Thập Niên 90: Cả Nhà Chết Thảm! Ta Trở Lại Để Báo Thù - Chương 148: Mẹ Chồng Nổi Cơn Tam Bành

Cập nhật lúc: 21/01/2026 00:16

Về sau buổi tối đi đâu thì đi, không được về quá 8 giờ, nếu không tao đ.á.n.h gãy chân mày.”

Bà đẩy cửa phòng Lưu Diễm ra, lại là một tràng mắng mỏ xối xả.

Tiếng khóc của Lưu Diễm càng lúc càng lớn, nghe t.h.ả.m thiết vô cùng giữa đêm khuya thanh vắng, khiến người ta rợn cả tóc gáy.

“Em vào khuyên giải một chút đi, đừng để mẹ mắng nó nữa.” Hạ Quân đời nào chịu chui đầu vào rọ. Mẹ chồng cô khi đã nổi cơn tam bành lên thì trừ Lưu Trạch ra, ai can ngăn cũng vô dụng.

Nếu cô mà xông vào, chắc chắn cũng sẽ bị mắng té tát, không kịp vuốt mặt, cô đâu có dại mà tự tìm phiền phức.

Cô đẩy nhẹ Lưu Trạch xuống lầu, còn mình thì nhanh chân chạy tót lên tầng, tránh xa chốn thị phi này. Kẻo lát nữa ngọn lửa giận dữ ấy lại lan sang người mình.

Cũng không biết Lưu Trạch khuyên giải kiểu gì.

Mãi một lúc lâu sau, dưới lầu rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại.

Lát sau, Lưu Trạch đi lên lầu, vào phòng thở dài thườn thượt.

“Rốt cuộc là có chuyện gì thế? Anh cũng thật là, sao lại kéo mẹ đi đón cái Diễm làm gì, để nó xem phim cũng không được tự do. Quản lý thế này có phải nghiêm quá không?

Cậu nam chính kia là ai? Không phải cái cậu họ Trương học cắt tóc đấy chứ?”

Hạ Quân khá tò mò về nhân vật nam bí ẩn này.

“Chắc là không phải đâu, đứng xa quá, trời lại tối nên không nhìn rõ mặt.”

Lưu Trạch bị cận thị, đeo kính vào mà hai người kia lại đứng trong bóng tối, thật sự không nhìn rõ là ai.

Nhưng có thể khẳng định không phải Trương Cát An, dáng người không giống. Cậu thanh niên này rõ ràng cao hơn hắn ta nhiều.

“Mai anh về sớm hỏi cái Diễm xem sao. Mẹ cũng nóng tính quá, chỉ là tìm hiểu yêu đương thôi mà, chẳng lẽ bắt con gái ở nhà làm bà cô già cả đời à?”

Vừa nghe không phải Trương Cát An, Hạ Quân liền thở phào nhẹ nhõm.

Đây là có người theo đuổi mới? Cũng tốt, tốt nhất là bạn học cấp ba hay gì đó, ít nhất cũng biết rõ gốc gác, nhà ở địa phương.

Sau này gả đi, cách nhà mẹ đẻ cũng gần. Giống như chị gái Lưu Quyên của cô, cả đời sống rất hạnh phúc.

Anh rể Tiểu Thái cũng là người có năng lực, ban đầu làm cán bộ nhỏ, sau này thăng tiến vù vù, cũng coi như là gả cho một "cổ phiếu tiềm năng".

Chỉ cần là dân gốc ở đây, tương lai đều sẽ không quá tệ.

Chờ thêm mấy năm nữa bắt đầu quy hoạch giải tỏa, nhiều nhà được đền bù đến ba bốn căn hộ.

Kể cả ở trong thôn, cuộc sống cũng khá giả, tốt hơn nhiều so với việc lấy chồng xa xứ.

Cô nghĩ hơi xa rồi.

