Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính - Chương 503: Bữa Cơm Đầu Tiên Của Hai Người
Cập nhật lúc: 14/01/2026 19:32
Tô Linh Vũ có lý lẽ riêng của mình: [Lời khen ngợi và quan tâm của ngày hôm nay đã được chuyển đến nơi, quá đà ngược lại sẽ không tốt, nhiều quá sẽ ngấy, tôi cảm thấy mình có thể đi ra chỗ khác nằm rồi.]
Nghĩ đến đây, không đợi hệ thống trả lời, cũng không cần hệ thống trả lời, cô trực tiếp xách cái ghế trúc, nhanh nhẹn chọn cách lùi xa ba thước.
Hệ thống: [...]
Cố Yến Ảnh: "...?"
Lặng lẽ nhìn con d.a.o phay trong tay, anh hít sâu một hơi.
...
Cố Yến Ảnh trông có vẻ tinh thông trù nghệ, trong điều kiện đơn sơ như vậy mà cũng rất nhanh làm xong một món mặn một món canh.
Tất nhiên, món canh là canh cá dưa chua mà Tô Linh Vũ kịch liệt yêu cầu.
Trọng điểm là cá.
Điều kiện nấu nướng đơn sơ, điều kiện ăn uống cũng đơn sơ không kém.
Một chiếc ghế đẩu gỗ đặt ở giữa, bên trên bày một đĩa thịt thỏ xào cay, một bát canh cá dưa chua, hai bát cơm và hai đôi đũa.
Diện tích không lớn bày biện nhiều thứ như vậy, trông vô cùng chật chội.
Một chiếc ghế gỗ khác đặt nằm ngang trên đất, tuy ngồi không thoải mái lắm, nhưng ít nhất độ cao khi ăn cơm cũng thuận tiện hơn một chút.
Đó là chỗ của Cố Yến Ảnh.
Tô Linh Vũ vẫn dùng chiếc ghế trúc nhỏ của mình, tuy ngồi vẫn chẳng thoải mái gì, nhưng ít nhất có chỗ dựa lưng.
Điều kiện như vậy, đại tiểu thư lẽ ra phải nổi giận.
Nhưng Cố Yến Ảnh liếc nhìn Tô Linh Vũ một cái, phát hiện vị này dường như chẳng có ý định tức giận gì cả.
Ngược lại, đôi mắt hạnh trong veo quyến rũ của cô thậm chí còn mang theo vẻ ngạc nhiên mừng rỡ, ánh mắt sáng rực nhìn hai món ăn nóng hổi, rồi lại cầm đũa nhìn về phía anh.
Trong đôi mắt viết đầy dòng chữ "khi nào thì được ăn".
Cố Yến Ảnh cụp mắt che giấu ý cười, cũng cầm đũa lên: "Ăn đi."
"Vâng!"
Đáp một tiếng, Tô Linh Vũ mím môi cười, ăn một cách nhanh ch.óng nhưng vẫn giữ vẻ tao nhã.
Không biết nguyên chủ trước đó đã bao lâu không được ăn gì, sau khi cô xuyên sách đến đây đã đói rất lâu rồi, nếu không phải từ nhỏ dạ dày cô đã không tốt lắm, giỏi chịu đựng cơn đói, thì cô đã sớm không chịu nổi rồi.
Nhưng bây giờ cô mới biết, lúc ở thế giới thực cô hoàn toàn không phải là dạ dày không tốt, mà là không được ăn món mình muốn ăn.
Cho dù những nguyên liệu đó được vận chuyển bằng đường hàng không, chất lượng hàng đầu thì sao chứ?
Mười năm như một ngày ăn uống thanh đạm, thực sự muốn khóc!
Bây giờ cũng muốn khóc...
Là ngon đến phát khóc!
Vì ăn quá nhanh, không cẩn thận bị miếng ớt làm sặc, Tô Linh Vũ che miệng quay đầu ho sù sụ.
Ho đến đỏ cả mặt, đôi mắt hạnh phủ một tầng hơi nước, nhưng cũng không định bỏ cuộc.
Sau khi dịu lại, cô cầm đũa lên chuẩn bị tiếp tục chiến đấu.
Cố Yến Ảnh nhàn nhạt nhìn cô: "Ăn chậm thôi."
"... Hả?" Tô Linh Vũ kinh ngạc ngước mắt, nghĩ đến điều gì đó, trong mắt hiện lên chút hoảng sợ, thăm dò hỏi, "Em ăn nhanh, anh sẽ g.i.ế.c em sao?"
"... Không đâu."
"Thật sự không?"
"Không."
Vậy thì chẳng có gì phải lo lắng nữa.
Tô Linh Vũ lập tức trở nên rất thản nhiên, bộ dạng như chẳng hề định tiếp thu ý kiến, vẫn ăn rất vui vẻ.
Có bài học lần đầu, cô không bị sặc nữa, vẫn tận hưởng niềm vui ăn uống.
Cho đến khi...
Giọng sữa non nớt của hệ thống tràn đầy lo lắng, nũng nịu hỏi: [Ký chủ, Cố Yến Ảnh nói không g.i.ế.c cô, cô tin thật à?]
[Buổi tối hai người còn phải ngủ cùng nhau đấy, cô thực sự có thể ngủ ngon sao?]
[Cô sẽ không vẫn giữ cái ý định c.h.ế.t sớm một chút, tan làm sớm một chút đấy chứ?]
[Ký chủ!]
Giọng sữa của hệ thống thậm chí còn mang theo tiếng nức nở.
Tô Linh Vũ cũng muốn khóc.
Cô còn chưa ăn đủ mà.
... Nghĩ đến ham muốn ăn uống, cô quyết định lãng phí chút thời gian, hỏi ý kiến của một nhân vật quan trọng khác.
"Cố Yến Ảnh... em muốn hỏi anh một chuyện."
"Em nói đi."
"Buổi tối chúng ta ngủ thế nào?"
Cố Yến Ảnh: "...?!"
