thiện phòng.

Trong chùa không cho phép nam nữ ngủ chung, cho dù là vợ chồng.

"Sao có thể?" Hoắc Diễm cúi đầu lại hôn cô, "Anh có chừng mực."

Tô Linh Vũ thu dọn xong, cả nhóm người liền xuống núi.

Hôm qua lúc đến thì đông người, lần này xuống núi lại thiếu mất mấy người, may mà có Hoắc Tương líu ríu nói không ngừng, một chút cũng không có vẻ vắng lặng.

Mà Hoắc Tương nhìn anh cả và chị dâu nhà mình, trong mắt có sự khó hiểu trong veo.

Rõ ràng hành vi cử chỉ của hai người này đều giống như trước, nhưng cô bé có trực giác của động vật nhỏ, cứ cảm thấy hai người không giống hôm qua nữa.

Rốt cuộc là chỗ nào không giống nhỉ?

Hoắc Tương vắt óc suy nghĩ, nghĩ nát cái đầu nhỏ cũng không nghĩ ra.

...

Sau khi đưa Hoắc Tương về nhà, Tô Linh Vũ và Hoắc Diễm không xuống xe, lái thẳng đến bệnh viện quân khu.

Trực đêm ở bệnh viện đối với người có tuổi như Tưởng Ngọc Phượng có chút quá sức, một đêm không gặp, dưới mắt bà đã xuất hiện quầng thâm, nhưng nhìn thấy Tô Linh Vũ vẫn cười hiền từ, một chút cũng không giận cá c.h.é.m thớt.

Cố Yến Ảnh nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, khiến Tô Linh Vũ nhớ tới lần đầu tiên gặp anh ta.

Lúc đó trong lòng cô đối với Cố Yến Ảnh vừa tò mò vừa chán ghét, đặc biệt là sau khi gặp ác mộng đó, thực sự tránh anh ta như tránh rắn rết.

Nhưng được cứu hai lần, cô không nhịn được suy nghĩ một vấn đề trong lòng: Cố Yến Ảnh sau này thật sự sẽ biến thành đại ma đầu lạnh lùng vô tình sao? Sức mạnh của cốt truyện, đáng sợ đến thế sao?

Cố Yến Ảnh vẫn luôn ngủ, chưa tỉnh, Tô Linh Vũ và Hoắc Diễm liền không ở lại bệnh viện lâu.

Về đến nhà, Tô Linh Vũ ưa sạch sẽ đi tắm trước một cái.

Tắm xong đi ra, giữa trưa, Hoắc Diễm liền quấn lấy cô vây trên giường hôn.

Làm khó anh ở bên ngoài nhịn lâu như vậy.

Tô Linh Vũ chọc một ngón tay lên l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của anh, chọc anh ra xa một chút, lạnh lùng vô tình nói bằng giọng nũng nịu: "Hoắc Diễm, em cảm thấy em cần phải nói chuyện với anh."

"Em cảm thấy, sau này chúng ta vẫn nên làm một đôi vợ chồng giả, tiếp tục đồng sàng dị mộng, đừng quá thân mật thì tốt hơn."

Hoắc Diễm lập tức hỏi: "Tại sao?"

"Bởi vì thứ em muốn, anh không cho được."

"Em muốn cái gì?"

Sự nghiệp, tiền bạc, quyền thế, hay là... người khác?

"Sự thanh tịnh! Em muốn thanh tịnh!" Tô Linh Vũ chống hai tay lên eo thon, đôi mắt hạnh quyến rũ trừng anh, "Em sắp thành một viên kẹo bị anh hôn cho tan chảy rồi, anh có thể kiềm chế một chút không? Cả ngày hôn hôn hôn, anh không thấy ngán à?"

Tất nhiên là không ngán.

Cảm xúc u ám trong lòng Hoắc Diễm quét sạch sành sanh, trong mắt tràn ra ý cười và sự ngượng ngùng, biết nếu không kiềm chế nữa thì sẽ thực sự bị đá xuống giường.

Nhưng anh cũng có chuyện muốn thương lượng: "Chuyện ở chùa Thanh Sơn hôm qua anh đã điều tra rõ rồi, là do tổ chức sau lưng Chu Phóng làm, bọn chúng đã nhắm vào em rồi."

Tô Linh Vũ không bất ngờ, từ lời nói của tên trùm bắt cóc đã đoán được một hai phần, không cần hỏi Hệ Thống.

Hoắc Diễm dẫn dắt từng bước: "Cho nên, chúng ta tiếp tục giấu giếm quan hệ vợ chồng với bên ngoài cũng không cần thiết nữa. Chi bằng nói rõ với đồng nghiệp của em, cũng đỡ để họ suốt ngày nhớ thương làm mai mối cho em, làm lỡ thời gian của em, lãng phí tinh lực của em để đối phó."

"Được." Tô Linh Vũ gật đầu.

Như vậy đúng là thanh tịnh hơn nhiều.

Chuyện này coi như đã thương lượng xong.

Chỉ là cả hai đều không ngờ, ngày hôm sau khi Tô Linh Vũ đến Viện nghiên cứu Đông y đi làm, sẽ vì chuyện này mà gây ra một chút sóng gió nhỏ, lại lôi ra một quả dưa lớn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.