Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính - Chương 53: Tôi Được Hay Không, Em Thật Sự Không Rõ?
Cập nhật lúc: 13/01/2026 08:07
Hệ thống nói: [Là con gái ruột của Vương Đức Quý.]
Tô Linh Vũ rất ngạc nhiên: [Loại rác rưởi đó vậy mà cũng có người để mắt tới, sinh cho ông ta một đứa con gái?]
[Đương nhiên không phải cam tâm tình nguyện, là ông ta nhân lúc đêm tối gió to chạy đến nhà bạn, đ.á.n.h ngất nam chủ nhân nhà đó, đội lốt nam chủ nhân và nữ chủ nhân làm chuyện đó, khiến nữ chủ nhân mang thai.]
Cái này cũng quá thái quá rồi?
Vương Đức Quý mạo danh người khác, đây là đã có tiền án từ sớm?
Người nhà họ Hoắc nghe thấy tiếng lòng đều cảm thấy cạn lời.
Tô Linh Vũ hỏi: [... Vậy sau đó làm sao bị người ta phát hiện?]
[Là tự ông ta nói ra. Ông ta uống say, đi khắp nơi đắc ý khoe khoang, nói bạn ông ta là thằng ngốc, vợ cho ông ta ngủ không biết bao nhiêu lần, còn giúp ông ta nuôi con gái, quả nhiên là anh em tốt gì đó. Vì chuyện này, anh trai Vương Đức Triều giúp ông ta bồi thường không ít tiền cho khổ chủ.]
[Sau đó gia đình bị ông ta tai họa ly hôn, người nam không chịu nhận con, chưa đến một tháng đã cưới vợ mới. Người nữ không nỡ bỏ con, cũng không chịu kết hôn với súc sinh Vương Đức Quý kia, liền một mình mang con đến Kinh thành làm bảo mẫu cho người ta. Bà ấy vất vả nuôi con khôn lớn, khó khăn lắm con cái mới có tiền đồ, cuộc sống dễ chịu hơn, không ngờ lại bị Vương Đức Quý quấn lấy, hai mẹ con đều vô cùng đau khổ.]
[Con gái Vương Đức Quý vô cùng căm hận ông ta, nhưng bị ông ta ép buộc không chịu nổi, càng không muốn để ông ta thường xuyên đi quấy rối mẹ, bất đắc dĩ mới đồng ý giúp ông ta.]
[Bởi vì khoảng thời gian này bị kìm nén, tự trách hành vi của mình, con gái ông ta đã có ý định tự t.ử.]
Tô Linh Vũ: [Con gái Vương Đức Quý, bản chất là người tốt đúng không?]
[Đúng vậy nha. Hơn nữa năng lực cô ấy cũng rất khá, đề tài cô ấy đang nghiên cứu là "điều trị bỏng", bao gồm xử lý vết bỏng, sau khi nhiễm trùng làm sao kiểm soát hiệu quả, dinh dưỡng tiên lượng v.v. Đề tài này nhìn không lớn, nhưng rất hữu dụng, nếu có thể nghiên cứu ra, chắc chắn có thể tạo phúc cho không ít người. Chỉ tiếc cô ấy c.h.ế.t quá sớm, sau đó mấy năm đều không có ai nghiên cứu cái này.]
Tô Linh Vũ nói: [Bây giờ sẽ không nữa.]
[Cái gì?]
[Xử lý tên cặn bã Vương Đức Quý kia, cô ấy sẽ không phải c.h.ế.t nữa.]
Hệ thống: [Không sai!]
Nghe nhiều chuyện cặn bã, Tô Linh Vũ ăn cơm cũng không ngon nữa.
Cô nói với Hệ thống: [Không nói mấy chuyện rách nát này nữa, nói chút dưa gì buồn cười đi.]
[Ký chủ muốn ăn dưa của ai?]
Tô Linh Vũ vừa ngước mắt, vừa vặn bắt gặp đôi mắt cún con sáng lấp lánh, đầy mong đợi của Hoắc Lãng: [Hoắc Lãng đi.]
[Được rồi, ký chủ!]
Hoắc Lãng: "..."