“Được rồi, mẹ cái tính nóng như lửa ấy cả đời không sửa được đâu. Cái Diễm cũng chẳng làm gì quá đáng, xe anh còn chưa dừng hẳn, mẹ nhìn thấy đã nhảy bổ xuống, gọi tên con bé rồi lao vào như hổ vồ mồi, làm thằng nhóc kia sợ quá chạy mất dép.” Nhắc đến mẹ mình, Lưu Trạch cũng lắc đầu ngao ngán.

“Thôi ngủ đi, cũng chẳng phải chuyện to tát gì. Đừng để người ta sợ đến mức sau này không dám bén mảng đến tán tỉnh em gái anh là được.”

Mẹ vợ tương lai thế này, ai nhìn mà chẳng khiếp vía?

“Cái này thì chịu. Anh thấy hay là hôm nào nhờ người giới thiệu cho cái Diễm một mối có công việc đàng hoàng. Nhà mình sau này cho nó của hồi môn kha khá một chút.”

Lưu Trạch là anh cả, cũng cảm thấy mình không thể mặc kệ mọi chuyện.

Phải nghiêm túc lo lắng cho chuyện hôn nhân đại sự của em gái. Lấy chồng là chuyện cả đời, anh đương nhiên hy vọng em gái mình gả vào một gia đình t.ử tế.

Để nó tự chọn, tiếp xúc toàn mấy đứa không ra gì. Vẫn là xem mắt giới thiệu thì đáng tin cậy hơn.

“Nó vừa mới thành niên, anh đã vội vàng giới thiệu đối tượng làm gì?”

Tuy rằng lo lắng Lưu Diễm chạy theo Trương Cát An, nhưng lúc này giới thiệu bạn trai, Hạ Quân cảm thấy cũng không thực sự thích hợp.

Lưu Diễm mới 18 tuổi, tư tưởng và suy nghĩ còn chưa chín chắn. Không trải qua chút sóng gió tình cảm, sau này liệu có thể an phận sống bên người đàn ông mà gia đình sắp đặt không?

Nếu làm không khéo, kết hôn xong lại ly hôn, rồi lại có con nhỏ, lúc đó càng thêm rắc rối. Mỗi người có số phận và nhân quả riêng, không phải cứ ép buộc can thiệp là được.

“Nếu không thì biết làm sao? Chẳng được một góc bớt lo như chị gái nó.”

Lưu Trạch trở mình, nhắm mắt đi ngủ, không muốn nói thêm về chuyện cô em gái bướng bỉnh này nữa.

Làm anh cả cũng chẳng dễ dàng gì, chuyện gì cũng đến tay.

Hạ Quân trong lòng vẫn còn lấn cấn.

Sáng hôm sau xuống lầu, cô đi thẳng vào phòng Lưu Diễm. Cô bé đã dậy rồi, đang ngồi chải đầu trước gương.

Mắt sưng húp, chắc chắn tối qua đã khóc rất nhiều.

“Diễm à, tối qua rốt cuộc là thế nào? Anh trai em nói năng chẳng rõ ràng, mẹ thì tính tình nóng nảy, em kể cho chị nghe xem nào. Đừng để chị phải lo lắng.”

Cô kéo cái ghế lại ngồi xuống, ra vẻ muốn tâm sự chị em.

“Chị dâu, thật ra chẳng có chuyện gì đâu. Tối qua em đi xem phim cùng mấy đứa bạn học, vừa khéo Lý Mộc cũng ở đó. Tan phim, bọn em đi cùng nhau, cậu ấy bảo đưa em về.

Hai đứa đi bộ về, ai ngờ trên đường em vấp chân suýt ngã, cái kẹp tóc vướng vào cúc áo của cậu ấy.

Cậu ấy chỉ giúp em gỡ ra thôi.

Thật sự là không có ôm ấp gì cả.

Đúng lúc ấy thì anh cả và mẹ nhìn thấy, mẹ lao tới hét ầm lên làm em sợ c.h.ế.t khiếp, vội vàng đẩy Lý Mộc bảo cậu ấy chạy đi trước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.