Tại sao chứ? Tại sao người bị thương lại là cậu?!
Những người nhà họ Hoắc khác thì thở phào nhẹ nhõm, và chuẩn bị sẵn sàng để "đưa cơm".
Đột nhiên, giọng sữa nhỏ của Hệ thống bộc phát tiếng cười lớn: [Hahaha, Hoắc Lãng thật sự là một tên đại ngốc!]
[Trần Ngọc Hương trước kia nuôi một con mèo, rất thích, sau đó mèo c.h.ế.t, cậu ta sợ mẹ buồn, mỗi ngày nửa đêm trốn trong tủ quần áo phòng ba mẹ học tiếng mèo kêu, mẹ cậu ta mấy ngày liền không ngủ được. Mãi đến khi ba cậu ta về nhà phát hiện ra, lấy roi tre quất cho cậu ta một trận tơi bời.]
Tô Linh Vũ không nhịn được bật cười thành tiếng: [Cả nhà cùng vui là đại hiếu t.ử không sai rồi.]
Hoắc Lãng: "..."
Chuyện xấu hổ từ đời nảo đời nào, Hệ thống cũng có thể tìm ra?!
[Còn nữa, còn nữa! Năm cậu ta năm tuổi đến nhà cậu chơi, bà mối dẫn đàng gái đến xem mắt anh họ cậu ta, cậu ta nhìn thấy tủ quần áo trong phòng nứt một đường, lo lắng đối phương cảm thấy nhà cậu nghèo, không vừa mắt, toàn bộ quá trình ngồi xổm trước tủ che đường nứt đó. Mẹ đàng gái hỏi cậu ta ở đó làm gì, cậu ta vừa căng thẳng liền nói mình là cây nấm, dọa mẹ đàng gái kéo con gái đi luôn, chỉ sợ con gái gả qua phải chăm sóc em trai ngốc. Xem mắt hỏng, ông anh họ xui xẻo của cậu ta đến giờ vẫn độc thân.]
Tô Linh Vũ: [Hahahaha...]
Hoắc Lãng: "..."
Lúc đó cậu còn nhỏ, thật sự là có lòng tốt!
Bắt gặp ánh mắt như cười như không của Trần Ngọc Hương, cậu cảm giác mình hôm nay lại không thoát được một trận "thịt xào măng tre"... Rất tốt, mọi người đều vui vẻ, chỉ có một mình cậu bị thương thế giới đạt thành.
Dục vọng cầu sinh bùng nổ, thực sự không dám để Tô Linh Vũ tiếp tục bóc phốt nữa, Hoắc Lãng nhảy dựng lên hét lớn một tiếng "Chị dâu", cung cung kính kính múc cho cô một bát canh.
Tô Linh Vũ hài lòng gật đầu: "Không tồi, hiểu chuyện."
Hoắc Lãng cười lau mồ hôi trên trán.
Không phải hiểu chuyện sao? Cái mạng nhỏ bị nắm thóp, cậu không dám không hiểu chuyện a!
May mà Tô Linh Vũ không tiếp tục nữa.
Ưu nhã từ tốn ăn xong cơm, cô bỏ lại người trong phòng khách, tự mình lên lầu.
Vừa từ bệnh viện về, cô phải đi tắm rửa thật đẹp mới được.
Dõi theo Tô Linh Vũ rời đi, Hoắc Tương mắt sáng rực nhỏ giọng mở miệng: "... Chị dâu chắc là vì anh cả nhỉ? Miệng nói không quan tâm, thực ra chính là quan tâm, mới cố ý nổi giận đuổi tên hàng giả đi đúng không?"
Cô bé che miệng cười trộm: "Theo em thấy, chị dâu rất quan tâm anh cả nha! Chị ấy chắc là không nỡ để anh cả chịu tội đi!"
Vành tai Hoắc Diễm nóng bừng, lan tràn đến trên mặt.
Trần Ngọc Hương liếc anh một cái, lại "chậc chậc" thành tiếng, âm dương quái khí nói: "Chị dâu con đối tốt với anh cả con có tác dụng gì? Anh cả con đã nói rồi, nó và chị dâu con không có tình cảm, bảo mẹ đừng gán ghép lung tung đấy. Các con cũng đừng ồn ào, nếu không anh cả con không vui."
Hoắc Diễm: "...?"
"Không phải chứ, không phải chứ? Sẽ không phải người đến c.h.ế.t vẫn giữ thân đồng t.ử không phải em, là anh cả chứ?" Hoắc Lãng hả hê khi người gặp họa kêu quái dị.
Hoắc Diễm hít sâu một hơi, không cần Trần Ngọc Hương động thủ, anh cũng muốn dạy dỗ em trai rồi.
Mấy người nhà này của anh, ngoại trừ cha còn coi như trầm ổn đáng tin, ba người khác thật sự đều là...
Mới nghĩ đến đây, anh liền nghe thấy Hoắc Kiến Quốc nắm tay ho khan, vẻ mặt nghiêm túc hỏi anh: "Con ăn xong chưa? Đến thư phòng ba, ba nói với con chút chuyện."
"Được."
Đến thư phòng, Hoắc Diễm trầm ổn gọi một tiếng "Ba", ra hiệu ông nói chính sự.
Liên tưởng Tô Linh Vũ sắp đi Viện nghiên cứu Đông y, anh cảm thấy chuyện chắc là liên quan đến cái này.
Hoắc Kiến Quốc lại căn bản không có chính sự gì.
Ông lộ vẻ đồng cảm, thăm dò hỏi: "Ba đều nghe mẹ con nói rồi... Con đây tân hôn yến nhĩ, lại sống cuộc sống ăn chay niệm phật, sẽ không phải là phương diện kia không được chứ?"
"Cha con chúng ta có gì không tiện nói? Đừng cố kỵ."
"Vợ con hai ngày nữa là phải đến Viện nghiên cứu Đông y báo danh, bên đó bác sĩ giỏi rất nhiều, chắc chắn có người giỏi nam khoa, có muốn để con bé thay con lưu ý nhiều hơn chút không?"
"Khoan đã, tôn nghiêm đàn ông quan trọng, không thể nói!"
"Không được, không thể để vợ con biết, ba thay con nghĩ cách! Ba nhớ bác Hạ con trong nhà có một bình rượu hổ cốt, ba đi cướp về cho con!"
Hoắc Diễm vẻ mặt cạn lời.
Anh thật sự...
Hít sâu một hơi, dưới ánh mắt quan tâm và bát quái của Hoắc Kiến Quốc, anh trầm giọng nói: "Không cần!"
"Thật sự không c.ầ.n s.ao?"
Hoắc Diễm đen mặt đóng cửa thư phòng lại, dùng hành động biểu thị cự tuyệt.
Khổ nỗi Hoắc Kiến Quốc yêu con sốt ruột, ba bước vọt ra khỏi cửa, đuổi tới hành lang hét lớn: "Hoắc Diễm, con thật sự không cần ba đi cướp rượu tráng dương cho con sao? Uống vào nói không chừng có hiệu quả!"
Ông vốn là người thô kệch, giọng nói cũng không thu liễm.
Tô Linh Vũ tắm xong vừa từ phòng ngủ đi ra, không kịp đề phòng liền nghe thấy ông hét một câu như vậy, lập tức kinh ngạc nhìn về phía Hoắc Diễm, trong đôi mắt hạnh xinh đẹp viết đầy sự không dám tin.
"Không phải chứ? Cái đó... Hoắc Diễm, anh thật sự bất lực sao?!"
Hoắc Kiến Quốc: "..."
Đối mặt với ánh mắt ăn thịt người của con trai, ông nắm tay ho khan một tiếng, xám xịt lui về trong thư phòng, giấu công và danh.
Hoắc Diễm: "...?"
Người xưa nay tính tình bình tĩnh trầm ổn như anh, lần đầu tiên trong đời, có cảm giác nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch nỗi oan ức.
Anh bực bội nhắm mắt, đôi mắt phượng đen nhánh u thâm khóa c.h.ặ.t Tô Linh Vũ đang đầy mặt kinh ngạc, nhàn nhạt hỏi ngược lại: "Tôi được hay không, em thật sự không rõ?"
